Nam Cung Diệp Cười Ha Hả, Mạt Mạt Thật Đáng Yêu.

Hồ Quân và Tiểu Nghị đi đến cửa bếp nhìn nhau, lại nhìn thịt thỏ đã làm sạch, thịt thỏ này chỉ có đợi lát nữa lại mang vào thôi.

Hồ Quân nhìn Tiểu Nghị: “Hay là chúng ta đạp xe đạp ra ngoài dạo một vòng?”

Tiểu Nghị vui vẻ liên tục gật đầu: “Được ạ được ạ, em vẫn chưa đi xe đạp bao giờ đâu, Hồ đại ca chúng ta mau đi thôi.”

Hồ Quân liền đi dắt xe đạp ra khỏi sân, Tiểu Nghị đóng kỹ cửa liền đi ngồi phía sau xe: “Hồ đại ca xuất phát thôi.”

Hồ Quân đạp xe đạp, chở cậu bé: “Xuất phát thôi.”

Hai người một mạch đạp về phía trong thôn, chọc cho trẻ con trong thôn đuổi theo một hàng dài phía sau, cảnh tượng khá là hoành tráng.

Người trong thôn nhìn, đây là ai vậy? Sao chưa từng gặp?

Vợ thôn trưởng nhận ra Tiểu Nghị: “Người ngồi phía sau xe đạp đó là em trai của Kiều tri thanh, cậu thanh niên phía trước không quen biết, có lẽ là người thân của Kiều tri thanh đi.”

Dân làng lập tức bàn tán xôn xao.

“Đây không phải là đối tượng của Kiều tri thanh chứ? Cậu thanh niên này lớn lên trông thật tinh thần, Kiều tri thanh lớn lên xinh đẹp, hai người thật xứng đôi.”

“Có lẽ không phải đối tượng đâu, có lẽ là người thân nhà cô ấy, đến bên này thăm họ đấy.”

“Kiều tri thanh không phải từ Kinh Đô tới sao? Người thân nhà cô ấy không phải nên ở Kinh Đô sao? Kinh Đô không phải rất xa sao? Sao còn có xe đạp để đi nha?”

“Người thân nhà cô ấy có lẽ là làm thanh niên trí thức ở gần đây thì sao? Cũng có khả năng ở trên trấn nha.”

“Nếu cậu thanh niên không phải là đối tượng của Kiều tri thanh, làm mai cho con bé Nữu nhà tôi cũng không tồi.”

“Con bé Nữu nhà bà, dẹp đi, con bé Nữu nhà bà béo ục béo ịch, bà sao có thể nói ra được chứ.”

“Con bé Nữu nhà bà mới béo ục béo ịch, cả nhà bà đều béo ục béo ịch.”

Kiều Mạt Mạt thu hồi tinh thần lực, trong thôn này cũng thật náo nhiệt, nói nói một hồi liền cãi nhau rồi.

Cô lén lút liếc nhìn Nam Cung Diệp vẫn đang tiếp tục băm thịt, với nhan sắc này của anh, nếu ra ngoài lượn một vòng, tuyệt đối phía sau sẽ có một chuỗi các cô gái lớn và các cô vợ nhỏ đi theo, bởi vì anh quá đẹp trai rồi.

Nam Cung Diệp nhận ra cô gái nhỏ đang nhìn mình, trong lòng vui như nở hoa: “Mạt Mạt, anh không ngại em quang minh chính đại nhìn anh đâu.”

Nhìn trộm bị bắt quả tang, Kiều Mạt Mạt ngượng ngùng bưng nấm ra ngoài, lại ra sân sau hái một ít ớt hiểm, đến bên giếng rửa, rửa sạch sẽ liền bưng vào bếp.

Nam Cung Diệp băm xong thịt, bỏ toàn bộ vào trong chậu: “Mạt Mạt, thịt băm xong rồi, em đưa nấm cho anh băm.”

Kiều Mạt Mạt: “Đợi đã, anh băm nhỏ gừng tươi và ớt hiểm rồi để riêng vào bát trước đi.” Nói xong đổ một bát gừng tươi lên thớt.

Nhân lúc anh băm gừng tươi, liền đi nhóm lửa, bắc nồi đun dầu, đổ thịt hạt lựu vào nồi xào, xào đến khi chuyển màu, đổ gừng tươi băm nhỏ vào, tiếp tục xào, lần lượt cho tương đậu và gia vị vào, tiếp tục xào, lại đổ ớt hiểm vào, thấy nấm của Nam Cung Diệp đã băm xong rồi.

“Diệp đại ca, đổ nấm vào nồi đi.”

Nam Cung Diệp đựng nấm vào trong chậu. Sau đó đổ toàn bộ vào nồi.

Kiều Mạt Mạt liền dùng xẻng nấu ăn tiếp tục đảo, sau đó đổ linh tuyền thủy trong lu nước vào, để nó om một lát.

Nam Cung Diệp nhìn một nồi lớn đầy ắp: “Mạt Mạt, cái này cũng quá thơm rồi, mùi vị vừa thơm vừa cay này thật có cảm giác thèm ăn.”

Kiều Mạt Mạt nhìn anh: “Lúc các anh đi mang thêm vài hũ đi, ăn kèm bánh bao chay, đưa cơm đều ngon, ăn hết em lại làm.”

Khóe miệng Nam Cung Diệp nhếch lên, đi tới ôm cô một cái, nhìn đối tượng nhỏ của mình, đối tượng này hơi nhỏ, mới mười sáu tuổi, ít nhất còn phải đợi hai năm nữa, bản thân năm nay hai mươi mốt tuổi, lớn hơn đối tượng nhỏ năm tuổi.

“Cảm ơn Mạt Mạt.”

Kiều Mạt Mạt ngượng ngùng liếc nhìn anh một cái: “Không cần cảm ơn, anh không phải là đối tượng của em sao, em muốn để anh ăn ngon một chút mà, trong nhà còn rất nhiều gà hong gió và thỏ hong gió, nấm cũng có rất nhiều, còn có hạt phỉ khô, anh cũng mang một ít đi nhé.

Sơn hóa trên núi nhiều, em và Tiểu Nghị lúc nào cũng có thể lên núi nhặt, con mồi cũng rất nhiều, chúng em đều có thịt ăn không hết, cho nên những thứ này anh đều có thể mang đi.

Nếu anh ở bộ đội không tiện nấu ăn, có thể gửi về nhà, cho người nhà ăn.”

Trái tim Nam Cung Diệp mềm nhũn, đối tượng nhỏ quá chu đáo rồi: “Mạt Mạt, hai người lên núi phải chú ý an toàn, trên núi có động vật cỡ lớn, thỉnh thoảng còn gặp vài người, giống như lần trước vậy.

Anh cũng biết hai người rất lợi hại, nhưng nếu bọn chúng có s.ú.n.g thì sao? Huống hồ hai đ.á.n.h không lại bốn, hai người phải cẩn thận một chút, đừng để anh lo lắng được không?”

Kiều Mạt Mạt nhìn bộ dạng lo lắng của anh: “Yên tâm đi, em rất lợi hại, còn biết y thuật nữa, anh đợi một lát, em vào phòng lấy cho anh chút đồ, trông chừng nồi nhé.”

Nói xong liền đi vào phòng, khóa kỹ cửa đi vào không gian, vào phòng t.h.u.ố.c, lấy t.h.u.ố.c cầm m.á.u, t.h.u.ố.c trị thương, giải độc d.ư.ợ.c hoàn, mỗi loại một lọ, lại đi lấy một lọ bảo mệnh d.ư.ợ.c hoàn, viên t.h.u.ố.c này, chỉ cần còn một hơi thở, là có thể giữ được tính mạng, nhận được cứu chữa, còn lấy năm lọ dưỡng sinh hoàn, cái này có thể phục hồi vết thương ngầm, bệnh chứng nhiều năm đều có hiệu quả rất tốt.

Kiều Mạt Mạt cầm mấy lọ t.h.u.ố.c đi vào phòng bếp, đưa cho Nam Cung Diệp: “Diệp đại ca, trên mấy lọ này đều có ghi chú, đặc biệt là Bảo mệnh d.ư.ợ.c hoàn này, chỉ cần còn một hơi thở, có thể giữ mạng trong ba bốn ngày, em nhất định có thể cứu sống lại được.”

Nam Cung Diệp cầm mấy lọ t.h.u.ố.c, vẻ mặt khó tin nhìn cô: “Mạt Mạt, cái này là em tự bào chế sao?”

Kiều Mạt Mạt gật đầu: “Vâng, đây là lúc rảnh rỗi em làm, anh phải luôn mang theo bên người thì em mới yên tâm.”