Triệu Minh đưa cho con trai ly rượu, ánh mắt ra hiệu con trai kính rượu.

Triệu Chí Viễn vừa từ biên giới về, hiển nhiên không quá thích ứng trường hợp này, xa lạ nói với tư lệnh Diệp, “Ngài uống rượu.”

“Ha ha, được, chúng ta cùng uống một ly.” Tư lệnh Diệp thấy Triệu Chí Viễn một hơi cạn sạch, thầm nghĩ chàng trai không khéo léo, đối với quan trường không phải chuyện tốt, nhưng bản chất con người là tốt.

Ông lúc này mới nghĩ đến giới thiệu cháu gái mình, “Đây là Ái Tình, cháu gái bác, con bé vừa tham gia công tác không lâu, các cháu đều là người trẻ tuổi, sẽ càng có chuyện để nói.”

Diệp Ái Tình thấy Triệu Chí Viễn mày kiếm mắt sáng, lập tức đỏ mặt.

Tôn Đan Phượng lập tức phụ họa, “Đúng vậy đúng vậy, người trẻ tuổi các cháu có chuyện để nói. Ái Tình, Chí Viễn nhà bác vừa về, đối với thay đổi của Giang Thành đều không hiểu rõ, cháu nếu rảnh rỗi, có thể nói nhiều với nó chút.”

Diệp Ái Tình nhìn Triệu Chí Viễn.

Tôn Đan Phượng kéo cánh tay con trai một cái, “Nói chuyện đi Chí Viễn, sao con lại xấu hổ rồi?”

Triệu Chí Viễn “vâng” một tiếng, Tôn Đan Phượng lập tức cười rồi, “Chúng tôi đi bàn khác kính rượu, các cháu nói chuyện trước.”

Đám người chủ yếu đi rồi, chỉ để lại hai người Triệu Chí Viễn và Diệp Ái Tình, Triệu Chí Viễn nửa ngày không nói một câu, vẫn là Diệp Ái Tình mở miệng trước, “Đồng chí Triệu, ông nội tôi nói anh là anh hùng, anh có thể kể sự tích anh hùng của anh không?”

“Không thể, đây đều là bí mật quân sự.” Triệu Chí Viễn rất trực tiếp.

Nếu như là người khác, chắc chắn cảm thấy Triệu Chí Viễn mặt lạnh vô tình, nhưng Diệp Ái Tình cũng xuất thân gia đình quân nhân, ngược lại xin lỗi, “Xin lỗi, là tôi nhất thời đầu óc chập mạch, tôi không nên hỏi cái này. Nghe nói anh đau bụng, canh hôm nay không tồi, có muốn ngồi xuống ăn chút không?”

Triệu Chí Viễn không từ chối, ngồi xuống cùng nhau ăn.

Tiệc rượu quá nửa, bắt đầu có người ăn no rời đi.

Hứa Hạ làm chủ nhà, từng người tiễn bọn họ rời đi, đợi người đi gần hết, còn lại một số người, đều là quan hệ khá tốt, đi theo đến nhà Hứa Hạ uống trà.

Hai đứa bé muốn uống sữa đi ngủ, Hứa Hạ đưa chúng nó lên lầu, đợi lúc cô xuống lầu, đàn ông đang uống trà nói chuyện, phụ nữ thì là ngồi dưới hành lang ăn điểm tâm.

Trông thấy chị dâu cả đặc biệt thân thiết với một cô gái nhỏ, Hứa Hạ sán đến bên cạnh Triệu Vân Châu, nhỏ giọng hỏi, “Đó chính là cháu gái nhà họ Diệp à?”

“Vâng ạ, người cũng khá tốt, chính là có chút hay xấu hổ. Mẹ em chắc chắn rất thích, bởi vì bà nói cái gì, Diệp Ái Tình đều nói được.” Triệu Vân Châu đã chào hỏi với Diệp Ái Tình rồi.

“Vậy anh em thì sao, anh ấy hài lòng không?” Hứa Hạ bát quái một câu.

Triệu Vân Châu lắc đầu, “Không biết, em quá lâu không gặp anh em, cảm giác xa lạ với anh ấy rồi.”

Hai người quay đầu nhìn về phía phòng khách, vừa hay Triệu Chí Viễn cũng nhìn về phía bên này, Hứa Hạ cười mang tính lễ phép một cái, liền thấy Triệu Chí Viễn đột ngột quay đầu, giống như nhìn thấy thứ gì đáng sợ vậy.

“Vân Châu, anh em có phải không thích thím không?” Hứa Hạ cứ cảm thấy Triệu Chí Viễn tránh cô.

“Có thể là thế ạ.” Triệu Vân Châu vẫn giống như trước đây, không có tâm cơ gì, cộng thêm mấy năm nay đi lại gần với Hứa Hạ, cho nên có gì nói nấy, “Chú hai em chưa nói với thím sao?”

Nghe Triệu Vân Châu lời nói có ẩn ý, Hứa Hạ là thật không biết có cái gì, nhưng vẫn tiếp lời nói, “Ồ, cháu nói cái đó à, thời gian quá lâu rồi, thím nhất thời không nghĩ tới.”

“Thím ngược lại là tâm lớn, nếu như cháu là anh cháu, cháu cũng tránh thím, dù sao anh ấy mới là đối tượng hôn ước từ bé của thím.” Triệu Vân Châu tự nhiên nói xong, mới nghĩ đến quay đầu nhìn chú hai, phát hiện chú hai không chú ý đến bên này bọn họ, mới thở phào nhẹ nhõm.

Lần này đến lượt Hứa Hạ ngơ ngác rồi, cô lại không biết, Triệu Chí Viễn mới là đối tượng hôn ước từ bé của cô?

Vậy nhà họ Triệu vì sao để Triệu Huy kết hôn với cô?

Hứa Hạ thấy những người khác đều không chú ý đến nơi này của bọn họ, mà chuyện này bất kể là Triệu Huy, hay là bố mẹ chồng, chưa bao giờ nhắc tới, xem ra là cố ý không nói.

Cô khoác tay Triệu Vân Châu, “Các bảo bối có thể sắp tỉnh rồi, cháu lên giúp thím cùng thay tã được không?”

Triệu Vân Châu còn chưa ý thức được nguy hiểm, cười nói được.

Đến tầng hai, Hứa Hạ đưa Triệu Vân Châu vào phòng xong đóng cửa lại, “Vân Châu, vừa nãy cháu nói anh cháu mới là đối tượng hôn ước từ bé của thím, vậy tại sao sau đó là chú hai cháu kết hôn với thím?”

“Thím không phải biết rồi sao?” Thấy thím hai nheo mắt lại, Triệu Vân Châu mới ý thức được mình bị moi lời, xoay người muốn đi mở cửa, lại nghe thấy lời uy h.i.ế.p của thím hai.

“Chú hai cháu chưa nhắc chuyện này, cháu nếu như bây giờ không nói với thím, tối nay thím liền cáo trạng với chú hai cháu. Vân Châu à, cháu là biết tính khí chú hai cháu đấy, thím nếu như không vui, chú ấy liền không vui, nói không chừng chú ấy sẽ đưa cháu đi hải đảo ở vài năm.” Hứa Hạ cười híp mắt nhìn Triệu Vân Châu, vỗ vỗ giường bên cạnh, “Qua đây ngồi, chúng ta từ từ nói chuyện.”

“Thím hai, cầu xin thím đấy, tha cho cháu một lần đi. Nếu như bị chú hai biết cháu lắm mồm, chắc chắn sẽ g.i.ế.c cháu.” Triệu Vân Châu sắp khóc rồi.

“Này, cháu đừng sợ. Chỉ cần cháu nói rõ ràng với thím chuyện là thế nào, thím đảm bảo không nói với chú ấy là cháu nói.” Hứa Hạ trêu Triệu Vân Châu, “Mau nói đi, rốt cuộc là thế nào. Cháu phải biết, cháu bây giờ không nói rõ ràng, thím sớm muộn đều sẽ biết.”

Triệu Vân Châu thật sự sợ rồi, “Vậy thím thề với cháu, chỉ cần cháu nói với thím, thím không được giận dỗi với chú hai, cũng không được cáo trạng!”

“Điểm thứ hai có thể đồng ý, cái thứ nhất không được.”

“Vậy cháu không nói!”

“Cháu cảm thấy cháu có quyền lựa chọn?”

Triệu Vân Châu lần này là vô cùng hối hận, sao không phát hiện bị gài bẫy chứ, chỉ có thể thành thật khai báo, “Anh cháu cảm thấy thím chắc chắn lớn lên không đẹp, liền nhờ bố mẹ cháu sắp xếp cho anh ấy trấn thủ biên giới, đào hôn chạy rồi. Nhưng anh ấy lại gửi thư cho nhà thím, đợi thím viết thư trả lời cho ông nội cháu, ông nội cháu là một người coi trọng chữ tín như thế, chắc chắn không thể thất tín với người ta. Đã là anh cháu chạy rồi, liền để chú hai cháu thế chỗ.”

Chương 149 - Thập Niên 70 Cưới Nhầm Chàng Quân Nhân, Hoán Đổi Số Mệnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia