“Tùy tiện xào hai món, không cần quá phiền phức. Buổi trưa ăn nhiều dầu mỡ, tôi bây giờ muốn ăn khai vị và thanh đạm.” Hứa Hạ vừa nói xong, Triệu Vân Châu từ trong phòng chạy ra.

“Thím hai, cháu muốn ăn cá kho Hứa Phong Thu làm, còn có khoai sọ nấu thịt bò, được không ạ?” Sống ở chỗ thím hai, Triệu Vân Châu mỗi ngày đều có thể ăn được cơm thím hai và Hứa Phong Thu làm, Triệu Vân Châu mong chờ cái này nhất.

Hứa Hạ nhìn em trai, “Lại không phải muốn chị làm, cháu muốn ăn ai làm, tự mình đi nói với người đó.”

Cô mệt rồi, muốn lên lầu nằm một lát.

Triệu Vân Châu thì là đi quấn lấy Hứa Phong Thu làm cơm tối, nhưng Hứa Phong Thu từ chối rồi.

Hứa Phong Thu đi vào bếp lấy một cái gói giấy dầu, nhìn thời gian xấp xỉ, cậu ra cửa đi đến cổng khu tập thể đợi.

Nhìn thấy Tần Nhị Nữu, Hứa Phong Thu gọi Tần Nhị Nữu lại, “Chị tôi nói hôm nay cô không xin nghỉ được, bảo tôi mang cái này cho cô.”

Cách gói giấy dầu, Tần Nhị Nữu ngửi thấy mùi thơm của khuỷu lợn, cô có chút áy náy, “Đa tạ chị Hứa Hạ nhớ đến tôi, vốn dĩ tôi đều muốn xin nghỉ rồi, kết quả đồng nghiệp kia của tôi cứ phải tranh xin nghỉ ngày này.”

“Vẫn là cái cô Ngô Phân Phương kia?” Hứa Phong Thu và Tần Nhị Nữu đi song song.

“Đúng vậy, cô ta và chủ nhiệm là họ hàng, cương vị chúng tôi chỉ có hai người. Cô ta xin nghỉ rồi, tôi liền không thể xin nghỉ.” Tần Nhị Nữu và Ngô Phân Phương không hợp nhau, cô chưa bao giờ chủ động trêu chọc đối phương, nhưng Ngô Phân Phương chính là nhìn cô không thuận mắt.

“Cô ta là bộ mặt tiểu nhân, quá xấu xí rồi.” Hứa Phong Thu cảm thấy tức giận thay Tần Nhị Nữu, “Cô không thể điều chuyển cương vị sao?”

Tần Nhị Nữu lắc đầu, “Tôi có thể chuyển chính thức đã là A Di Đà Phật, càng đừng nói điều chuyển cương vị rồi. Đợi cậu sau này làm việc thì biết, đi đâu cũng là nhân tình.”

Anh cả chị dâu cả và cô không còn qua lại, em trai suốt ngày không làm chính sự, cô chỉ có thể dựa vào chính mình. Trong đơn vị, vẫn luôn đang nhẫn nhịn, nhưng cô thực sự không hiểu, Ngô Phân Phương làm gì cứ bám lấy cô không buông?

“Được, thay tôi cảm ơn chị cậu, đợi cuối tuần nghỉ ngơi rồi, tôi đi thăm cặp sinh đôi.” Tần Nhị Nữu cười lên rất dịu dàng, cô vẫy tay với Hứa Phong Thu, thầm nghĩ may mà có chị em Hứa Hạ làm bạn, nếu không một mình cô thật sự quá khó khăn rồi.

Lúc Hứa Phong Thu về đến nhà, mới phát hiện Triệu Vân Châu đã chọn căn phòng ngay cạnh phòng cậu. Cậu vừa bước vào, Triệu Vân Châu đã cười hì hì bám theo: “Phong Thu, em trai Phong Thu, bắt đầu từ ngày mai, chúng ta cùng nhau ôn tập nhé?”

“Tôi thích đọc sách một mình.”

“Đó là trước kia cậu chỉ có một mình, sau này có thêm một người, chị đây còn có thể dạy cậu giải toán.” Triệu Vân Châu không cho cậu cơ hội từ chối, “Cứ quyết định vậy đi nhé, sáng mai chúng ta ngủ dậy là học bài luôn.”

Hôm sau Triệu Vân Châu dậy rất sớm, cô nàng đã nói học là học thật, nếu không thi trượt đại học, lại còn xuất ngũ rồi, chẳng phải sẽ mất mặt c.h.ế.t đi được sao?

Cô nàng ôm sách đẩy cửa phòng Hứa Phong Thu, Hứa Phong Thu vừa nhíu mày, đã nghe thấy tiếng đọc sách lanh lảnh của Triệu Vân Châu.

Vương Tú Phương nghe thấy tiếng đọc sách, bèn nói nhỏ với cháu gái: “Vân Châu trông cũng ra dáng ra phết đấy.”

“Con bé có hơi tùy hứng, nhưng phẩm hạnh do nhà họ Triệu dạy dỗ cũng tạm ổn. Đã quyết định thi đại học, con bé chắc chắn sẽ chuẩn bị nghiêm túc.” Hứa Hạ lấy cặp sách cho con trai, dặn dò: “Trên đường đi đừng có lề mề, đến trường phải học hành t.ử tế. Nếu con không nghe lời, để cô giáo đến mách lẻo nữa, mẹ sẽ gửi con sang nhà bác cả đấy.”

“Con không đi đâu!” Triệu Trì mỗi lần sang nhà bác cả đều ăn chẳng được bao nhiêu, đồ ăn bác gái nấu dở tệ.

“Không đi thì ngoan ngoãn một chút, da mặt dày như thế, chẳng biết giống ai nữa.” Hứa Hạ cảm thán xong, thấy bà nội đang cười bèn hỏi: “Bà cười gì vậy ạ?”

“Bà không biết hồi bé Triệu Huy thế nào, nhưng bà còn không biết cháu sao?” Vương Tú Phương xách giỏ thức ăn lên, “Bà đi mua thức ăn đây, cháu ở nhà nhé.”

Cứ như vậy trôi qua một thời gian, đến tháng mười, nhà nước chính thức tuyên bố khôi phục kỳ thi đại học, kỳ thi đầu tiên sẽ diễn ra vào tháng mười hai năm nay.

Thời gian gấp gáp, nhiệm vụ nặng nề.

Triệu Vân Châu và Hứa Phong Thu mỗi ngày đều dậy từ lúc trời còn tối mịt để học bài, một thời gian sau, cả hai đều xuất hiện quầng thâm mắt.

Tôn Đan Phượng không bỏ được thể diện để chủ động làm hòa, nhưng lại cứ nghĩ đến chuyện của con gái, nên ngày nào cũng ngồi canh em dâu ra cửa.

“Thím hai!” Tôn Đan Phượng chạy chậm tới, “Thím đang đi đâu đấy?”

“Em bế bọn trẻ ra ngoài đi dạo, chị dâu cả, chị muốn hỏi chuyện của Vân Châu sao?” Hứa Hạ liếc mắt một cái là nhìn thấu suy nghĩ của chị dâu. Hai nhà ở rất gần nhau, nếu không thì sao mỗi lần cô ra cửa đều có thể tình cờ gặp chị dâu được.

Tôn Đan Phượng có chút bối rối, chính miệng chị ta nói không nhận con gái, bây giờ lại tò mò xem dạo này con bé sống thế nào.

“Chuyện Vân Châu xuất ngũ, quả thực là con bé làm không đúng, dù thế nào đi nữa cũng nên báo cho anh chị một tiếng. Anh chị là bố mẹ nó, đã dồn biết bao tâm huyết cho nó, báo một tiếng là sự tôn trọng tối thiểu nhất.”

Bao năm qua, Hứa Hạ cũng đã nắm được cách chung sống với chị dâu cả. Chị dâu cô là người thích nghe người khác công nhận sự hy sinh của mình, và thích được khen ngợi hai đứa con: “Thực ra Vân Châu từ trước đã rất có năng khiếu học hành, chỉ là không gặp đúng thời điểm tốt nhất thôi. Chị thấy đúng không?”

Tôn Đan Phượng gật đầu: “Từ bé nó học hành không chăm chỉ lắm, nhưng thành tích lúc nào cũng rất tốt.”

“Năng khiếu tốt như vậy, nếu không tham gia thi đại học thì quả thực rất đáng tiếc.” Hứa Hạ nói tiếp, “Con bé có hơi tùy hứng, nhưng người trẻ mà, dám nghĩ dám làm. Nó biết chuyện xuất ngũ khiến anh chị thất vọng, nên ngày nào học bài cũng rất chăm chỉ, thức đêm đến mức quầng thâm mắt đều hiện rõ rồi. Chị dâu cả, chị có thể sang nhà em ngồi chơi mà, chúng ta là chị em dâu, sang thăm Hoan Hoan, Hỉ Hỉ cũng được chứ sao.”

Chương 152 - Thập Niên 70 Cưới Nhầm Chàng Quân Nhân, Hoán Đổi Số Mệnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia