Hứa Kiến Thiết nói không thông, chậc một tiếng, động thủ kéo người.

Cậu ta lớn hơn Hứa Phong Thu, nhưng sức lực Hứa Phong Thu cũng không nhỏ, hai anh em giằng co qua lại, không biết ai động thủ đ.á.n.h một cái trước, chớp mắt hai người đã đ.á.n.h nhau trong sân.

Có điều Hứa Phong Thu nhỏ hơn, cuối cùng người bị đè xuống đất là cậu.

"Rượu mời không uống uống rượu phạt, mày mẹ nó còn dám động thủ với ông đây, không dạy dỗ mày một trận, mày không biết mày đã là cục nợ không ai thèm. Mày tưởng chị mày thật sự sẽ về đón mày sao, nó tự mình một bước lên mây đi hưởng phúc, đầu óc hỏng rồi mới cần cục nợ là mày!" Hứa Kiến Thiết đang nóng giận, tát hai cái vào mặt Hứa Phong Thu.

Hứa Phong Thu trừng mắt nhìn Hứa Kiến Thiết trân trân, tìm đúng thời cơ, c.ắ.n vào cánh tay Hứa Kiến Thiết.

"Á! Đau!"

Sau mấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết, Hứa Kiến Thiết đau đến tê dại da đầu, Hứa Phong Thu vẫn không nhả miệng, lúc này trong miệng cậu đã có mùi m.á.u tanh, mà Hứa Kiến Thiết đau đến la hét om sòm, cậu ta đ.á.n.h Hứa Phong Thu thế nào cũng vô dụng, Hứa Phong Thu vẫn c.ắ.n c.h.ặ.t cánh tay cậu ta.

Điền Mai lúc này mới hoảng hốt qua kéo người, nhưng bà ta càng kéo, Hứa Phong Thu c.ắ.n càng mạnh.

Động tĩnh bên nhà họ Hứa lớn, lúc hàng xóm lân cận qua, Hứa Phong Thu còn đang c.ắ.n cánh tay Hứa Kiến Thiết, mà Hứa Kiến Thiết sắc mặt trắng bệch, ngồi dưới đất run rẩy kêu cứu mạng.

Hàng xóm đều bị dọa sợ, cuối cùng gọi công an gần đó đến, mới tách được hai người ra.

Đợi chập tối mẹ con Vương Tú Phương ăn cỗ về, mới biết hai đứa trẻ đều đang ở bệnh viện, vội vội vàng vàng chạy đến bệnh viện, Hứa Đại Chung hỏi có chuyện gì.

Điền Mai khóc lóc nói, "Em chỉ là muốn vào phòng Phong Thu, giúp nó dọn dẹp một chút, kết quả nó như ch.ó điên c.ắ.n người, bác sĩ nói thịt ở tay Kiến Thiết sắp bị c.ắ.n đứt rồi, cho dù dưỡng khỏi. Cũng có thể bị ảnh hưởng. Đại Chung à, chuyện này phải làm sao đây?"

Hứa Kiến Thiết trên giường bệnh, mặt không còn chút m.á.u nhìn bố cậu ta, muốn khóc lại không có nước mắt, "Bố, con... con có phải thành tàn phế rồi không?"

Hứa Đại Chung nhíu mày c.h.ặ.t, nhìn con trai, lại nhìn vợ, xoay người đi sang phòng bệnh khác.

Lúc này Vương Tú Phương đang hỏi cháu trai út có chuyện gì, nhưng cháu trai út không mở miệng, bà cũng hết cách, cho đến khi con trai đùng đùng nổi giận đi vào, bà vội vàng chặn người lại hỏi, "Đại Chung, Kiến Thiết thế nào rồi?"

"Mẹ, Kiến Thiết có thể thành tàn phế rồi!" Hứa Đại Chung không hiểu nổi nhìn cháu trai, "Phong Thu, bác cả bình thường bạc đãi cháu, hay là ngược đãi cháu rồi? Cháu không muốn bác gái giúp cháu dọn phòng, cháu nói thẳng là được, có cần thiết phải như vậy không?"

Đều là người một nhà, ông ta thật sự không hiểu, tại sao cháu trai lại làm ra chuyện này.

Vương Tú Phương nghe đến ngây người, hai đứa đều là cháu trai, Kiến Thiết nếu thành tàn phế, Phong Thu sau này làm người thế nào?

Chuyển ý nghĩ bà lại cảm thấy cháu trai út không phải người ngang ngược như vậy, "Phong Thu, rốt cuộc là chuyện gì, cháu nói thật với bà nội, bà nội mới có thể nói đỡ cho cháu chứ?"

Hứa Phong Thu lại cúi đầu, một tiếng không ho he.

Thấy Hứa Phong Thu như vậy, Hứa Đại Chung nhận định là cháu trai sai, "Mẹ, mẹ không thể thiên vị Phong Thu nữa. Gửi điện báo cho chị nó, bảo nó đến đón người đi!"

Ông ta thương cháu trai cháu gái không có bố mẹ, những năm này tận tâm chăm sóc, cho dù sẽ có lúc không chu đáo, cũng tự nhận là đã tận lực rồi. Kết quả nuôi ra một con sói con, nếu còn ở cùng nhau, nói không chừng có tai họa lớn hơn.

Vương Tú Phương hỏi không ra nguyên do, có sốt ruột nữa cũng vô dụng, đành phải để con trai cả đi gửi điện báo.

Ba ngày sau, Hứa Hạ nhận được phiếu điện báo, trên đó chỉ viết hai chữ —— Mau về.

Điện báo tính tiền theo chữ, trong nhà không nói rõ là chuyện gì, nhưng chắc chắn là chuyện rất quan trọng. Hứa Hạ suy nghĩ một chút, tuy có nhiều bất tiện nhưng vẫn xin nghỉ phép để về.

Vợ chồng Triệu Mãn Phúc biết nhà Hứa Hạ có chuyện, Triệu Mãn Phúc vừa nhìn về phía con trai thì đã bị người yêu kéo tay.

Hà Hồng Anh nghe vậy liền nói: “Con hai, không phải con vẫn còn phép chưa nghỉ sao, con về cùng Hạ Hạ một chuyến đi? Con bé là một cô gái, nhiều chuyện không dễ xử lý, con xem có gì giúp được thì giúp một tay, coi như báo đáp ân tình thay bố con, được không?”

Triệu Huy trước nay luôn mềm mỏng không ăn cứng, nếu bố anh ra lệnh, anh tuyệt đối sẽ không đi. Nhưng mẹ anh đã mở lời, còn nhắc đến chuyện báo đáp, anh không có lý do gì để từ chối.

Khi Hứa Hạ và Triệu Huy cùng ngồi trên tàu hỏa, cô vẫn còn hơi ngẩn ngơ.

Tàu hỏa vang lên tiếng “ầm ầm”, lúc Hứa Hạ nghiêng đầu, người đàn ông bên cạnh vẫn luôn nhắm mắt dưỡng thần.

Đến bây giờ, Hứa Hạ vẫn không hiểu tại sao Triệu Huy lại đồng ý về nhà cùng cô. Nhưng có Triệu Huy ở đây, cô có một cảm giác an toàn khó tả, trên đường đi ngủ rất say.

Ngày hôm sau xuống xe ở ga tàu, Hứa Hạ dẫn Triệu Huy đi xe buýt, sau khi xuống xe, Hứa Hạ nói: “Đợi đến nhà em, em gọi anh là anh trai được không? Nếu không hàng xóm hỏi đến, khó tránh khỏi bị người ta hiểu lầm.”

Ánh mắt cô hoảng hốt, như thể vội vàng muốn phân rõ quan hệ với Triệu Huy, Triệu Huy đều thấy hết trong mắt. Người này cũng thú vị thật, chẳng lẽ trong con hẻm cũ này còn có đối tượng dự phòng của cô?

Triệu Huy tùy ý “ừm” một tiếng, Hứa Hạ chỉ coi như Triệu Huy đã đồng ý.

Họ đi một mạch đến nhà họ Hứa, vừa vào cửa, Hứa Hạ nhìn thấy bác gái đang giặt quần áo trong sân, còn chưa kịp mở lời, bác gái đã xông tới.

“Mày cuối cùng cũng về rồi, mau mang thằng em trai ch.ó điên của mày đi đi, nhà chúng tao không chứa loại người này!” Điền Mai nói xong mới để ý đến người đàn ông cao lớn sau lưng Hứa Hạ, đầu đinh, ánh mắt hung dữ, bà ta nhất thời hụt hơi, “Anh là?”

“Anh ấy là Triệu nhị ca, Phong Thu ở đâu?” Hứa Hạ sa sầm mặt.

Điền Mai bĩu môi, “Trong nhà đó, mày tự vào mà xem, cũng không biết nhà chúng tao kiếp trước tạo nghiệt gì mà lại nuôi ra thứ của nợ này.”

Hứa Hạ không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng với sự hiểu biết của cô về em trai, lần này chắc chắn không phải lỗi của em trai cô, “Bác gái, cái gì gọi là ch.ó điên? Lại cái gì gọi là thứ của nợ này? Lời này cháu ghi nhớ, đợi cháu làm rõ chuyện gì đã xảy ra, cháu sẽ đến tìm bác tính sổ!”

Chương 21 - Thập Niên 70 Cưới Nhầm Chàng Quân Nhân, Hoán Đổi Số Mệnh - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia