“Cao một mét chín, dáng người cao gầy hiên ngang, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, cằm kiên nghị.”

Mặc một bộ quân phục, vai rộng eo thon chân dài, dù có muốn phớt lờ cũng khó.

Bốn mắt nhìn nhau.

Ánh mắt Kỳ Đông Hãn gần như ngay lập tức rơi trên người Mạnh Oánh Oánh, cô dường như cực kỳ hợp mặc bộ quân phục màu xanh này, hai b.í.m tóc tết để trước ng-ực.

Gương mặt nhỏ nhắn, mắt sáng răng đều, trắng trẻo xinh đẹp.

Cô chỉ cần đứng đó thôi cũng đủ để thu hút ánh nhìn của mọi người.

Mạnh Oánh Oánh cũng nhìn thấy Kỳ Đông Hãn, cô cười gật đầu:

“Đoàn trưởng Kỳ."

Kể từ lần trước hai người cùng nhau ăn cơm, quan hệ giữa cô và Kỳ Đông Hãn dường như đã kéo gần lại không ít.

Kỳ Đông Hãn ừ một tiếng, nói một câu với Từ Văn Quân rồi định đi tới.

Ngờ đâu, Từ Văn Quân cũng bưng hộp cơm bằng nhôm đuổi theo:

“Lão Kỳ, đợi tôi với."

Cậu đi đuổi theo vợ.

Tôi cũng đi nha.

Tổng không thể để một mình cậu đi, vứt tôi lại không thèm quản chứ.

Kỳ Đông Hãn thực sự không ngờ Từ Văn Quân cũng sẽ đuổi theo, anh khựng bước chân lại, liếc nhìn xung quanh, Từ Văn Quân qua đây cũng tốt.

Mục tiêu không quá rõ ràng.

Đến trước mặt Mạnh Oánh Oánh và Diệp Anh Đào, Từ Văn Quân tiên phong chào một câu:

“Đồng chí Diệp, thật khéo lại gặp nhau rồi."

Anh đeo một cặp kính gọng đen, rất thư sinh.

Diệp Anh Đào gật đầu:

“Chính ủy Từ."

Đến lượt Mạnh Oánh Oánh và Kỳ Đông Hãn, Kỳ Đông Hãn rất tùy ý, hỏi một câu:

“Ăn chưa?"

“Vẫn chưa ạ."

Mạnh Oánh Oánh thành thật đáp.

Kỳ Đông Hãn tự nhiên đón lấy hộp cơm của cô:

“Cô cứ đứng đây đợi, tôi đi lấy cơm cho cô."

Phía lấy cơm bên này đã xếp thành hàng dài rồi, lúc này qua đó e là phải đợi rất lâu.

Mạnh Oánh Oánh còn chưa kịp phản ứng thì hộp cơm đã bị lấy đi mất.

Diệp Anh Đào tụt lại phía sau, nháy mắt với Mạnh Oánh Oánh:

“Hí hí hí."

“Đoàn trưởng Kỳ này từ khi nào mà tốt tính như vậy thế?"

Mạnh Oánh Oánh bị trêu cho đỏ mặt, cô suy nghĩ một chút, giả bộ bình tĩnh đáp lại một câu:

“Cậu cũng muốn à?

Để tớ gọi đoàn trưởng Kỳ giúp cậu lấy một phần cơm luôn nhé."

Diệp Anh Đào “xì" một tiếng, mày bay mắt múa:

“Tớ không dám đâu nha."

“Tớ sợ đoàn trưởng Kỳ nện tớ lắm."

Từ Văn Quân đột nhiên xen vào một câu:

“Đồng chí Diệp, để tôi lấy giúp cô nhé, tôi không nện cô đâu."

Diệp Anh Đào ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng thì Từ Văn Quân đã học theo tác phong của Kỳ Đông Hãn, cướp lấy hộp cơm của Diệp Anh Đào đi mất.

Diệp Anh Đào đứng tại chỗ, ngẩn ra một hồi lâu, lúc này mới mắng nhẹ một câu:

“Cái đồ ngốc này."

Mạnh Oánh Oánh mím môi cười:

“Anh Đào, cậu còn nói tớ, cậu xem Chính ủy Từ kìa, có phải cũng có ý với cậu không?"

Diệp Anh Đào không lên tiếng, cô đứng tại chỗ không ai biết cô đang nghĩ gì.

Lâm Thu thốt ra một câu:

“Ngày này không sống nổi nữa rồi, hai cậu đều có người tranh nhau lấy cơm cho, chỉ có mình tớ là không có thôi."

“Cái thân trâu ngựa này tớ đi xếp hàng lấy cơm đây."

Thật là phiền ch-ết đi được.

Phía trước.

Từ Văn Quân cầm hộp cơm của Diệp Anh Đào xong liền đuổi kịp Kỳ Đông Hãn, anh trông thư sinh thanh tú, dáng người cũng thấp hơn Kỳ Đông Hãn một chút, sau khi đi đến bên cạnh Kỳ Đông Hãn, anh thấp giọng nói một câu:

“Lão Kỳ, tôi sao lại không nhìn ra được cậu lại biết cách lấy lòng đồng chí nữ như vậy nhỉ?"

Sao anh lại không nghĩ đến chuyện giúp Diệp Anh Đào lấy cơm cơ chứ.

Đúng là cái đồ ngốc mà.

Kỳ Đông Hãn cầm hộp cơm, quen cửa quen nẻo tìm đến lớp trưởng Vương đưa qua, anh cũng không thèm quay đầu, nhàn nhạt đáp:

“Tôi không có ý lấy lòng đồng chí nữ."

“Vậy cái này của cậu là cái gì?"

Kỳ Đông Hãn không trả lời, anh nghĩ, anh chỉ là không muốn nhìn thấy Mạnh Oánh Oánh trắng trẻo xinh đẹp phải chen chúc cùng một đám thô kệch mà thôi.

Chỉ vậy mà thôi.

Anh lấy cơm xong liền quay người đi luôn.

Người này vốn cao, chân lại dài, bước chân sải cũng lớn.

Điều này khiến Từ Văn Quân vốn dĩ tụt lại phía sau phải đuổi theo mệt bở hơi tai.

“Lão Kỳ, cậu đợi tôi với."

Kỳ Đông Hãn không thèm để ý, Từ Văn Quân chạy nhanh như dẫm lên bánh xe lửa vậy.

Phía trước, Kỳ Đông Hãn đưa hộp cơm cho Mạnh Oánh Oánh:

“Ăn trước đi, thời gian ăn cơm chỉ có năm phút thôi, năm phút sau là phải thu hộp cơm rồi."

Mạnh Oánh Oánh nhìn hộp cơm, hỏi một câu:

“Vậy còn anh?"

“Chúng tôi qua bên kia ăn."

Kỳ Đông Hãn chỉ chỉ đống đàn ông:

“Chúng tôi ăn cơm là ba phút, nên không ngồi ăn cùng nhau được."

Anh sợ tướng ăn của mình làm cô sợ.

Ăn cơm trong ba phút, đa số những người ở đây đều là tranh nhau ăn, chẳng khác gì quỷ ch-ết đói đầu t.h.a.i cả.

Mạnh Oánh Oánh “ồ" một tiếng, ngoan ngoãn đón lấy hộp cơm, nói một tiếng cảm ơn.

Điều này khiến trong lòng Kỳ Đông Hãn cũng thấy như có lông vũ gãi nhẹ, cô ấy ngoan quá đi mất.

Thật muốn xoa đầu quá đi.

Nhưng đông người nên cuối cùng anh cũng kiềm chế được hành động này.

“Vậy không làm phiền các cô ăn cơm nữa."

Anh đưa ra lời từ biệt, Từ Văn Quân cái gã ngây ngô này còn chưa kịp phản ứng thì Kỳ Đông Hãn đã rời đi rồi.

Từ Văn Quân ngẩn ra một hồi lâu, hoảng hốt nhét hộp cơm vào tay Diệp Anh Đào, một câu cũng không kịp nói, quay người liền hét lớn về phía Kỳ Đông Hãn:

“Lão Kỳ, Lão Kỳ, cậu đợi tôi với."

Bước chân Kỳ Đông Hãn càng lúc càng nhanh thêm vài phần.

Nói thật, ở bên ngoài anh không quá muốn nhận người quen với Từ Văn Quân.

Phía sau.

Diệp Anh Đào bị nhét cho một hộp cơm, cô nhìn Mạnh Oánh Oánh, lại nhìn bóng lưng Từ Văn Quân vội vã rời đi, cô thấp giọng cười một cái:

“Ở đâu ra cái đồ ngốc như vậy chứ."

Còn chẳng bằng đoàn trưởng Kỳ nhà người ta nữa.

Nhét hộp cơm còn biết nói vài câu.

Kết quả đến lượt Từ Văn Quân ở đây là nhét xong hộp cơm liền đi, một câu cũng không nói.

Thế này chẳng phải tương đương với làm công không, cuối cùng chẳng thu được chút lợi lộc nào sao.

Mạnh Oánh Oánh mở hộp cơm ra nhìn xem, một cái màn thầu trắng, một quả trứng gà, cô c.ắ.n một miếng màn thầu trắng, nghiêm túc nói:

“Tớ thấy tính cách của Chính ủy Từ khá tốt đấy, thật thà, cũng không hào nhoáng."

Từ Văn Quân tâm tư đơn giản, nhìn cái là biết trong phương diện tình cảm không có kinh nghiệm rồi.

Vừa hay Diệp Anh Đào đầy một bụng tâm kế, hai người ở bên nhau ngược lại rất xứng đôi.

Chương 158 - Thập Niên 70: Gửi Gắm Vị Hôn Thê Cho Đoàn Trưởng Mặt Sắt - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia