"Anh Duyên Chu, bố mẹ đối xử tốt với em, cũng tốt với anh, anh muốn cho thì cứ cho thôi, sao lại phải hỏi em? Chẳng lẽ anh nghĩ em sẽ không đồng ý sao?"

Cố Duyên Chu nở nụ cười.

Cô sẽ không không đồng ý. Nhưng anh muốn chủ động báo cáo một tiếng.

Trì Ngọc Nhan bĩu môi: "Lát nữa nhớ để riêng một cái đùi cho em, em muốn đưa cho Hạ Hạ."

Bây giờ mối quan hệ giữa cô và Hứa Bán Hạ cũng không cần giấu diếm nữa, cô cứ thế đường hoàng nói cho Cố Duyên Chu biết rằng họ đang rất thân thiết.

Cố Duyên Chu cũng chẳng buồn đoán xem hai người bọn họ "biến thù thành bạn" từ bao giờ, anh chỉ cần biết vợ mình có vui vẻ hay không là được.

"Không cần đâu, Chu Bình An cũng bắt được thỏ, tối nay bên đó cũng ăn thịt thỏ mà."

Trì Ngọc Nhan ngẫm nghĩ một chút, rồi lắc lắc ngón trỏ: "Không không không, không thể nói thế được. Họ có là việc của họ, nhưng chị em của em thì em nhất định phải chiều!"

Cố Duyên Chu cũng không từ chối, gật đầu đồng ý ngay.

Nhìn thấy Cố Duyên Chu xách theo một con thỏ, vợ chồng nhà Cố lão đại thèm đến nhỏ dãi. Nhưng bây giờ đã phân gia rồi, họ mà mở miệng đòi ăn thì đúng là không ra làm sao cả.

"Chú Ba này, lát nữa thỏ này chắc chắn chú cũng phải nấu ở bếp chung nhỉ? Lát nữa chú cứ dùng nồi nhà anh, củi nhà anh, rồi cả mấy thứ gia vị này nọ chú cứ dùng thoải mái."

"Hì hì... Anh em mình thương lượng chút, chú có thể... có thể nào..."

Thấy Cố lão đại cứ xoa xoa hai tay trước mặt mình với vẻ mặt mong đợi, Cố Duyên Chu nhíu mày. Anh liếc nhìn con thỏ trong tay: "Không cần đâu, em dùng đồ của bố mẹ là được rồi."

Cố lão đại thất vọng tràn trề. Nhưng thực sự đã lâu lắm rồi anh ta chưa được nếm mùi thịt. Hồi chưa phân gia còn thỉnh thoảng được ké một chút, giờ phân gia rồi thì đúng là một mẩu cũng không thấy.

Vương Phán Đệ khệ nệ bê bụng bầu từ trong phòng đi ra, kéo Cố lão đại ra sau lưng mình, còn mình thì dày mặt sán lại gần: "Chú Ba, chị với anh Cả không ăn cũng được, nhưng đứa bé trong bụng này là cháu ruột của chú đấy, nó muốn ăn, chú không thể... một chút cũng không nỡ đấy chứ?"

Nhìn cái bộ dạng không biết xấu hổ của hai vợ chồng này, Cố Duyên Chu chán ghét cực độ. Đừng nói là đứa bé này còn chưa ra đời, chẳng biết là trai hay gái, mà cho dù có sinh ra thật, đúng là cháu trai anh thật, thì đứa trẻ bé tí tẹo thế có ăn được thịt không?

"Chị Dâu này, chị dùng mấy cái cớ đó chẳng thà cứ trực tiếp thừa nhận là hai vợ chồng chị thèm ăn, muốn ăn chực cho xong."

"Con thỏ này là hôm nay em lên núi săn được, cũng không to lắm, lát nữa còn phải chia cho bố mẹ một ít. Vợ em sức khỏe không tốt cũng cần tẩm bổ, chẳng còn lại bao nhiêu đâu. Nếu anh chị muốn, em có thể để lại ít nước canh cho, không muốn thì coi như em chưa nói gì."

Mắt Vương Phán Đệ trợn tròn lên. Chị ta cuống quýt gật đầu: "Có chứ, có chứ, sao lại không muốn được!"

"Chú Ba, lát nữa chú cho thêm nhiều nước vào nhé, thêm ít gia vị nữa, chị đi nạo mấy củ khoai tây, lát nữa cắt nhỏ bỏ vào hầm cùng."

Cố lão đại bồi thêm một câu: "Cho thêm ít cải thảo nữa, nhà mình nhiều cải thảo lắm. À, đúng rồi, còn cả miến nữa, cũng phải cho một ít."

Hai vợ chồng cứ thế thản nhiên thảo luận xem nên ăn gì ngay trước mặt Cố Duyên Chu. Đừng nói là để lại nước canh, dù cho không để nước canh mà chỉ để lại cái nồi chưa rửa, họ dùng nước rửa nồi để nấu thì vẫn cứ thấy ngon.

Cố Duyên Chu thực sự không muốn nán lại đây thêm giây nào nữa, nhấc chân bỏ đi thẳng. Vương Phán Đệ thấy vậy vẫn hớn hở gọi với theo: "Chú Ba, cảm ơn chú nhé!"

Chu Chính Mai sa sầm mặt từ trong phòng đi ra, nhìn thấy điệu bộ của hai vợ chồng kia liền trợn mắt khinh bỉ: "Phì, đúng là đồ mất mặt, có tí đồ thừa mà làm như bắt được vàng, ai không biết lại tưởng được chia thịt ăn không bằng."

Sắc mặt Vương Phán Đệ rất tệ, nhưng nhìn điệu bộ của Chu Chính Mai, chị ta cũng đoán ra là cô nàng đang ghen tị. Vương Phán Đệ đắc ý nhướng mày: "Thím Hai này, đồ ngon thì ai cũng thích, thế nên phải biết đường mà tranh lấy. Thím tự mình ngại không dám đòi thì cũng đừng có ngăn chúng tôi chứ."

"Với cả, nếu thím không hiếm lạ gì thịt thì thím có giỏi thì đừng có thèm đi. Nhìn xem nước miếng thím sắp chảy ra đến nơi rồi kìa, không thấy xấu hổ à?"

Tim Chu Chính Mai hẫng một nhịp, vội đưa tay quẹt khóe miệng. Thế nhưng, cô ta phát hiện ra mình bị Vương Phán Đệ chơi xỏ. Làm gì có nước miếng nào.

Vương Phán Đệ cười khoái chí, Cố lão đại cũng đưa tay che miệng, tiếng cười không giấu nổi phát ra thành tiếng. Chu Chính Mai định xông lên đ.á.n.h nhau một trận với hai vợ chồng kia thì bị Cố lão nhị cản lại.

"Chu Chính Mai, cô có thôi cái kiểu làm mất mặt người khác ở đây đi không?"

"Mặt mũi tôi bị cô quăng sạch sành sanh rồi đấy!"

Chu Chính Mai không tin nổi vào mắt mình, nhìn người đàn ông trước mặt. Cô ta không thể ngờ Cố lão nhị lại đối xử với mình như vậy.

"Cố lão nhị, anh có còn là người không..."

Thấy hai vợ chồng kia sắp sửa đ.á.n.h nhau, Cố lão đại và Vương Phán Đệ vội vàng chạy biến về phòng trốn. Hai người này không đ.á.n.h thì mắng, họ sợ bị vạ lây nên tốt nhất là cứ né cho lành.

Bên kia, Cố Duyên Chu đã sang nói chuyện với ông cụ Cố và bà cụ Cố. Hai ông bà nghe con trai định chia cho một nửa thịt thỏ thì rất vui, nhưng lại từ chối.

"Bố với mẹ già rồi, mấy thứ này cũng chẳng ăn được bao nhiêu, lát nữa con cứ mang về hết đi, con với vợ con ăn là được."

Cố Duyên Chu nhíu mày. Bà cụ Cố biết con trai hiếu thảo, bà huých khủy tay vào ông cụ, mỉm cười nhìn Cố Duyên Chu: "Lão Tam à, con còn nhớ đến bố mẹ là bố mẹ mừng rồi."

"Thế này đi, con để lại cho bố mẹ một ít thôi, bọn mẹ ăn không nhiều đâu. Con cho thêm ít cải thảo với khoai tây vào, hầm cho thật nhừ, bọn mẹ cũng ăn được."

Cố Duyên Chu gật đầu đồng ý. Nhìn con trai rời đi, bà cụ Cố không ngớt lời khen ngợi con trai út tốt thế này thế nọ. Ông cụ Cố thở dài một tiếng, cũng không nói gì thêm.

Bữa tối nhanh ch.óng được chuẩn bị xong. Tay nghề của Cố Duyên Chu không tính là quá giỏi, nhưng dù sao cũng có thịt nên mùi vị vẫn rất khác biệt. Sau khi mang phần cho ông bà cụ Cố xong, anh mang phần còn lại về phòng mình.

Vương Phán Đệ nhanh như cắt lao vào bếp đầu tiên, cuỗm sạch nước canh trong nồi mang đi, đến nước rửa nồi cũng chẳng chừa lại.

Trì Ngọc Nhan tập tễnh đứng nép vào chân tường, phát ra tiếng "pí po pí po", bên kia bức tường lập tức có ám hiệu vang lên đáp lại.

Cái đầu của Hứa Bán Hạ thò ra trên bờ tường, tay bưng một cái bát.

"Chị em ơi, cho cậu nè, đùi thỏ nhé!"

Gương mặt Trì Ngọc Nhan cũng rạng rỡ nụ cười: "Hê hê, đúng là chị em tốt, tâm đầu ý hợp, tớ cũng mang đùi thỏ cho cậu đây, cầm lấy!"

Rõ ràng thứ cầm trên tay đều giống hệt nhau, nhưng họ lại cực kỳ thích món đồ mà đối phương đưa tới.

Cố Duyên Chu và Chu Bình An nhìn vợ mình bưng bát gặm đùi thỏ thì rơi vào trầm tư. Lẽ nào... đồ ăn nhà người ta nấu thực sự ngon đến thế sao?

"Vợ ơi, đội thi công đã sẵn sàng rồi. Anh bàn với bố định xây ba gian phòng: chúng mình một gian, con cái một gian, sau này bố mẹ già rồi sang ở cùng một gian nữa, em thấy thế có được không?"

Ở vùng nông thôn hiện nay, đa số chỉ xây hai gian để ở, hoàn toàn không tính đến chuyện con cái, chỉ cần đóng giường thật rộng là kiểu gì cũng nằm đủ. Bây giờ Cố Duyên Chu đã nghĩ đến con cái, nghĩ đến cả người già, nhưng Trì Ngọc Nhan cứ cảm thấy vẫn thiếu thiếu cái gì đó.