Vốn dĩ, với tư cách là quân nhân, Cố Duyên Chu và Chu Bình An khi thấy đám lưu manh trong thôn bắt nạt phụ nữ đã định ra tay dạy dỗ. Ban đầu họ không động thủ là vì kiêng dè vợ, sợ vợ nổi giận. Còn về sau không ra tay, hoàn toàn là vì bị làm cho nghẹn cục tức.
Cái cô Tạ Kiều này đúng là cái miệng quá thối, dẫn đến kết quả này cũng là do bọn họ tự làm tự chịu, đáng đời!
"Vợ ơi, mình đi thôi."
"Vợ à, chúng ta cũng nên về rồi."
Thấy Cố Duyên Chu và Chu Bình An định rời đi, lại còn muốn dắt theo người phụ nữ của mình, Tạ Kiều và Hàn Chi Vận rốt cuộc không gồng nổi nữa. Hai người vừa khóc vừa mắng, lời lẽ thóa mạ khó nghe đến cực điểm.
Đúng lúc này, đám người xem náo nhiệt cũng đã kéo đến trước cửa trụ sở đại đội, tiếng c.h.ử.i bới của hai người bên trong bị họ nghe thấy rõ mồn một.
"Ái chà, mấy lời này hóa ra là từ miệng hai cô thanh niên tri thức kia mắng ra đấy, đúng là... chậc chậc."
"Chứ còn gì nữa, hai cô này bình thường trông thì dịu dàng, nói năng thỏ thẻ, ai mà ngờ được..."
"Vừa rồi bọn họ còn muốn thằng nhà họ Cố với thằng nhà họ Chu ly hôn để cưới bọn họ cơ. Phì! Không soi gương xem mình là cái hạng gì, bị hai tên ác bá kia nhìn sạch sờ hết rồi, còn mơ tưởng gả cho sĩ quan?"
"Cái loại như bọn họ ấy, có không cần sính lễ, còn bù thêm tiền gả cho con trai tôi, tôi cũng chê."
Đối thoại của đám đông bên ngoài lọt hết vào tai Tạ Kiều và Hàn Chi Vận.
Cả hai hoàn toàn sụp đổ. Lúc này, họ mới nhận ra rằng tiếp tục đối đầu với đại đội trưởng chẳng có ích gì cho mình cả. Thế là, hai người quay sang nhìn đại đội trưởng với ánh mắt đầy cầu khẩn.
"Đại đội trưởng, đại đội trưởng, tôi biết sai rồi, ông giúp tôi với."
"Chú đội trưởng, cháu cũng biết sai rồi. Cháu không nên mơ tưởng gả cho đồng chí Chu, cũng không nên nghĩ đến chuyện chia rẽ anh ấy và đồng chí Hứa. Cháu thừa nhận, lúc đó người cứu cháu không phải anh ấy. Cháu tuyệt đối sẽ không tìm cái c.h.ế.t, cũng không đi tố cáo lên công xã đâu, chú giúp cháu với được không... hu hu hu, chú giúp cháu với..."
Hàn Chi Vận khóc đến hoa lê đái vũ, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Đại đội trưởng tuy giận, nhưng hai cô này dù sao cũng là người thành phố. Nếu thật sự vì một phút nóng nảy mà cưỡng ép gả họ cho đám lưu manh trong thôn, ngộ nhỡ người nhà họ biết chuyện, chẳng lẽ lại không tìm mình tính sổ sao?
Dù gì họ cũng đã biết sai, chi bằng nhân cơ hội này nắm thóp bọn họ luôn. Nghĩ đến đây, đại đội trưởng sa sầm mặt, nhìn chằm chằm Nhị Lăng T.ử và Tam Cẩu Tử.
"Hai đứa bay, còn không mau buông người ta ra? Muốn để tao gọi đội trị an đến à?"
"Tụi mày muốn cưới vợ thì phải được người ta đồng ý trước, bằng không đó là phạm tội lưu manh, tao sẽ tống thẳng tụi mày đi nông trường cải tạo!"
Hai tên kia dù có ngang ngược đến đâu cũng không muốn xuống nông trường. Đó là nơi nào chứ? Là nơi ăn tươi nuốt sống người ta. Ai mà vào đấy, lúc ra được chắc cũng lột mất một tầng da. Hai tên vội vàng buông người ra.
Tạ Kiều và Hàn Chi Vận rốt cuộc cũng có cơ hội, lập tức cắm đầu chạy biến. Đám người đứng ngoài cửa bị họ va phải lảo đảo suýt ngã, nhưng hai người kia cũng chẳng thèm xin lỗi lấy một câu, chạy nhanh như chớp không thấy bóng dáng đâu nữa.
"Cái đám người thành phố này đúng là vô văn hóa, va phải người ta mà không biết mở miệng xin lỗi."
"Chứ còn sao nữa, vẻ ngoài thì chẳng ra gì mà tâm địa thì lắm mưu mô. Loại người này ở lại thôn mình, sau này mọi người phải cẩn thận đấy, chẳng may con trai nhà nào bị bọn họ nhắm trúng thì coi như hỏng cả đời!"
...
Chuyện xảy ra bên kia, nhóm bốn người Trì Ngọc Nhan đã rời đi nên hoàn toàn không hay biết.
"Vợ ơi, chuyện vừa rồi chúng ta nên ngăn lại mới phải, tuy rằng..."
Tuy rằng vợ sẽ giận, nhưng dù đứng ở góc độ nào, họ cũng không thể thấy c.h.ế.t mà không cứu. Việc đó chẳng khác nào đẩy hai người phụ nữ vào hố lửa. Vạn nhất họ nghĩ quẩn mà tự t.ử thật, hoặc làm chuyện ầm ĩ lên, bản thân họ cũng sẽ bị liên lụy.
Hứa Bán Hạ lạnh lùng nhìn Chu Bình An.
"Anh thiện lương thế cơ à? Hay anh cưới luôn bọn họ đi?"
"Không, anh không có ý đó."
"Anh hào phóng quá nhỉ, hay giờ tôi ly hôn với anh luôn nhé?"
"Vợ ơi, em đừng giận, anh thực sự không có ý đó mà."
Chu Bình An thừa biết nói ra lời này sẽ bị mắng, nhưng không ngờ lại bị vợ vứt bỏ phũ phàng như vậy. Nếu anh muốn ly hôn thì ngay từ đầu đã chẳng đồng ý kết hôn rồi. Huống chi, anh thực sự rất thích Hứa Bán Hạ.
"Vợ ơi, em phải tin anh, anh thực sự không có ý đồ gì với bọn họ cả. Anh chỉ thích mình em, chỉ muốn ở bên em thôi!"
Anh hận không thể giơ tay thề thốt ngay lập tức.
Trì Ngọc Nhan và Cố Duyên Chu đứng bên cạnh xem náo nhiệt, hai người cũng chẳng buồn lên tiếng, cứ thế nhìn họ lục đục. Đợi đến khi họ cãi vã hòm hòm, Trì Ngọc Nhan mới mở lời:
"Ái chà, được rồi, cậu đừng túm lấy chuyện này không buông nữa. Vừa rồi đồng chí Chu Bình An chẳng phải đã nói rồi sao, anh ấy yêu cậu nhất mà, ngoan nào!"
An ủi Hứa Bán Hạ xong, cô lại quay sang nhìn Chu Bình An.
"Đồng chí Chu Bình An, tôi phải nói anh vài câu. Anh và Duyên Chu nhà chúng tôi cùng là quân nhân, cùng là tiểu đoàn trưởng, nhưng sao khoảng cách giữa hai người lại lớn thế nhỉ?"
"Anh nhìn anh ấy xem, chẳng hề sốt ruột, cũng chẳng lo lắng, anh sợ cái gì? Cùng lắm là náo lên công xã, nhưng bọn họ sai trước, chẳng lẽ vì thế mà ảnh hưởng đến tiền đồ của các anh được sao?"
"Chỉ cần thân phận của hai người còn đó, thì đại đội chúng ta sẽ luôn khiến người ta ngưỡng mộ. Sau này có nhiều tài nguyên, các anh còn có thể giúp tranh thủ về được, không phải sao?"
Chu Bình An suy nghĩ kỹ lại, hình như đúng là như vậy thật. Thế thì, tại sao anh lại khiến vợ nổi giận làm gì chứ?
Nhìn bộ dạng hối lỗi của anh, Cố Duyên Chu đầy vẻ chê bai: "Nếu cậu không nghĩ được xa như thế, chẳng lẽ còn không tin tưởng đại đội trưởng? Ông ấy lẽ nào lại thực sự giương mắt nhìn hai người kia làm nhục thanh niên tri thức giữa thanh thiên bạch nhật?"
Mặt Chu Bình An xanh mét: "Vậy nên, mọi người đều biết bọn họ sẽ không sao?"
Ba người kia không nói gì, chỉ dùng ánh mắt nhìn kẻ thiểu năng mà nhìn anh. Chu Bình An cảm thấy tim mình tan nát, vỡ ra từng mảnh, chắc chắn phải có nụ hôn của vợ mới lành lại được!
"Bớt diễn đi, chuyện anh vừa mới thương xót cô thanh niên tri thức kia, tôi còn chưa tính sổ xong với anh đâu!"
Chu Bình An dở khóc dở cười. Không phải chứ, anh oan ức quá mà!
Cả nhóm về đến nhà, bà cụ Cố từ xa đã thấy họ quay về. Lần đầu tiên bà không lộ ra vẻ chán ghét đối với Chu Bình An và Hứa Bán Hạ.
"Lão Tam, vợ lão Tam, chuyện ở trụ sở đại đội mẹ nghe thấy cả rồi. Hai con tiện tì kia đúng là xấu xa quá thể, không ngờ chúng lại dùng cách đó để phá hoại tình cảm của các con, đúng là độc địa!"
"Cũng may, hai đứa đó gậy ông đập lưng ông, tự chuốc họa vào thân. Đi theo hai tên kia rồi, để xem sau này chúng còn mặt mũi nào mà dám đến trêu chọc các con nữa!"
Bà cụ Cố mắng nhiếc một trận xối xả, vẫn cảm thấy chưa hả giận. Lúc này bà cụ Chu cũng từ trong sân đi ra, thấy con trai và con dâu mình thì vội vẫy tay.
"Con dâu, vừa rồi hai cô thanh niên tri thức kia thực sự đi theo Nhị Lăng T.ử với Tam Cẩu T.ử à?"
"Chậc chậc, hai thằng đó đúng là số hưởng, thế mà cũng vớ được. Theo tôi thấy, hai cô kia là đáng đời, phì!"