Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà

Chương 29: Nhất Kiến Chung Tình (nam Chính Đến Rồi!)

Ký túc xá phi công Căn cứ Không quân, Quân khu thành phố Y.

Hôm nay là ngày nghỉ, Tô Dương đang dọn dẹp nội vụ trong ký túc xá. Cửa phòng mở, Chu Luật xách một bưu kiện lớn bước vào.

Đặt bưu kiện xuống đất, Chu Luật phủi bụi trên người: “Tôi đi ngang qua phòng trực ban, thấy có bưu kiện của anh nên mang tới luôn.”

Tô Dương rót một cốc nước đưa cho anh: “Cảm ơn nhé.”

Anh ngồi xổm xuống, kéo bưu kiện trên đất lại bắt đầu mở. Chu Luật cũng không rời đi mà đứng sang một bên nhìn.

Tô Dương liếc anh một cái: “Cậu còn chưa đi à?” Động tác mở bưu kiện trên tay vẫn không dừng lại.

Chu Luật đặt cốc nước xuống, kéo chiếc ghế trước bàn học của Tô Dương ra ngồi xuống. Khuỷu tay chống lên đùi, chiếc áo sơ mi xanh quân đội lập tức dán sát vào vòng eo săn chắc, chiếc quần quân phục màu xanh đậm ôm lấy đôi chân thon dài: “Tôi cất công bê tới cho anh, anh không chia cho tôi chút đồ ngon để cảm ơn sao?”

Tô Dương rốt cuộc cũng mở xong bưu kiện, đầu cũng không ngẩng lên: “Không phải cậu không ăn cay được sao?” Theo như anh biết, Chu Luật là người Thủ đô, không ăn cay giỏi cho lắm.

Chu Luật nhìn những gói to gói nhỏ mà Tô Dương lấy ra từ bưu kiện: “Không phải anh có đồ không cay sao?”

Người nhà Tô Dương lần nào cũng chuẩn bị những món không cay để Tô Dương chia cho các chiến hữu bọn họ.

Tô Dương chỉ vào đống đồ ăn trên mặt đất: “Tự tìm đi.”

Tiếp đó, anh lại lấy ra một phong thư từ tận cùng bưu kiện. Tô Dương bóc thư, bên trong là một bức thư cùng vài tấm ảnh.

Tô Dương đứng dậy, đặt những tấm ảnh lên bàn học, chuẩn bị xem trong thư viết gì trước.

Trong thư đều là những lời hỏi han của ông bà nội, lời dặn dò của chú thím hai, còn có cả lời trẻ con của cô em họ Tô Nhiên nói nhớ anh.

Đọc xong thư, lúc Tô Dương chuẩn bị cầm ảnh lên thì phát hiện Chu Luật đang nhìn chằm chằm vào những tấm ảnh anh đặt trên bàn học với một tư thế kỳ quái.

Chu Luật ngồi quay lưng lại với bàn học. Thấy Tô Dương đặt ảnh lên bàn, anh quay đầu định liếc nhìn một cái, không ngờ lại bị tấm ảnh trên bàn thu hút. Nửa ngày trời anh không hoàn hồn, cứ thế ngoái đầu nhìn chằm chằm vào tấm ảnh trên bàn học.

“Cậu nhìn gì thế?” Tô Dương nghi hoặc nhìn Chu Luật.

Chu Luật mất tự nhiên đứng dậy, cử động cổ: “Vô tình nhìn thấy ảnh của anh thôi.”

Tô Dương nhìn tấm ảnh trên cùng trên bàn học. Trong ảnh là hai cô gái xinh đẹp, một lớn một nhỏ, mặc váy liền áo cùng kiểu dáng.

Cô gái lớn hơn ngồi trên ghế, trong đôi mắt phảng phất có ánh sáng, trên khuôn mặt kiều diễm nở nụ cười rạng rỡ. Cô bé được cô ôm trong lòng có nụ cười ngây ngô đáng yêu khiến người ta muốn nựng đôi má phúng phính của cô bé.

Tô Dương nhìn tấm ảnh bật cười. Chắc hẳn đây là tấm ảnh mà bà nội nói cô em họ nhỏ cứ nằng nặc đòi nhét vào. Tô Nhiên nói tấm ảnh này con bé chụp đẹp hơn.

“Hai cô gái này là em gái anh à?” Chu Luật thấy Tô Dương cầm tấm ảnh lên, giả vờ lơ đãng hỏi.

“Đúng vậy.”

Tô Dương nhìn những tấm ảnh trong tay. Ngoài ảnh chụp chung của hai em gái, còn có ảnh của ông bà nội, còn có một tấm chắc là ảnh gia đình chụp lúc ăn tết. Trong ảnh có ông bà nội, còn có gia đình chú hai và gia đình cô, còn có một tấm ảnh chụp chung của ba anh em. Thảo nào bà nội ngăn cản Nhiên Nhiên bỏ tấm ảnh chụp chung hai chị em kia vào, có lẽ cảm thấy bị trùng lặp.

Chu Luật ghé đầu qua, vừa vặn nhìn thấy tấm ảnh chụp chung của ba anh em: “Người mặc quân phục này là ai?” Sẽ không phải là đối tượng của cô gái kia chứ?

Anh quan tâm quá hóa loạn, không chú ý tới việc Tô Dương và người đàn ông mặc quân phục trong ảnh trông hơi giống nhau.

“Em họ tôi, ở Quân khu thành phố X.” Tô Dương cất ảnh đi, nhìn về phía Chu Luật: “Sao cậu vẫn còn ở đây? Trung đội trưởng như cậu rảnh rỗi thế à?”

“Trung đội trưởng như anh rảnh rỗi được, tôi lại không rảnh rỗi được sao?” Nói xong anh lại sờ mũi, nhìn về phía Tô Dương: “Trẻ con nhà các anh đều lớn lên trông khá đẹp đấy.”

Tô Dương nhíu mày nhìn Chu Luật, anh cảm thấy Chu Luật hôm nay có chút không bình thường.

Trước kia chưa từng thấy anh quan tâm em trai em gái nhà ai, càng chưa từng nghe anh khen người ta trông đẹp.

Chu Luật đối xử với chiến hữu đều rất tốt, đều có thể chơi đùa cùng nhau.

Nhưng đối mặt với người không quen biết, cơ bản đều là khuôn mặt lạnh lùng. Đây cũng là lý do những cô gái thích anh không dám tiếp cận anh.

Hơn nữa bản thân Chu Luật lớn lên đặc biệt đẹp. Dùng lời của các chiến hữu khác mà nói thì Chu Luật chính là bộ mặt của căn cứ không quân bọn họ.

Chu Luật cũng không giấu giếm, thẳng thắn hỏi: “Em gái anh có đối tượng chưa?”

Tô Dương nghe xong sửng sốt, nhìn Chu Luật lạnh lùng nói: “Cậu hỏi em gái nào.”

Chu Luật liếc anh một cái: “Tôi có cầm thú đến mức đó không?” Đây chẳng phải là vấn đề quá rõ ràng sao?

“Cậu không cầm thú sao?”

Nhưng Tô Dương thực sự có chút bất ngờ. Bình thường cũng có không ít người dò hỏi Chu Luật, còn tìm cả đại đội trưởng, sư trưởng của bọn họ làm mai, đều bị Chu Luật từ chối, nói mình còn nhỏ, không vội kết hôn.

Lúc này lại hỏi Dao Dao nhà anh có đối tượng chưa, liếc nhìn tấm ảnh của Dao Dao một cái: “Cậu trở nên nông cạn như vậy từ khi nào thế?” Tô Dương nghĩ sao thì hỏi vậy.

Chu Luật không hiểu ra sao: “Tôi nông cạn chỗ nào?”

“Cậu liếc nhìn ảnh em gái tôi một cái liền để tâm rồi? Thế này còn không nông cạn? Cậu cũng chỉ nhìn bề ngoài từ khi nào thế?”

Đoàn văn công có không ít người xinh đẹp thích anh, cũng không thấy anh để tâm mà.

“Nếu anh muốn nói như vậy, thì cứ coi như tôi nông cạn đi.”

Những nữ đồng chí trước kia, anh chưa bao giờ cảm thấy người ta xinh đẹp.

Nhưng em gái của Tô Dương thì khác, chỉ nhìn thoáng qua tấm ảnh, anh đã để tâm rồi.

“Cút sang một bên đi, em gái tôi vừa xinh đẹp lại có nội hàm, cậu không xứng với em ấy đâu.” Tô Dương không thèm để ý đến anh nữa, ngồi xổm xuống dọn dẹp đống đồ ăn kia.

Lấy một ít đồ ăn trong nhà gửi tới nhét vào lòng Chu Luật: “Được rồi, cậu có thể đi rồi.” Nói xong liền đẩy Chu Luật ra ngoài ký túc xá, sau đó đóng cửa lại.

Chu Luật ôm đồ, nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t, mỉm cười lắc đầu, xoay người đi vào căn ký túc xá cạnh phòng Tô Dương.

Chu Luật và Tô Dương thuộc các trung đội khác nhau dưới trướng cùng một đại đội bay.

Tô Dương là trung đội trưởng trung đội 1, Chu Luật là trung đội trưởng trung đội 2. Từng kề vai chiến đấu cùng nhau, quan hệ của hai người rất tốt, ký túc xá cũng ở cạnh nhau.

Chu Luật đặt đồ Tô Dương cho lên bàn học của mình, kéo ghế ra ngồi xuống, trong đầu lại hiện lên khuôn mặt tươi cười tuyệt mỹ trên tấm ảnh.

Chu Luật cũng không hiểu tại sao mình lại để tâm đến một người trên ảnh như vậy. Đó là cảm giác chưa từng có. Nhìn đôi mắt kia, anh chỉ cảm thấy tim đập tăng tốc, khoảnh khắc đó đầu óc trống rỗng, chỉ còn lại khuôn mặt tươi cười và đôi mắt kia.

Khoảnh khắc đó, anh đặc biệt muốn làm quen với cô, muốn biết tên cô, muốn cô cười với anh giống như trong ảnh.

Là một người trưởng thành 22 tuổi, tuy chưa từng có đối tượng, nhưng anh biết, mình đã nhất kiến chung tình với em gái của Tô Dương rồi.

Bên này Tô Dương đóng cửa lại, đi đến bên ghế ngồi xuống. Đồ đạc chất đống trên mặt đất cũng chưa dọn dẹp, lát nữa mang cho các chiến hữu trong đội.

Nghĩ đến dáng vẻ Chu Luật nhìn ảnh Thẩm Dao ngẩn người, không khỏi buồn cười. Không ngờ Chu Luật cũng có lúc ngây ngốc như vậy.

Là chiến hữu quen biết Chu Luật 5 năm, không thể không thừa nhận, Chu Luật quả thực là một đối tượng kết hôn rất tốt.

Trước kia anh về nhà, không ít lần nghe bà nội lo lắng Dao Dao vì là con gái một sợ sau này bị người ta bắt nạt, bảo anh và Tiểu Trạch để mắt tới nhiều hơn, chống lưng cho Dao Dao.

Nếu tìm cho Dao Dao một người hiểu rõ nhân phẩm tính cách, hình như cũng không tồi.

Chu Luật nhân phẩm tốt, tính cách cũng không tồi.

Quen biết bao nhiêu năm, lần đầu tiên thấy anh để tâm đến một cô gái.

Nhưng chỉ mình anh cảm thấy tốt thì không tính, chủ yếu là phải xem ý muốn của Dao Dao. Dao Dao có vừa mắt Chu Luật hay không còn chưa chắc đâu.

Chương 29: Nhất Kiến Chung Tình (nam Chính Đến Rồi!) - Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vàng Làm Bà Chủ Cho Thuê Nhà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia