Món thịt kho tàu ngon như vậy dọn lên bàn, người nhà họ Tô cũng không tranh giành. Mỗi người chỉ gắp miếng thịt ở ngay trước mặt mình, cứ như đã được phân chia sẵn vậy. Thực ra nhìn là biết họ rất thèm thịt, nhưng ngay cả Tiểu Bảo cũng là người lớn gắp cho một miếng thì cậu bé mới ăn một miếng. Dường như cậu bé biết người lớn đều nhường nhịn mình, thiếu phần ai cũng không thiếu phần cậu bé, ăn vô cùng ngon miệng.

Thực tế thì Lý Ngọc Phượng xót ruột muốn c.h.ế.t. Hơn hai cân thịt lợn cơ đấy, bị đứa con gái phá gia chi t.ử này nấu sạch trong một bữa. Nếu không phải Hàn Thành ở lại ăn cơm, bà có thể ướp muối ăn dần được mấy bữa cơ.

Nhưng nghĩ lại thịt là do Hàn Thành mang đến, tiếp đãi người ta chu đáo cũng là lẽ đương nhiên. Nghĩ vậy, trong lòng bà mới dễ chịu hơn một chút.

Sau bữa cơm, Hàn Thành đề nghị chiều nay đưa Tô Tiếu Tiếu đến Cục Dân chính đăng ký kết hôn, làm bố mẹ Tô giật nảy mình.

Tìm khắp thế giới cũng chẳng có ai kết hôn kiểu này phải không? Chàng trai này người thì tốt thật, nhưng làm việc cũng quá thiếu chỉn chu rồi.

Hàn Thành cũng không giấu giếm họ, nói thật: "Bác trai bác gái, không giấu gì hai bác, cháu là trẻ mồ côi liệt sĩ, trong nhà không còn trưởng bối nào. Bố mẹ cháu hy sinh vì Tổ quốc xong đã gửi gắm cháu cho gia đình thầy giáo. Thầy giáo ân trọng như núi với cháu, nhưng vợ thầy có hai người con trai ruột, không ưa gì cháu. Nói chung cháu ở nhà họ chưa được bao lâu thì thi đỗ trường quân đội rồi rời đi. Sau này thầy giáo qua đời, liên lạc cũng ít dần. Mẹ của bọn trẻ mất chưa được bao lâu thì cháu nhận nhiệm vụ phải theo quân đội ra chiến trường, lại vạn bất đắc dĩ phải gửi gắm bọn trẻ cho bà ấy.

Hiện tại hai đứa con của cháu vẫn đang nuôi ở chỗ bà ấy. Bà ấy đối xử với con cháu cũng không tốt, cháu muốn nhanh ch.óng đón bọn trẻ về nuôi. Bệnh viện quân đội rất bận, trong tay cháu còn không ít dự án, càng về sớm càng tốt. Đây cũng là lý do tại sao cháu lại vội vàng như vậy."

Từ bà mai có nói với họ là nhà trai rất vội, nhưng bố mẹ Tô không ngờ lại vội đến mức này.

Lông mày Tô Vệ Dân nhíu c.h.ặ.t đến mức có thể kẹp c.h.ế.t ruồi: "Cậu thế này cũng quá vội rồi, chúng tôi chưa chuẩn bị gì cả."

Tô Chấn Hoa đề nghị: "Hay là cứ để Tiếu Tiếu theo cậu ấy qua đó chăm sóc bọn trẻ vài tháng trước, chuyện cưới xin đợi qua năm về rồi tổ chức? Nhỡ đâu không quen còn có thể đổi ý được mà?"

Lông mày Hàn Thành giật giật, còn định đổi ý nữa sao?

Lý Ngọc Phượng vỗ cho con trai một cái, lườm anh: "Nghĩ cái gì thế hả? Để em gái con không danh không phận đi theo người ta, người ta nhìn em gái con thế nào? Coi em gái con là loại người gì? Có người anh trai nào không đáng tin cậy như con không?"

Đừng nói là vài tháng, không danh không phận thì vài ngày cũng không được.

Tô Tiếu Tiếu nãy giờ ít tham gia ý kiến lên tiếng: "Bố, mẹ, ngày mai đồng chí Hàn sẽ nhờ thím Từ đến dạm ngõ."

Dù sao cũng phải lấy chồng, cộng cả hai kiếp lại mới thấy một người vừa mắt thế này, cô không muốn đi xem mắt nữa đâu. Hàn Thành thực sự rất tốt, bánh bao nhân thịt to bự nhường cho cô, vừa nãy còn gắp thịt kho tàu cho cô nữa, sau này chắc chắn cũng sẽ không đối xử tệ với cô.

Hàn Thành mang theo sổ hộ khẩu đến xem mắt, rút từ trong túi ra sáu trăm đồng nhét vào tay Lý Ngọc Phượng: "Đây là tiền sính lễ, chuyện hôn lễ xin nhờ bố mẹ lo liệu giúp. Chiều nay con sẽ đưa Tiếu Tiếu đi đăng ký kết hôn, rồi nhờ thím Từ làm đủ các thủ tục cần thiết, sẽ không để Tiếu Tiếu phải chịu thiệt thòi đâu ạ."

Lý Ngọc Phượng nhìn sáu xấp tờ mười đồng trong tay, lập tức sững sờ. Thời buổi này, tiền sính lễ tám mươi tám đồng, nhiều nhất là một trăm tám mươi tám đồng đã là rất khá rồi. Đây là sáu trăm đồng? Đồng chí Hàn ưng ý con gái nhà mình đến thế sao?

Đúng là không có so sánh thì không có tổn thương. Tố chất của người nhà họ Tô dù có đặt ở thành phố cũng thuộc loại cực tốt. Hàn Thành thể hiện thành ý lớn nhất, anh thực sự không muốn bỏ lỡ Tô Tiếu Tiếu, cuối cùng lại rước một người phụ nữ như Lưu Thủy Tiên về làm mẹ kế cho con trai mình.

Đợi đến khi Hàn Thành lấy cả sổ hộ khẩu ra, bố mẹ Tô mới biết lần xem mắt này anh chuẩn bị chu đáo đến mức nào.

Sáu xấp tờ mười đồng trên tay Lý Ngọc Phượng lúc này chẳng khác nào sáu củ khoai lang nóng bỏng tay, nhận cũng không được, mà không nhận cũng không xong.

Tô Vệ Dân nhét tiền lại cho Hàn Thành, nghiêm mặt nói: "Cậu làm cái gì thế này, chúng tôi gả con gái chứ có phải bán con gái đâu. Đưa hết tiền cho chúng tôi, các người còn sống qua ngày nữa không? Chỗ chúng tôi không có kiểu đưa sính lễ thế này. Của hồi môn chúng tôi cho Tiếu Tiếu được không nhiều, cậu đưa Tiếu Tiếu đi mua những thứ con bé cần, coi như là tấm lòng là được rồi."

Hàn Thành này nhìn qua là biết người không biết vun vén lo liệu. Chuyện còn chưa đâu vào đâu, mới gặp mặt đã là mạch nhũ tinh, kẹo sữa, bánh bao nhân thịt, thịt lợn... Người ta đi dạm ngõ cũng chẳng chuẩn bị được lễ vật hậu hĩnh đến thế.

Thế còn chưa xong, lại còn vét sạch tiền trong túi ra làm sính lễ. Điều này thực sự khiến Tô Vệ Dân vừa mừng vừa lo. Hàn Thành tiêu tiền như nước không biết tính toán, con gái lại chưa từng lo liệu việc nhà, hơn hai cân thịt lợn mà dám nấu ăn hết trong một bữa. Hai đứa này ở với nhau không biết sẽ sống qua ngày thế nào đây.

Hàn Thành đẩy tiền lại: "Bác trai, hai bác nuôi nấng đồng chí Tô tốt như vậy thật không dễ dàng gì. Chuyện hôn sự của chúng cháu còn phải phiền hai bác đứng ra lo liệu. Cần mua sắm gì, mời bao nhiêu khách, không cần phải tiết kiệm, mọi chi phí cho hôn lễ cứ lấy từ khoản này ra là được ạ."

Hàn Thành nói xong liền đi thẳng ra ngoài.

Tô Tiếu Tiếu cầm sổ hộ khẩu, đợi Hàn Thành đi xa một chút mới thì thầm: "Bố, mẹ, anh ấy đã lấy ra thì sẽ không thu lại đâu, bố mẹ cứ cầm lấy đi. Điều này chứng tỏ anh ấy coi trọng con. Sau này con không thể ở bên cạnh báo hiếu bố mẹ, cũng không biết khi nào mới có thể về thăm nhà một lần. Bố mẹ đừng tiết kiệm quá nữa, đáng ăn ngon thì cứ ăn ngon. Tiền bây giờ tiêu bây giờ mới có giá trị, sau này mất giá rồi. Bố mẹ nhớ sức khỏe mới là vốn liếng của cách mạng, nhất là Tiểu Bảo, thằng bé đang tuổi ăn tuổi lớn, dinh dưỡng phải theo kịp mới được. Bố mẹ ăn uống tốt thì sức khỏe mới tốt, mới có sức làm việc, mới kiếm được nhiều tiền hơn. Nghe con được không ạ?"

Chương 10 - Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia