Hàn Thành sờ trán cô, cúi xuống hôn lên trán cô: “Không sao, không ảnh hưởng gì, đừng lo, dưỡng vài ngày là khỏi.”
Tô Tiếu Tiếu gần như chắc chắn mình đã có thai, vì “dì” đã mấy ngày rồi chưa đến. Vốn dĩ cô định đợi Hàn Thành về rồi cùng anh đến bệnh viện kiểm tra, không ngờ lại kiểm tra trong tình huống này.
“Ừm,” đầu Tô Tiếu Tiếu cọ cọ vào tay Hàn Thành, “Anh về là em yên tâm rồi. Mấy đêm nay em không ngủ được, có lẽ vì ngủ không ngon nên sức đề kháng hơi kém, lại mấy ngày không ăn thịt, sáng nay ăn quẩy, tối ăn thịt kho tàu lại hơi béo, nên dạ dày không chịu nổi. Hàn Thành, các con rất ngoan, rất giỏi, anh phải khen chúng nó…”
Giọng Tô Tiếu Tiếu vừa nũng nịu vừa mềm mại, lúc lẩm bẩm mang theo chút khàn khàn mệt mỏi, còn có chút làm nũng vô thức, nói một lúc thì không còn tiếng nữa.
Hàn Thành lúc này mới để ý đến quầng thâm dưới mắt vợ, đây đâu phải là mấy đêm không ngủ ngon, có lẽ là từ lúc anh đi đã không ngủ ngon giấc nào.
Hàn Thành đi sang phía bên kia giường, nắm lấy tay cô đưa lên môi hôn, ngắm nhìn khuôn mặt say ngủ của cô, nghe tiếng nước muối sinh lý từng giọt từng giọt chảy từ ống truyền vào cơ thể cô.
Hàn Thành cứ thế lặng lẽ ngắm vợ hơn một tiếng đồng hồ, cho đến khi chai dung dịch cạn, anh ngẩng tay lên xem đồng hồ, đã qua mười giờ. Nếu không phải ở nhà còn ba đứa trẻ đang chờ, Hàn Thành đã muốn cùng cô nghỉ ngơi ở đây, cô trông thực sự quá mệt mỏi.
Hàn Thành tìm băng dính và tăm bông khử trùng, cẩn thận rút kim ra.
Tô Tiếu Tiếu đang ngủ cũng giật mình tỉnh giấc, Hàn Thành trầm giọng nói: “Em cứ yên tâm ngủ, anh đi tìm xe đưa em về nhà.”
Tô Tiếu Tiếu mí mắt trên dưới đ.á.n.h nhau, nghe thấy giọng Hàn Thành lại yên tâm ngủ tiếp.
Hàn Thành mượn xe của viện trưởng về, cúi người cẩn thận bế Tô Tiếu Tiếu lên.
Tô Tiếu Tiếu lại tỉnh giấc, mơ màng nhìn khuôn mặt tuấn tú trước mắt, Hàn Thành hôn cô: “Không sao, em ngủ tiếp đi, chúng ta về nhà.”
Tô Tiếu Tiếu tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh, nhíu mày nói: “Em muốn đi vệ sinh.”
Hàn Thành bế cô vào nhà vệ sinh, lúc ra ngoài, Tô Tiếu Tiếu đã lại ngủ thiếp đi trong lòng anh.
Chủ nhiệm Hàn cao lớn tuấn tú bế người phụ nữ nhỏ bé đi qua quầy lễ tân, cô y tá mặt tròn định mở miệng chào, bị Hàn Thành dùng một ánh mắt ngăn lại, đành phải ngậm miệng.
Sau đó, cô y tá nhón chân lên, nhìn chủ nhiệm Hàn cẩn thận đặt vợ vào ghế sau xe như đặt một món đồ quý giá dễ vỡ, nhẹ nhàng nói gì đó rồi cúi đầu xuống, sau đó mới nhẹ nhàng đóng cửa xe, chuyển sang ghế lái từ từ lái xe ra khỏi bệnh viện.
Y tá trưởng lại gõ vào đầu cô y tá nhỏ: “Hoàn hồn đi, cô cứ nhìn chằm chằm chủ nhiệm Hàn làm gì?”
Thẩm Chiêu Chiêu vẻ mặt ngưỡng mộ lắc đầu: “Em chưa bao giờ biết chủ nhiệm Hàn mặt lạnh lại có thể dịu dàng như vậy, thật ngưỡng mộ vợ của chủ nhiệm Hàn.”
Y tá trưởng nói: “Vậy cô cũng phải xem vợ của chủ nhiệm Hàn là người thế nào đã. Cô đã thấy dáng vẻ dịu dàng của cô ấy với con cái chưa? Cô đã thấy con cái đối với mẹ kế còn thân hơn mẹ ruột chưa?”
Bà đã thấy rồi. Mấy lần bà từ xa bắt gặp vợ của chủ nhiệm Hàn đều đang cúi người hoặc ngồi xổm nói chuyện với con, trên mặt luôn là nụ cười dịu dàng, trong đôi mắt trong veo của bọn trẻ toàn là sự kính yêu, là sự tin tưởng và nụ cười hoàn toàn. Một người phụ nữ có thể làm mẹ kế đến mức này tự nhiên xứng đáng được chủ nhiệm Hàn đối xử dịu dàng như vậy.
Lúc này đã hơn mười giờ tối, đã qua giờ ngủ của bọn trẻ. Bình thường giờ này Tiểu Đậu Bao đã nghe mẹ kể chuyện bằng giọng nói dịu dàng nhất rồi ngủ say, đang là lúc ngủ ngon nhất.
Thế mà tối nay, cậu bé bám vào khung cửa, mở to đôi mắt, không chớp mắt nhìn về hướng bố chạy, đôi môi nhỏ mím c.h.ặ.t, vẻ mặt như sắp khóc.
Hai anh trai cũng vậy, mỗi người một bên canh giữ em trai, dù Tiểu Đỗ nói gì họ cũng không chịu vào ngủ.
Tiểu Đỗ thầm nghĩ, may mà chủ nhiệm Hàn cưới được một người vợ tốt, nếu không những đứa trẻ đáng yêu này mất mẹ thì thật đáng thương.
Hai luồng ánh sáng rực rỡ đột nhiên từ xa chiếu tới, chiếc xe từ từ tiến vào tầm mắt của bọn trẻ. Ba đứa trẻ đột nhiên đứng dậy lao tới, Tiểu Đỗ muốn kéo cũng không kịp.
Xe của Hàn Thành chạy rất chậm, từ xa thấy ba đứa trẻ chạy tới càng không dám chạy nữa, dừng xe tại chỗ. Anh mở cửa xe bước xuống, chạy vài bước về phía trước ôm lấy Tiểu Đậu Bao đang lao tới trước nhất.
Hàn Thành nhẹ nhàng nói: “Đừng ồn ào, mẹ không sao, chỉ là rất mệt đang ngủ trên xe. Lát nữa bố mở cửa xe bế mẹ về ngủ, các con ngoan một chút đừng làm ồn đến mẹ, được không?”
Ba đứa trẻ nghe nói Tô Tiếu Tiếu không sao đều yên tâm, nghiêm túc gật đầu.
Hàn Thành xoa đầu từng đứa trẻ an ủi chúng: “Mẹ nói những ngày bố không có nhà, các con rất giỏi rất ngoan, bảo bố khen các con. Bây giờ các con vào nhà trước, bố lái xe vào cửa.”
Ba đứa trẻ rất nghe lời, “cộp cộp cộp” chạy về.
Hàn Thành lên xe lại, từ từ lái xe đến cửa.
Tiểu Đỗ định nói, bị Phạn Đoàn “suỵt” một tiếng, bảo anh im lặng.
Hàn Thành mở cửa xe, cúi người bế Tô Tiếu Tiếu từ trên xe xuống, lần này dùng tư thế bế trẻ con.
Tô Tiếu Tiếu vẫn nửa tỉnh nửa mê, ôm cổ Hàn Thành cọ cọ, cảm giác như đã về đến nhà, cố gắng mở mắt lẩm bẩm: “Các con…”
Hàn Thành xoa đầu cô, dùng giọng nói nhẹ nhàng nhất: “Về đến nhà rồi, các con đều ngủ rồi, đừng lo, ngày mai ngủ dậy là có thể thấy chúng.”
Tô Tiếu Tiếu không nói gì nữa. Mọi người suốt quá trình không nói một lời, bọn trẻ ngoan ngoãn đi theo sau Hàn Thành nhìn chằm chằm Tô Tiếu Tiếu, đi theo mãi vào tận trong phòng, nhìn Hàn Thành đặt cô xuống rồi đắp chăn lại.
Tiểu Đậu Bao đi tới, nhón chân nhìn mặt mẹ, nghiêm túc nhìn một lúc rồi lại nhìn bố.
Hàn Thành cúi người bế cậu nhóc lên, lại ra hiệu cho hai đứa lớn ra ngoài trước.
Mấy người rón rén đi ra sân mới bắt đầu nói chuyện.
“Tiểu Đỗ vất vả rồi, ở đây có tôi, cậu về nghỉ trước đi.” Hàn Thành nói.
Gia đình đoàn trưởng Triệu không đông người, nhưng thường bị Tiểu Ngư Nhi quậy cho gà bay ch.ó sủa, vợ chồng đoàn trưởng thỉnh thoảng cũng diễn một màn song đấu hỗn hợp. Gia đình chủ nhiệm Hàn này là gia đình có không khí tốt nhất mà anh từng thấy, bọn trẻ rất ngoan, cả nhà đều đặc biệt dịu dàng, Tô Tiếu Tiếu làm món gì ngon cũng chia cho anh một ít, có lúc anh đến rồi không muốn về.