Đổng Minh Nguyệt vẻ mặt hy vọng nói: “Con gái của đội trưởng Tô trông rất dễ gần, Phạn Đoàn và Đậu Bao đều ổn cả chứ?” Bà thực ra càng muốn hỏi Tô Tiếu Tiếu có đối xử tốt với Phạn Đoàn và Đậu Bao không.

Hàn Thành gật đầu: “Tiếu Tiếu rất tốt, chúng con sống với nhau rất tốt, cô ấy đối với Phạn Đoàn và Đậu Bao như con đẻ, Phạn Đoàn và Đậu Bao đều rất dựa dẫm vào cô ấy, hai bác yên tâm.”

Câu trả lời trong dự đoán khiến cả nhà đều thở phào nhẹ nhõm.

Hàn Thành suy nghĩ một lát rồi gật đầu nói: “Con biết, cho dù con không nói gì, dù hai bác là người lạ hay người quen đối với họ đều như nhau, gia đình Tiếu Tiếu đều là người tốt.”

Hàn Thành vốn cũng không định để gia đình bố mẹ Dương Mai làm phiền đến gia đình Tô Tiếu Tiếu.

Đổng Minh Nguyệt nói: “Gia đình đội trưởng Tô thật thà, không biết thân phận của chúng tôi mà đã chăm sóc chúng tôi đủ rồi, nếu vạch trần thân phận này, lỡ như ngày nào đó Tiểu Bảo hay ai đó lỡ miệng nói ra ngoài, để người ta chỉ trỏ cũng không cần thiết.”

Dương Lâm cũng gật đầu: “Biết đâu qua hai năm nữa tình hình không căng thẳng như vậy chúng ta có thể về thành phố, sau này cũng khó có dịp gặp lại, chúng ta bây giờ cố gắng sống kín đáo, cố gắng không giao du nhiều với người ở đây, sự tốt bụng của gia đình họ, sau này có cơ hội sẽ báo đáp.”

Dương Nam Hoài gật đầu: “Lý lẽ là vậy, Hàn Thành cậu cũng là người thật thà, gia đình đội trưởng Tô cũng vậy, có thể gặp được các cậu đều là phúc khí của chúng tôi, Dương Mai đi sớm là cô ấy không có phúc, tóm lại trước đây thế nào sau này vẫn thế ấy, cậu cứ coi như chưa từng gặp chúng tôi đi, chỉ là Tiểu Bảo là một mầm non hiếm có, thông minh lại hiếu học, chúng tôi muốn cố gắng dạy nó thêm một chút, nhưng cậu yên tâm, những người khác trong nhà họ Tô chúng tôi sẽ không giao du.”

Đổng Minh Nguyệt nói: “Đúng rồi, Hàn Thành, cậu có thể nghĩ cách để Tiểu Bảo dẫn mấy đứa trẻ ra cho chúng tôi xem một cái là được, nhìn từ xa một cái, chúng tôi cũng không làm phiền.”

Gia đình Dương Nam Hoài rất biết điều, Hàn Thành đã tái hôn, không có quan hệ gì với họ, mỗi người sống tốt cuộc sống của mình, thỉnh thoảng gặp cháu ngoại mới là cách chung sống tốt nhất.

Hàn Thành cũng nghĩ vậy, mối quan hệ giữa người với người càng đơn giản càng tốt, càng pha tạp nhiều thứ càng dễ biến chất.

Hàn Thành nói: “Hai ngày nay buổi tối bọn trẻ chắc sẽ ra ngoài đốt pháo hoa, hai đứa nhỏ nhất chính là Phạn Đoàn và Đậu Bao, hai bác nghe thấy tiếng pháo bên chúng con vang lên thì đi ra phía trước là có thể thấy chúng.”

Hàn Thành vốn định để lại cho họ một ít tiền và phiếu lương thực, họ nói tiền trợ cấp liệt sĩ của Dương Mai họ gần như không động đến, không cần.

Trước khi Hàn Thành đi, Dương Nam Hoài còn dặn đi dặn lại anh: “Cậu cũng đừng gửi đồ cho chúng tôi nữa, mấy năm nay chúng ta cố gắng đừng qua lại, ngày tháng còn dài, tôi tin những ngày tháng như thế này sẽ không kéo dài quá lâu, đợi tình hình tốt hơn rồi nói.”

Đây cũng là lời mà họ luôn nhấn mạnh với Hàn Thành, Hàn Thành gật đầu: “Con biết rồi, hai bác bảo trọng.”

Hai ông bà nhìn bóng lưng của Hàn Thành, vẻ mặt tiếc nuối, Đổng Minh Nguyệt nói: “Lão Dương, con rể tốt biết bao, ông nói xem nếu Dương Mai còn sống thì tốt biết mấy.”

Dương Nam Hoài nói: “Ngã xuống trên chiến trường cũng là nơi an nghỉ tốt nhất của con gái chúng ta, nó không có gì hối tiếc.”

Đổng Minh Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy, không biết sao, biết người vợ mới của Hàn Thành là con gái nhà đội trưởng Tô tôi lại có cảm giác như trút được gánh nặng, trước đây không biết nó sẽ cưới ai, có đối xử tốt với hai đứa cháu ngoại không, lòng tôi luôn lo lắng, bây giờ lại thấy thoải mái, chúng ta trước đây không chăm sóc được chúng, bây giờ vẫn không chăm sóc được, nên cảm ơn người ta.”

Dương Nam Hoài nói: “Yên tâm đi, người tốt sẽ có báo đáp tốt.”

Đổng Minh Nguyệt: “Hy vọng là vậy.”

Bất kể lúc nào, người vui nhất khi Tết đến chính là bọn trẻ, hiếm khi có đồ ăn vặt và thịt, còn có thể đốt pháo thỏa thích vui chơi.

Bọn trẻ trong nhà tụ tập đông đủ lại càng náo nhiệt hơn, mọi người đều mang ra những món đồ chơi yêu thích nhất của mình, đồ chơi của Phạn Đoàn và Trụ T.ử để chung một chỗ, chúng mang đến các loại cờ và hình dán, trong cặp sách nhỏ của Tiểu Đậu Bao đựng đủ loại bảo bối của mình, nhưng bảo bối của cậu chỉ phù hợp với lứa tuổi của cậu chơi, bố nói Tiểu Đậu Bao hai tuổi đã lớn rồi, lại làm cho cậu các loại xếp hình phức tạp, có một số cậu không xếp được đành phải nhờ các anh giúp, đồ chơi nhiều nhất của Tiểu Bảo và Đại Bảo là các loại ná và cầu đá.

Tiểu Phạn Đoàn chia hình dán của mình cho các bạn, rồi họ giữ lại chơi.

Mấy ngày nay Lý Ngọc Phượng lại vặt lông con gà trống lớn làm cho chúng một lô cầu đá, sau khi dán câu đối xong, năm cậu bé liền vây lại chơi trò chơi, trong sân toàn là tiếng cười nói vui vẻ của chúng.

Hàn Thành ra ngoài hơi lâu, Tô Tiếu Tiếu hỏi anh đi đâu, Hàn Thành suy nghĩ một lát, cảm thấy vợ chồng nên thẳng thắn với nhau, liền kéo cô về phòng kể riêng cho Tô Tiếu Tiếu nghe chuyện bố mẹ Dương Mai được điều đến đây.

Tô Tiếu Tiếu trợn tròn mắt không thể tin được: “Hôm đó em còn hỏi mẹ tại sao cái sân bỏ hoang lâu như vậy lại có người ở, mẹ em nói là trí thức từ thành phố đến, không ngờ lại là người nhà của Dương Mai, trên đời này lại có chuyện trùng hợp như vậy sao?”

Hàn Thành ôm Tô Tiếu Tiếu, hôn lên tóc cô: “Em tự biết trong lòng là được, không cần nói với bố mẹ chúng ta, cũng đừng nói ra ngoài, kẻo chuyện đơn giản lại phức tạp hóa, để họ trước đây thế nào bây giờ vẫn thế ấy, họ cũng có ý đó, biết đâu một thời gian nữa sẽ về thành phố, sau này cũng khó có dịp gặp lại, họ thấy Tiểu Bảo không tệ, có lòng dạy Tiểu Bảo học, em có thấy khó chịu không?”

Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: “Sao lại thế được, giáo sư đại học dạy Tiểu Bảo đó là Tiểu Bảo được lời rồi, chúng ta cầu còn không được ấy chứ.”

Đúng là qua hai năm nữa không ít trí thức có thể được gỡ bỏ mác và lần lượt về thành phố, đặc biệt là những người vốn không có lỗi gì, thời gian về thành phố sẽ chỉ sớm hơn.

Chương 186 - Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia