Lý Ngọc Phượng biết thằng nhóc này đã hết giận: “Cháu giúp bà chuyển đồ vào nhà trước đã, mẹ Trụ T.ử còn nhờ bà mang đồ ăn ngon cho các cháu nữa đấy.”
Mắt Tiểu Bảo lại sáng rực lên: “Mẹ Trụ T.ử ạ? Là dì Nhã Lệ xinh đẹp mà Phạn Đoàn nhắc đến trong thư sao?”
Lý Ngọc Phượng: “Ái chà, các cháu mới tí tuổi đầu đã biết dì Nhã Lệ xinh đẹp rồi cơ à?”
Tiểu Bảo phồng má hì hục chuyển đồ, không thèm để ý đến bà nội.
Lý Ngọc Phượng lại nói: “Lần sau không được người lớn đồng ý mà tự ý ra khỏi nhà, việc nguy hiểm như vậy không được làm nữa, nghe chưa?”
Tiểu Bảo không nói gì.
Lý Ngọc Phượng: “Haizz, vốn định kể cho cháu nghe chuyện của Tiểu Nhục Bao và Tiểu Thang Viên, xem ra cháu không muốn nghe bà nội nói chuyện lắm, vậy thì thôi đi.”
Tiểu Bảo tức tối nói: “Bà nội xấu nhất, bà nội xấu xa!”
Lý Ngọc Phượng lại cười, lấy bánh nướng cải khô của Tô Tiếu Tiếu ra: “Bánh nướng cải khô do con gái của bà nội xấu xa làm đây...”
Tiểu Bảo gào lên: “Nghe thấy rồi, cháu biết lỗi rồi, từ nay không tự ý ra khỏi nhà nữa, mau đưa bánh nướng cô làm cho cháu đi!”
Lý Ngọc Phượng lôi từng món đồ mang về ra. Bà cứ tưởng đồ Nhã Lệ đưa chỉ là chút đồ ăn vặt như nho khô, hạnh nhân, không ngờ ngoài những thứ đó ra còn có một túi kẹo sữa, một túi bánh quy và hai phong bao lì xì ghi tên Đại Bảo, Tiểu Bảo. Bà mở ra xem, trong mỗi phong bao lì xì có tận năm đồng!
Lý Ngọc Phượng lắc đầu: “Cô Nhã Lệ này thật là...”
Bên này Lý Ngọc Phượng vừa lật xem đồ Nhã Lệ đưa, bên kia Tiểu Bảo cũng tìm thấy số tiền Tô Tiếu Tiếu nhét trong hộp bánh trung thu: “Oa, bà nội có nhiều tiền quá!”
Lý Ngọc Phượng giật mình, bước tới cầm lên xem. Một xấp Đại đoàn kết ít nhất cũng phải tám, mười tờ, còn có một số phiếu thịt và các loại phiếu khác, cùng với bức thư Tô Tiếu Tiếu viết: “Mẹ, lương của con khá cao, đây là tiền lương của con. Có một số phiếu ở đây con không dùng đến, mẹ xem có dùng được không hoặc ra chợ đen đổi lấy phiếu nào cần dùng nhé. Mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe, đừng lúc nào cũng nghĩ đến chuyện tiết kiệm tiền, mua thêm thịt mà ăn. Tiểu Bảo đang tuổi lớn, chị dâu hai ở cữ cũng đừng tiết kiệm, mua thêm vài con gà bồi bổ cho tốt. Mẹ cũng đừng ôm hết mọi việc vào người, việc gì anh hai làm được thì cứ để anh ấy làm. Mẹ, con nhớ mẹ lắm.”
Lý Ngọc Phượng đọc xong nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã. Kiếp trước bà cứu được vị thần tiên nào mà kiếp này lại nuôi được cô con gái tốt đến vậy.
Lý Ngọc Phượng vừa khóc, Tiểu Bảo sợ hết hồn: “Bà nội sao thế? Cháu không chọc tức bà nữa, cháu đùa với bà thôi, cháu hứa từ nay sẽ không chạy lung tung nữa, bà đừng khóc có được không?”...
Lý Ngọc Phượng đi rồi, Tô Tiếu Tiếu luôn cảm thấy trong nhà vắng vẻ, đi đến góc nào cũng nhớ tới bóng dáng bận rộn của mẹ.
Tiểu Ngư Nhi và Đôn Đôn sáu tuổi đều đã đi học. Tiểu Đậu Bao ba tuổi vốn dĩ phải gửi đi nhà trẻ, nhưng cậu bé không chịu đi, nói rằng bà ngoại bảo phải ở nhà giúp mẹ chăm sóc em trai em gái, thậm chí còn không chịu đi học cùng hai anh nữa.
Tô Tiếu Tiếu cũng không ép, Tiểu Đậu Bao vốn đã ngoan, có thêm người ở nhà giúp trêu đùa Tiểu Thang Viên và Tiểu Nhục Bao cũng tốt.
Người anh trai Tiểu Đậu Bao này rất tròn vai, thường xuyên kiên nhẫn ngồi trên giường kể lại những câu chuyện ru ngủ mà Tô Tiếu Tiếu từng kể cho cậu bé nghe. Đôi khi hai đứa nhỏ không chịu ngủ, Tô Tiếu Tiếu cũng hết kiên nhẫn, lại chính Tiểu Đậu Bao kể chuyện dỗ chúng ngủ.
Tiểu Đậu Bao kể chuyện cho các em xong đi ra, Tô Tiếu Tiếu đưa tay về phía cậu bé: “Cục cưng ngoan lại đây cho mẹ ôm một cái nào.”
Trước khi Tô Tiếu Tiếu mang thai, dùng lời của Hàn Thành mà nói thì Tiểu Đậu Bao cứ như dính c.h.ặ.t lấy cô, đi đâu cũng ôm. Sau khi m.a.n.g t.h.a.i không bế nổi nữa, sinh xong lại phải bồi dưỡng cơ thể, tâm trí đều dồn hết cho cặp long phượng thai, đã lâu lắm rồi cô không ôm Tiểu Đậu Bao.
Tiểu Đậu Bao bẽn lẽn bước đến bên mẹ, dang rộng hai tay.
Tô Tiếu Tiếu cúi xuống bế cục cưng nhỏ lên, hôn chụt một cái thật kêu lên má cậu bé: “Tiểu Đậu Bao, có trách mẹ bận chăm sóc các em mà ít nói chuyện với Tiểu Đậu Bao không?”
Tiểu Đậu Bao ôm cổ Tô Tiếu Tiếu cọ cọ, lắc đầu: “Không ạ, các em còn nhỏ, cần mẹ hơn Tiểu Đậu Bao~~~”
Tiểu Đậu Bao đã ba tuổi rồi, càng lớn càng thanh tú, giọng nói vẫn mang vẻ nũng nịu như hồi nhỏ, thích kéo dài âm cuối.
“Ngoan quá,” Tô Tiếu Tiếu lại hôn cậu bé một cái, “Nếu thỉnh thoảng mẹ bận quá mà quên mất Tiểu Đậu Bao, Tiểu Đậu Bao nhất định phải nhớ là mẹ không cố ý đâu nhé, con phải nhắc nhở mẹ có được không? Mẹ yêu con và anh trai, em trai và em gái đều như nhau, được không nào?”
Tiểu Đậu Bao cong đôi mắt to gật đầu: “Mẹ ơi, Tiểu Đậu Bao biết hết mà, Tiểu Đậu Bao cũng yêu mẹ, yêu em trai và em gái.”
Tô Tiếu Tiếu vốn lo lắng những lúc mình không chú ý có thể sẽ bỏ qua cảm nhận của bọn trẻ, đôi khi chính cô cũng không nhận ra. May mà Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao đều rộng lượng, sẽ không vì thế mà nghĩ cô thiên vị. Thực tế, dù có Tiểu Thang Viên và Tiểu Nhục Bao, tình yêu cô dành cho Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao vẫn không hề thay đổi. Đều là những đứa trẻ do chính tay cô nuôi nấng, thực sự không hề có sự phân biệt nào cả.
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu đứa trẻ: “Vậy thì tốt, mẹ cảm ơn sự bao dung của Tiểu Đậu Bao nhé.”
Tiểu Đậu Bao rất thích được mẹ bế, ôm c.h.ặ.t cổ Tô Tiếu Tiếu không nỡ buông. Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng gọi: “Xin hỏi phụ huynh của em Hàn Tĩnh có nhà không ạ?”
Hàn Tĩnh là ai? Tô Tiếu Tiếu nhất thời chưa phản ứng kịp.
Cậu bé lắm lời Tiểu Đậu Bao đã trả lời thay cô: “Phụ huynh của cháu có nhà ạ, cháu là Hàn Khang, em trai của anh Hàn Tĩnh. Cô tìm phụ huynh của anh cháu làm gì thế? Chúng cháu chung một phụ huynh đấy~~~”
Tô Tiếu Tiếu: “...”...
Trước khi được hai tuổi rưỡi, Tiểu Đậu Bao không mấy khi nói chuyện, nếu có thì cũng chỉ bật ra một hai chữ. Phải đến khi lên ba tuổi, cậu bé mới bắt đầu biến thành một cậu nhóc lắm lời chính hiệu. Gặp cái gì cũng có thể trò chuyện, chuyện gì cũng có thể nói, một việc có thể kể lể nửa ngày, đôi khi một câu còn lặp đi lặp lại mấy lần.