Điều này chẳng qua chỉ là vấn đề nhảy cóc thêm một lớp hay bớt một lớp mà thôi. Nếu cháu học nửa buổi, tiếp theo chúng tôi không định cho cháu nhảy cóc nữa, cứ để cháu bước từng bước vững chắc cho đến khi tốt nghiệp tiểu học. Cháu tiếp thu kiến thức thực sự quá nhanh, nói thật, nếu đi học cả ngày, cháu chắc chắn sẽ phải nhảy cóc thêm một lớp nữa, nếu không nội dung học quá nhàm chán lại kìm hãm cháu, ngược lại sẽ làm giảm hứng thú học tập của cháu.

Chủ nhiệm Lưu và hiệu trưởng đều chủ trương dạy học theo năng lực. Xuất phát điểm của tôi không phải là tôi ở nhà có bận rộn hay không, có cần cháu về giúp đỡ hay không, mà là cháu cảm thấy thế nào vui thì làm thế ấy. Sau khi tìm hiểu rõ ràng, chúng tôi sẽ giao quyền lựa chọn cho cháu. Nhưng đây luôn là một trường hợp đặc biệt, chúng tôi không muốn tạo ra sự khác biệt khiến nhiều đứa trẻ khác bắt chước, tưởng rằng ai cũng có thể học nửa buổi rồi đua nhau làm theo. Cô Đỗ, cô có hiểu ý tôi không?”

Đến lúc này, cô Đỗ càng hiểu rõ tại sao họ có thể nuôi dạy ra một đứa trẻ xuất sắc như Hàn Tĩnh. Cô Đỗ gật đầu: “Nghe chị nói một buổi, còn hơn đọc sách mười năm. Tôi hoàn toàn hiểu rồi, tôi cũng sẽ phản ánh tình hình của Hàn Tĩnh với chủ nhiệm Lưu. Còn về việc học nửa buổi, Hàn Tĩnh không phải là trường hợp đặc biệt, việc em ấy đảm bảo đứng nhất khối và năm nào cũng lên lớp mới là trường hợp đặc biệt. Chị cứ yên tâm đi.”

Trong thời kỳ đặc biệt này, những phụ huynh chú trọng đến giáo d.ụ.c con cái lại là thiểu số. Trường học ở khu quân đội của họ còn được coi là tốt, tỷ lệ trẻ em nhập học rất cao. Càng ở những nơi lạc hậu, số lượng trẻ em trốn học, thậm chí bỏ học vì đủ loại lý do gia đình nhiều không đếm xuể. Trước khi chuyển đến đây, cô Đỗ thực sự đã chứng kiến quá nhiều.

Rất nhiều đứa trẻ cô đã đến tận nhà vận động nhưng vẫn không có cách nào đưa chúng trở lại trường học. Hiếm khi gặp được một mầm non tốt như Hàn Tĩnh, cô Đỗ cũng sợ làm lỡ dở tương lai của cậu bé nên mới đến tìm hiểu tình hình. Bây giờ xem ra cô đã lo thừa rồi, phụ huynh của cậu bé hoàn toàn biết cách bồi dưỡng một đứa trẻ xuất sắc.

Tiễn cô Đỗ về không lâu, Tiểu Nhục Bao và Tiểu Thang Viên cũng thức dậy.

Ngủ một giấc dài, cái dạ dày không đáy Tiểu Nhục Bao vừa tỉnh dậy đã đói khóc ré lên. Tô Tiếu Tiếu pha sữa bột, lấy một chiếc gối nhỏ kê cao nửa người trên của cậu bé lên một chút, để Tiểu Đậu Bao giúp giữ bình sữa cho em b.ú.

Cậu nhóc không chờ đợi được nữa, dùng hai bàn tay mũm mĩm ôm lấy bình sữa tu ừng ực. Tiểu Đậu Bao nhìn mà sốt ruột: “Tiểu Nhục Bao em uống chậm thôi, anh có tranh sữa của em đâu, em uống vội thế làm gì~~~”

Không biết có phải Tiểu Nhục Bao đang nhìn cậu bé không, Tiểu Đậu Bao lại nói: “Được rồi được rồi, em đừng lườm anh nữa, anh không nói em nữa, anh kể chuyện cho em nghe có được không? Ngày xửa ngày xưa...”

Tô Tiếu Tiếu bế Tiểu Thang Viên sang phía bên kia giường để cho b.ú, nghe cậu nhóc lắm lời lải nhải thật sự vừa đáng yêu vừa buồn cười.

Đợi cho b.ú xong, thay tã lót, Tô Tiếu Tiếu chuyển chiếc giường tre nhỏ trong sân ra chỗ râm mát hơn, bế cặp sinh đôi ra giường nhỏ chơi.

Tô Tiếu Tiếu sợ Tiểu Đậu Bao kể chuyện khát nước, pha một bát nhỏ mạch nhũ tinh cho cậu bé tự uống, dặn không được cho em uống.

Tiểu Đậu Bao ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, vừa uống mạch nhũ tinh vừa trông em trai em gái. Cậu bé cứ tự hỏi tự trả lời, thỉnh thoảng lại nói một câu, trông rất tự đắc.

Tô Tiếu Tiếu một mình chăm sóc hai đứa trẻ sơ sinh vài tháng tuổi quả thực rất bận rộn. Đừng thấy Tiểu Đậu Bao mới ba tuổi, có cậu phụ tá nhỏ này ở nhà giúp đỡ, cô thực sự nhàn nhã hơn rất nhiều.

Hai ngày Lý Ngọc Phượng về quê, Tô Tiếu Tiếu thậm chí không có thời gian nấu bữa trưa. Đều là Hàn Thành đi làm về mới nấu chút mì. Trong nhà có nhiều trứng và rau xanh, nấu mì cũng tiện. Nhã Lệ thấy vậy định sang giúp nấu cơm, nhưng Tô Tiếu Tiếu từ chối. Đây không phải chuyện một hai ngày, cứ làm phiền cô ấy mãi cũng không được. Nhã Lệ dứt khoát kéo Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao sang nhà mình ăn cơm.

Hôm nay thấy có thời gian rảnh, Tô Tiếu Tiếu vội vàng đi nấu cơm trước. Cô dùng nước ấm ngâm nở một ít nấm đông cô, mực khô và cồi sò điệp.

Khoai môn lớn Lý Ngọc Phượng trồng vừa thơm vừa bở. Tô Tiếu Tiếu lấy một củ thái thành những miếng vuông to bằng hai ngón tay để sẵn. Cho nhiều dầu vào nồi đất, chiên khoai môn vàng ruộm bốn mặt rồi vớt ra. Tiếp đó, thái chút gừng sợi và đầu hành trắng cho vào phi thơm, cho nấm đông cô, mực khô, cồi sò điệp đã ngâm nở vào xào qua. Cho khoai môn vào, đổ nước ngâm hải sản lúc nãy vào sao cho xâm xấp mặt nguyên liệu. Cuối cùng, rưới một bát nước sốt pha từ muối, đường, xì dầu lên, đậy nắp hầm chín. Trước khi bắc ra rắc thêm chút hành hoa là xong.

Trên một bếp than khác đang ủ cơm độn hạt ngũ cốc, đợi Hàn Thành về là có thể dọn cơm.

Phạn Đoàn xách giun đất bước vào sân, mũi cứ hít hà liên tục: “Oa, hôm nay mẹ tớ cuối cùng cũng nấu cơm rồi! Lâu lắm rồi tớ không được ăn cơm mẹ nấu, thơm quá đi mất!”

Trụ T.ử theo sau bước vào, cũng hít hít mũi, gật đầu: “Mùi thơm thế này chắc chắn là dì Tô vào bếp rồi.”

Phạn Đoàn đưa giun đất cho Tiểu Trụ Tử, trêu chọc em trai em gái trên giường tre một chút, rồi uống trộm một ngụm mạch nhũ tinh đã nguội của Tiểu Đậu Bao mới chạy vào bếp.

“Mẹ ơi, sao hôm nay mẹ có thời gian nấu cơm thế?”

Tô Tiếu Tiếu nhìn cậu con trai lớn, mỉm cười vẫy tay gọi cậu bé.

Phạn Đoàn “bịch bịch bịch” chạy tới. Tô Tiếu Tiếu ôm chầm lấy cậu con trai lớn nhấc lên một chút: “Tiểu Phạn Đoàn lớn rồi, mẹ bế không nổi nữa.”

Tiểu Phạn Đoàn đã tròn sáu tuổi, ngày nào cũng tập thể d.ụ.c cùng bố nên lớn rất rắn rỏi, không còn là chú khỉ ốm nhom mà Tô Tiếu Tiếu chỉ cần ôm nhẹ là nhấc bổng lên được nữa.

Phạn Đoàn ôm eo mẹ cũng định nhấc lên, kết quả là không nhấc nổi: “Mẹ ơi, con đã lớn thành Đại Phạn Đoàn rồi, con sắp bế được mẹ lên rồi đấy.”

Tô Tiếu Tiếu xoa đầu cậu bé: “Đúng vậy, Phạn Đoàn nhà ta lớn rồi, làm việc cũng có chính kiến rồi, còn biết tiền trảm hậu tấu nữa đúng không?”

Phạn Đoàn thông minh ngẩng đầu chớp chớp mắt: “Mẹ ơi, cô Đỗ đến gia phỏng ạ?”

Chương 220 - Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia