Tiểu Nhục Bao không thèm để ý đến mẹ, thấy bố đút cho em gái, cũng quay đầu sang há miệng đòi ăn.

Tô Tiếu Tiếu vẫn rất lo lắng: “Em cứ cảm thấy có phải do em cho con uống canh thịt cừu quá sớm không, bây giờ con nhìn thấy cái gì cũng muốn ăn.”

Hàn Thành tiện tay đút cho Tiểu Nhục Bao một miếng: “Không sao đâu, trẻ con ăn được ngủ được đi vệ sinh được là không có vấn đề gì. Em đi ăn cơm trước đi, lát nữa anh ăn sau.”

Tiểu Nhục Bao ăn một miếng bột lòng đỏ trứng của em gái, ngậm c.h.ặ.t chiếc thìa nhỏ không nỡ nhả ra, vui sướng đến mức híp cả mắt lại.

Tô Tiếu Tiếu véo má cậu nhóc: “Sợ con luôn đấy, cái đồ tham ăn này mau nhả ra.”

Tiểu Đậu Bao gắp một miếng lòng non sang, hỏi Tô Tiếu Tiếu: “Mẹ ơi, em trai có thể nếm thử cái này không ạ?”

Tô Tiếu Tiếu xoa đầu Tiểu Đậu Bao: “Em trai còn nhỏ không ăn được, Tiểu Đậu Bao tự ăn đi.”

Tiểu Đậu Bao nói: “Mềm mềm, trơn trơn, em trai cũng không ăn được ạ?”

Tô Tiếu Tiếu nói: “Trước khi em trai mọc răng đều không được đút cho em ăn những thứ này. Tất cả những thứ chúng ta ăn em đều không ăn được, nếu không sẽ bị nghẹn, nhớ chưa nào?”

Tiểu Nhục Bao đã thò tay ra định với lấy, Tiểu Đậu Bao vội vàng nhét miếng lòng non vào miệng mình nhai nhai nhai: “Tiểu Nhục Bao chưa ăn được đâu, cái này anh ăn hộ em nhé, đợi em lớn rồi ăn sau~~~”

Tiểu Nhục Bao tưởng anh trai đang trêu mình, tức giận uốn éo đập vào thanh chắn.

Cuối cùng là Tiểu Thang Viên và Tiểu Nhục Bao cùng nhau ăn hết một bát bột lòng đỏ trứng. Dạ dày Tiểu Thang Viên nhỏ, phần lớn đều vào bụng Tiểu Nhục Bao, lúc này Tiểu Nhục Bao mới thỏa mãn không kêu oai oái nữa.

Dưa chua mặn chua khai vị ăn kèm với lòng non hầm mềm nhừ, cả nhà lại có một bữa ăn vô cùng no nê thỏa mãn.

Hai đứa nhỏ đã sớm ăn no ngủ say sưa.

Mấy đứa lớn đã mệt đến mức nằm bẹp trên chiếu tre, ngay cả tắm cũng không muốn tắm nữa.

Nhưng nằm trong căn nhà do chính tay mình vất vả dọn dẹp sạch sẽ, ngay cả không khí cũng trong lành hơn vài phần, chúng lại cảm thấy vô cùng thành tựu.

Phạn Đoàn đề nghị: “Bố mẹ ơi, dọn dẹp nhà cửa vất vả quá, sau này chúng ta hai năm dọn một lần có được không ạ?”

Tô Tiếu Tiếu nói: “Chính vì năm ngoái chúng ta về quê ngoại ăn Tết, không dọn dẹp triệt để một lần nên mới bẩn thế này. Sau này mỗi năm dọn một lần sẽ không bẩn thế nữa đâu.”

Đại Bảo Tiểu Bảo vô cùng đồng tình: “Ở nhà chúng cháu năm nào cũng phải mang hết đồ ra bờ sông giặt. Nhưng năm ngoái lạnh quá, nước sông lại đóng băng, chỉ dọn qua loa, năm nay chắc bà nội cũng sẽ rất vất vả.”

Tô Tiếu Tiếu nói: “Các con mau đi tắm cùng bố đi, ngày mai mẹ sẽ làm đồ ăn ngon cho mọi người. Chúng ta bắc chảo dầu, chiên đồ Tết!”

Bọn trẻ reo hò một tiếng, hồi sinh đầy m.á.u đi tắm cùng bố.

Hăm chín Tết, bắc chảo dầu chiên đồ Tết.

Bánh vòng thực chất là dùng bột nếp trộn đường vo thành dải dài, tạo thành đủ các hình thù rồi cho vào chảo dầu chiên. Ở Thôn Tô Gia thích nhất là nặn thành hình bông hoa, chiên ra trông rất đẹp.

Bột nếp chuẩn bị không nhiều, Tô Tiếu Tiếu để bọn trẻ tự do phát huy trí tưởng tượng, mỗi đứa được làm hai cái, nặn thành bất cứ hình thù nào mình thích. Chiên xong có thể tự ăn, cũng có thể mang tặng bạn thân.

Bọn trẻ làm bánh vòng, Tô Tiếu Tiếu thì làm bánh quai vạc chiên.

Cách làm bánh quai vạc chiên phức tạp hơn một chút, nhưng so với bánh vòng, bản thân Tô Tiếu Tiếu thích ăn món này hơn.

Đập trứng gà vào bột mì, cố gắng không cho nước, thêm đường cát trắng, sữa bột và một chút bột nở nhào thành khối bột mịn màng. Dùng một miếng vải sạch bọc lại để bột nghỉ nửa tiếng.

Bột nghỉ xong dùng cây cán bột cán thành những miếng bột mỏng, lấy một cái bát nhỏ nhất làm khuôn in thành những vỏ bánh nhỏ giống như vỏ sủi cảo để sẵn.

Nhân bánh là đậu phộng rang thơm giã nhuyễn trộn với đường cát trắng theo tỷ lệ một một là xong.

Cách gói thực ra cũng giống nguyên lý gói sủi cảo, cho nhân vào gấp đôi lại, bóp mép tạo thành những đường vân hoa đẹp mắt. Đợi dầu nóng bảy phần thì cho vào chảo chiên lửa vừa, đến khi bề mặt cứng lại chuyển sang màu vàng ươm như lòng đỏ trứng gà nổi lên thì vớt ra để nguội là có thể ăn được.

Những phần bột thừa Tô Tiếu Tiếu cũng không lãng phí, cho vào chảo chiên lên chính là món bánh trứng tản thơm ngon.

Bánh quai vạc chiên nhỏ xíu giòn rụm thơm ngọt, c.ắ.n một miếng hương thơm lưu lại nơi kẽ răng khiến người ta không thể dừng lại, hai ba miếng là ăn hết một cái. Đừng nói trẻ con, ngay cả người lớn ăn xong vẫn muốn ăn thêm.

Bánh trứng tản tuy không có nhân, nhưng cũng rất ngon.

Bọn trẻ nếm thử một miếng bánh trứng tản trước, hương sữa và hương trứng hòa quyện, tan ngay trong miệng, đã thấy ngon không tả nổi. Bánh quai vạc chiên bên trong có nhân đậu phộng đường trắng chắc chắn còn ngon hơn nữa.

Bọn trẻ không chờ đợi được nữa, mắt háo hức nhìn từng chiếc bánh quai vạc chiên nổi lên trong chảo dầu, nước dãi sắp rớt cả vào chảo.

Tô Tiếu Tiếu cố gắng chiên nhiều một chút, để bọn trẻ mang một ít sang cho Tiểu Ngư Nhi và Đôn Đôn.

Thứ này vừa ra lò rất dễ gây nóng trong, Tô Tiếu Tiếu chỉ cho mỗi đứa ăn một cái.

Ăn xong một cái, ngay cả đứa trẻ ngoan ngoãn không mấy háu ăn như Tiểu Đậu Bao cũng hỏi: “Mẹ ơi, con có thể ăn thêm một cái nữa không, đây là món ăn vặt ngon nhất mà Tiểu Đậu Bao từng ăn đấy, ngon quá đi mất~~~”

Tiểu Phạn Đoàn mắt háo hức nhìn mẹ.

Đại Bảo Tiểu Bảo tuy ngày Tết thỉnh thoảng cũng được ăn, nhưng bà nội không nỡ cho nhiều nguyên liệu. Đầu tiên là bà không nỡ cho cả quả trứng và sữa bột để nhào vỏ bánh, tự nhiên cũng không xốp giòn ngon bằng cô làm.

“Cô ơi, chúng cháu cũng muốn ăn thêm một cái nữa.”

Tô Tiếu Tiếu mềm lòng, lại duyệt cho mỗi đứa ăn thêm một cái: “Thực sự chỉ được ăn thêm một cái nữa thôi, nếu không chưa đến Tết đã bị các con ăn hết sạch rồi.”

Bọn trẻ cũng không tham lam, được ăn thêm một cái đã rất mãn nguyện. Vui vẻ làm chân chạy vặt, nhân lúc còn nóng mang sang cho Tiểu Ngư Nhi và Đôn Đôn.

Kết quả mới đi được nửa đường đã gặp Tiểu Ngư Nhi, Đôn Đôn và Nha Nha cũng đang mang đồ sang nhà họ. Ba nhóm trẻ con gặp nhau giữa đường trực tiếp trao đổi đồ, ríu rít kể đồ nhà mình làm ngon thế nào.

Chương 232 - Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia