Viết chữ lông cũng là một trong những sở thích nghiệp dư của Tô Tiếu Tiếu ở kiếp trước. Kiếp trước lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, cô thường đồ theo các bản chữ mẫu, sau đó hình thành nên phong cách độc đáo của riêng mình, nhìn chung thiên về sự mềm mại, nữ tính. Con trai thì vẫn nên để Hàn Thành dạy, đợi Tiểu Thang Viên lớn lên thì học theo cô cũng được.

Tiểu Phạn Đoàn nói làm là làm, buổi tối Hàn Thành vừa đi làm về, cậu bé liền nhờ Hàn Thành viết chữ mẫu cho mình ngay lập tức.

Hàn Thành luôn cho rằng nét chữ là bộ mặt thứ hai của con người, người viết chữ đẹp sẽ để lại ấn tượng đầu tiên rất tốt. Hiếm khi con trai chịu học, anh đương nhiên là rất vui lòng.

Tô Tiếu Tiếu lắc đầu nói: “Không cần giúp đâu, tối nay ăn sủi cảo dưa chua miến, nước sôi là ăn được ngay. Bọn trẻ đi tắm trước đi, chúng ta cho Tiểu Nhục Bao và Tiểu Thang Viên ăn trước đã.”

Tiểu Đậu Bao bây giờ đã có thể tự tắm, tự chăm sóc bản thân, còn có thể giúp trông em, Tô Tiếu Tiếu đỡ lo lắng đi rất nhiều.

Bữa tối hôm nay của cặp long phượng t.h.a.i là cháo cà rốt khoai mỡ. Tô Tiếu Tiếu băm nhỏ cà rốt và khoai mỡ cho vào cháo nấu thành bột, khi có xương hoặc thịt cũng sẽ cho thêm một miếng vào. Bột nấu kiểu này vừa thơm vừa dẻo, cặp long phượng t.h.a.i đặc biệt thích ăn.

Nhất là Tiểu Nhục Bao, có thể ăn hết một bát to đầy ắp, còn Tiểu Thang Viên chỉ ăn được non nửa bát.

Tô Tiếu Tiếu sẽ nấu nhiều hơn một chút, Tiểu Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao cũng thích ăn, coi như bổ sung thêm một bữa phụ.

Tiểu Nhục Bao dạo này ăn bột cứ hay c.ắ.n c.h.ặ.t thìa không chịu nhả, nước dãi cũng chảy hơi nhiều. Hàn Thành đút cho cậu bé ăn xong một bát bột, cục thịt nhỏ lại giật lấy chiếc thìa nhét vào miệng c.ắ.n. Bình thường cậu bé đã thích nhét bất cứ thứ gì vào miệng rồi.

Hàn Thành lấy lại chiếc thìa của Tiểu Nhục Bao, định vạch miệng cậu bé ra xem thử, nhưng thằng nhóc cứ ngọ nguậy không chịu hợp tác: “Đừng động đậy, để bố xem có phải mọc răng rồi không.”

Hàn Thành quả nhiên nhìn thấy trên nướu của Tiểu Nhục Bao có hai chỗ trăng trắng. Anh rửa sạch tay rồi quay lại sờ nhẹ, thấy cứng cứng hơi nhô lên, giống như có thứ gì đó sắp nhú ra. Không cẩn thận còn bị thằng nhóc c.ắ.n cho một cái, đừng nói chứ đau phết. Hàn Thành véo khuôn mặt bánh bao của cậu bé: “Thảo nào vớ được cái gì cũng nhét vào miệng c.ắ.n, hóa ra là mọc răng rồi.”

Một số đứa trẻ khi mọc răng sẽ kèm theo sốt. Tiểu Nhục Bao sức khỏe luôn rất tốt, ăn được ngủ được quậy được, tưởng cậu bé chưa mọc răng nhanh thế, không ngờ lại mọc rồi.

Tô Tiếu Tiếu bước tới xem thử: “Tiểu Nhục Bao à~~~ há miệng cho mẹ xem nào.”

Mỗi lần mẹ bảo Tiểu Nhục Bao há miệng "A" đều là lúc có đồ ăn, cậu bé còn tưởng mẹ định đút đồ ngon cho mình, liền "A" một tiếng há miệng to hết cỡ. Không ngờ mẹ chỉ vạch miệng cậu bé ra xem thử, không đút đồ ăn cho, cậu bé tức giận vặn vẹo người, đập tay vào thành cũi kêu "A a a".

Tô Tiếu Tiếu hỏi Hàn Thành: “Hàn Thành, anh bảo em làm chút bánh gạo cứng cứng hoặc bánh bí đỏ cho Tiểu Nhục Bao mài răng có được không nhỉ?”

Hàn Thành đang kiểm tra xem cô con gái rượu đã mọc răng chưa, phát hiện vẫn chưa mọc: “Chắc làm bao nhiêu cũng bị thằng bé ăn sạch mất. Để anh nghĩ cách nhờ người làm cho hai đứa cái gậy mài răng vậy, hồi nhỏ Phạn Đoàn cũng từng làm một cái, chỉ là không biết vứt đi đâu rồi.”

Đó là gậy mài răng làm bằng gỗ cây tiêu già to bằng ngón tay, phải nhờ thợ mộc chuyên nghiệp dùng dụng cụ mài nhẵn bóng mới được, tự làm không ra được đâu.

Tô Tiếu Tiếu nói: “Vậy ngày mai em cứ nướng cho con ít bánh bí đỏ vậy, ăn cũng không sao, đến bữa chính ăn ít đi một chút cũng được.”

Hàn Thành gật đầu: “Cũng được, con gái chắc phải mọc răng muộn hơn.”

Tô Tiếu Tiếu nhìn cô con gái mềm mại, trái tim như tan chảy: “Không sao, anh trai tính nóng vội, con gái chậm một chút thì chậm một chút, trước một tuổi kiểu gì chẳng mọc.”

Hàn Thành xoa xoa mái tóc của vợ, nhìn hai mẹ con có dung mạo và tính cách rất giống nhau, thực sự cảm thấy ông trời đối xử với mình không tệ. Rất khó để diễn tả cảm giác thỏa mãn cầu được ước thấy đó, tóm lại chính là viên mãn cả đời.

Buổi tối Tô Tiếu Tiếu nói làm là làm. Sau khi ăn tối xong, Hàn Thành dẫn các tể tể luyện chữ, Tiểu Đậu Bao cũng luyện theo, Tô Tiếu Tiếu thì làm bánh quy mài răng cho Tiểu Nhục Bao.

Bí đỏ thái lát hấp chín, thêm một lượng bột mì vừa đủ nhào nặn thành những dải dài bằng ngón tay, cho vào lu sành nướng khô là được.

Tô Tiếu Tiếu còn gọt thêm vài củ khoai lang thái sợi cho vào nướng cùng. Đây đều là những thanh mài răng hoàn toàn tự nhiên, Tô Tiếu Tiếu cố gắng làm nhiều một chút, các tể tể lớn cũng có thể dùng làm đồ ăn vặt.

Bên này bánh nướng và khoai lang sấy vừa ra lò, mấy tể tể luyện chữ được một lúc đã xúm lại.

Phạn Đoàn nói: “Mẹ ơi thơm quá, mẹ làm món gì vậy ạ?”

Tô Tiếu Tiếu đáp: “Gậy mài răng cho em trai em gái đấy. Tiểu Nhục Bao sắp mọc răng, nướu bị ngứa nên vớ được cái gì cũng nhét vào miệng c.ắ.n, các con phải cẩn thận một chút kẻo bị em c.ắ.n trúng nhé.”

Mấy tể tể nghe nói là đồ làm cho em, dù thèm đến mấy cũng không đưa tay ra xin ăn.

Tô Tiếu Tiếu nhìn chúng vừa thèm thuồng vừa nuốt nước bọt, nhưng nhất quyết không mở miệng nói muốn ăn. Trẻ con trong nhà đúng là đứa nào đứa nấy đều ngoan ngoãn, chỉ là không biết Tiểu Nhục Bao lớn lên có ngoan như vậy không.

“Năm nay vườn rau nhỏ trồng được không ít bí đỏ, mẹ nướng rất nhiều. Cách làm này rất đơn giản, các con nếm thử xem, nếu thích ăn sau này mẹ nướng nhiều một chút cho các con mang đến trường làm đồ ăn vặt lót dạ. Mấy thứ này ngay cả muối đường cũng không cho, không ngon bằng bánh nướng thịt băm cải khô đâu.”

Thời buổi này làm gì có thứ gì không ngon chứ. Bản thân bí đỏ đã có vị ngọt tự nhiên, cho dù không thêm gì nướng lên như vậy cũng vừa thơm vừa giòn lại hơi ngọt, đặc biệt rất ngon.

Trong nhà phơi không ít khoai lang sấy, thỉnh thoảng các tể tể cũng bốc một nắm mang đến trường ăn. Nhưng khoai lang sấy nướng lên lại ngon hơn loại phơi nắng, thơm hơn ngọt hơn, Tiểu Đậu Bao lại càng thích khoai lang sấy hơn.

Chương 249 - Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia