Tô Tiếu Tiếu khuyên nhủ: “Các con cứ cất đi đã, sau này còn nhiều việc cần dùng đến tiền lắm. Tiền không phải cứ cầm trong tay là phải tiêu hết một lần, tiêu tiền cũng phải có kế hoạch. Lúc chưa cần dùng đến thì cất đi, tích tiểu thành đại, phòng khi túng thiếu.”

Ba cậu nhóc nghiêm túc suy nghĩ một lát rồi gật đầu: “Bọn con biết rồi thưa mẹ/dì Tô!”...

Về đến nhà lại là một màn dỡ hàng lỉnh kỉnh túi lớn túi bé. Phần thưởng cuối năm nay còn phong phú hơn những năm trước. Phần của Tô Tiếu Tiếu có đủ gạo, mì, dầu ăn, thịt lạp, trái cây, lại thêm một gói bánh tai heo và một gói kẹo sữa. Phần của ba đứa trẻ còn xịn hơn, ngoài những thứ giống của Tô Tiếu Tiếu, mỗi đứa còn được thêm một hộp mạch nhũ tinh và một hộp sữa bột. Tô Tiếu Tiếu đoán chắc đây lại là Khương bộ trưởng tự bỏ tiền túi ra bù vào.

“Các con à, Khương bộ trưởng đối xử với các con thật sự quá tốt rồi.”

Phạn Đoàn vỗ n.g.ự.c đảm bảo: “Mẹ cứ yên tâm, sau này bọn con sẽ càng làm việc chăm chỉ hơn, cố gắng tự kiếm thêm khẩu phần ăn cho mình, và kiếm cả khẩu phần ăn cho các em nữa!”

Tô Tiếu Tiếu: “...” Thật không biết phải tiếp lời thằng bé thế nào cho phải.

Trụ T.ử lấy sữa bột và mạch nhũ tinh ra: “Dì Tô, cái này để lại cho các em uống, con lớn rồi không cần uống đâu ạ.”

Tô Tiếu Tiếu lắc đầu, đẩy đồ về phía cậu bé: “Của các em đã đủ rồi, phần của các con thì các con cứ giữ lấy mà uống. Phải đủ dinh dưỡng thì cơ thể mới khỏe mạnh, cơ thể khỏe mạnh thì trí não mới phát triển tốt được. Ở độ tuổi của các con rất cần bổ sung những dưỡng chất này.”

Phạn Đoàn gật gù đồng tình: “Chẳng phải bọn con nhờ uống từ nhỏ nên mới thông minh thế này sao. Cậu mau cất đi mà uống, không là ngốc đi đấy.”

Phạn Đoàn nhà cô từ nhỏ đã tự tin ngút ngàn như vậy, Tô Tiếu Tiếu cũng quen rồi: “Khẩu phần ăn tự mình kiếm được thì tự mình ăn. Phạn Đoàn giúp Trụ T.ử bê đồ về nhà trước đi, chú Trương và dì Nhã Lệ thấy Trụ T.ử giỏi giang thế này chắc chắn sẽ vui lắm đấy.”

Ngày tháng thoi đưa, các bé con ngày nào cũng kiên trì rèn luyện, ngủ đủ giấc, ăn uống lại cân bằng dinh dưỡng. Giờ đây Phạn Đoàn và Trụ T.ử đã có thể coi như nửa người lớn, xách đồ mười mấy cân nhẹ tựa lông hồng.

Hàn Thành và Tô Tiếu Tiếu giúp bê đồ của Trụ T.ử sang nhà trước, tiện thể đón luôn cặp sinh đôi về.

Hai đứa nhỏ vừa ăn cơm xong, Nhã Lệ và Trương Hồng Đồ mỗi người ôm một đứa đang chơi cờ tướng. Trẻ con mới một tuổi rưỡi thì biết cờ tướng là gì, cứ đi lung tung beng cả lên. Tiểu Thang Viên vồ lấy con "Mã" đi thẳng một mạch ăn luôn con "Xe" của Tiểu Nhục Bao. Tiểu Nhục Bao cũng tiện tay vồ lấy con "Tượng" ăn lại con "Mã" của Tiểu Thang Viên. Đi cờ loạn cào cào mà hai đứa vẫn tự vỗ tay khen "Giỏi quá", Nhã Lệ thì nhắm mắt nhắm mũi khen lấy khen để: “Cục cưng giỏi quá đi mất.”

Trụ T.ử vừa bước vào cửa đã gọi lớn: “Bố mẹ ơi, bọn con về rồi đây.”

Cặp sinh đôi thấy bố mẹ và các anh về, liền vùng vằng đòi xuống đất. Vợ chồng Nhã Lệ vừa buông tay, hai cục bột nhỏ đã lạch bạch chạy tới ôm chầm lấy chân bố mẹ, ngẩng cái đầu nhỏ xíu lên gọi "Ba ba, ma ma".

Hai vợ chồng đặt đồ trên tay xuống, Tô Tiếu Tiếu nói: “Nhã Lệ, lão Trương, đây là khẩu phần ăn Trụ T.ử tự kiếm được đấy, hai người mau bê vào nhà đi.”

Phạn Đoàn chạy tới bế Tiểu Thang Viên, Tiểu Đậu Bao thì bế em trai. Tiếc là Tiểu Nhục Bao nặng quá, Tiểu Đậu Bao bế không nổi. Hàn Thành cúi người bế bổng cục thịt tròn vo lên, xốc xốc thử. Trưa nay không biết ăn bao nhiêu đồ ăn mà bế có vẻ lại nặng thêm rồi, trẻ con lớn nhanh quá cũng hơi rầu.

Tiểu Nhục Bao rất bám bố, ôm c.h.ặ.t lấy bố gọi "Ba ba ơi~~" rồi hôn chụt chụt loạn xạ lên mặt anh, thường xuyên làm nũng khiến Hàn Thành chẳng thể nào giận nổi.

Phạn Đoàn đưa tay nựng hai chỏm tóc nhỏ xíu mà Nhã Lệ vừa buộc cho em gái, hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng xinh xắn của cô bé: “Em gái có nhớ anh không nào?”

Cô bé chưa nói được nhiều, chỉ bập bẹ được một hai từ đơn giản, phát âm cũng chưa chuẩn, nhưng lại rất thích nói chuyện. Cô bé gật đầu, nở nụ cười lộ lúm đồng tiền nông nông, đáp: “Nhớ~~”

Trái tim Phạn Đoàn như muốn tan chảy, cậu bé ghé sát mặt lại: “Vậy em hôn anh một cái đi.”

Cô bé thơm chụt một cái rõ kêu lên má anh trai, cái miệng nhỏ xíu chúm chím cười tít mắt. Phạn Đoàn thật sự quá yêu cô em gái vừa ngọt ngào vừa mềm mại này.

Trụ T.ử nhìn mà thèm thuồng, cậu bé cũng muốn bế em gái lắm chứ, nhưng cô nhóc đã dang tay đòi mẹ bế mất rồi.

Tô Tiếu Tiếu đón lấy con gái, Tiểu Thang Viên ôm cổ mẹ, thơm lên má mẹ một cái rồi cọ cọ: “Ma ma, nhớ~~”

Tô Tiếu Tiếu xoa đầu con gái cưng: “Được rồi, mẹ cũng nhớ Tiểu Thang Viên. Chào tạm biệt dì Nhã Lệ, chú Trương và anh Trụ T.ử đi con, nhà mình về thôi.”

Nhã Lệ nhìn thấy sữa bột và mạch nhũ tinh cũng có phản ứng y hệt Trụ Tử: “Tiếu Tiếu, cậu mang về cho hai đứa nhỏ uống đi.”

Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: “Bọn trẻ có phần rồi, cứ để lại cho Trụ T.ử uống, tốt cho cơ thể và trí não lắm, Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao cũng thường xuyên uống mà.”

Nhã Lệ đành thôi.

Tiểu Thang Viên nằm bò trên vai mẹ, đôi mắt to tròn đen láy cong cong vẫy tay chào tạm biệt mọi người. Một nửa khuôn mặt trắng trẻo áp vào vai mẹ, cái miệng nhỏ chu ra như mỏ gà con, dáng vẻ đáng yêu vô cùng. Người đã ra khỏi cửa rồi mà ánh mắt Trụ T.ử vẫn chưa thu lại được, hôm nay cậu bé còn chưa được bế em gái cái nào đâu.

Nhã Lệ và Trương Hồng Đồ nhìn thấy nhiều đồ đạc như vậy cũng hơi kinh ngạc.

Trụ T.ử định thần lại, lấy phong bao lì xì từ trong túi ra: “Còn có một phong bao lì xì mười đồng nữa ạ.”

Nhã Lệ và Trương Hồng Đồ càng kinh ngạc hơn.

Trụ T.ử đưa cho mẹ: “Mẹ cầm lấy đi ạ, vốn dĩ con định mua váy cho em gái, nhưng dì Tô không cho.”

Hai vợ chồng nhìn nhau, Nhã Lệ lắc đầu đẩy lại: “Con tự giữ lấy đi, không cần đưa cho mẹ đâu. Muốn mua gì cũng được, cất đi cũng được, con tự quyết định nhé.”

Lương của cô và Trương Hồng Đồ đều khá cao, nhà ngoại cô cũng chẳng còn người thân nào, ông nội Trụ T.ử bản thân cũng có khả năng lao động, chỉ nuôi mỗi một đứa trẻ là Trụ T.ử thì cơ bản chẳng có gánh nặng gì.

Chương 260 - Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia