Hàn Thành gật đầu: “Đúng rồi, ngày mai con phải lên đường đi Thủ đô báo cáo công tác, khoảng mùng bốn Tết mới về. Mọi người có cần con mang gì về không?”

Dương Nam Hoài lắc đầu: “Thảo nào năm nay con về sớm thế. Chúng ta không cần mang gì đâu, con đi đường cẩn thận là được.”

Ra ngoài cũng khá lâu, Hàn Thành cũng sắp đến giờ phải về. Lúc này Dương Lâm mới hơi ngại ngùng hỏi Hàn Thành: “Hàn Thành, cậu có thể giúp tôi hỏi thăm đội trưởng Tô xem cô Lưu Thủy Tiên là người thế nào không?”

Hàn Thành bình thản đ.á.n.h giá Dương Lâm, hỏi một câu: “Anh đang nói đến Lưu quả phụ ở đầu làng sao?”

Dương Lâm gãi gáy, càng ngại ngùng hơn: “Cô ấy nói mình là người nhà liệt sĩ, chồng hy sinh vì nước nên vẫn luôn thủ tiết vì anh ấy. Tôi thấy cô ấy là người khá tốt, nên muốn nhờ đội trưởng Tô hỏi thăm tình hình cụ thể một chút.”

Dương Lâm thuộc tuýp người hai tai không màng chuyện ngoài cửa sổ, một lòng chỉ đọc sách thánh hiền, là một gã mọt sách khoa học điển hình. Không hẳn là quá mọt sách, tính tình cũng khá cởi mở, nhưng người đã ngoài ba mươi, sau khi tốt nghiệp đại học luôn say mê nghiên cứu khoa học, chưa từng để tâm đến những chuyện ngoài phòng thí nghiệm. Sau khi bị điều xuống nông thôn, ngoài làm việc ra thì chỉ tìm mọi cách lén đọc sách, càng chưa từng nghe nói anh ta muốn tìm đối tượng hay thích nữ đồng chí nào. Hàn Thành luôn nghĩ anh ta định cống hiến cả đời cho khoa học.

Thế mà bây giờ Dương Lâm lại đỏ mặt nhờ anh nghe ngóng tình hình của một nữ đồng chí. Người khác thì thôi đi, nhưng Lưu quả phụ này...

Hàn Thành đưa mắt nhìn Dương Nam Hoài và Đổng Minh Nguyệt: “Hai thầy cô cũng không có ý kiến gì ạ?”

Đổng Minh Nguyệt nói: “Nó chịu kết hôn sinh con chúng ta cầu còn không được. Đã ngoài ba mươi rồi, mấy cô gái mười tám đôi mươi làm sao chịu quen nó. Chỉ là trước cửa quả phụ nhiều thị phi, chúng ta vẫn phải tìm hiểu trước xem nhân phẩm cô ta thế nào.”

Hàn Thành hít sâu một hơi, nói: “Con nghĩ mọi người không cần tìm hiểu nữa đâu. Năm xưa lúc con đi xem mắt Tiếu Tiếu, cô ta cũng từng xem mắt con. Còn về nhân phẩm... Con không muốn bàn luận thị phi sau lưng người khác. Nếu mọi người hỏi ý kiến con, con chỉ có thể nói cô ta không phải là bến đỗ tốt cho anh cả đâu.”

Hàn Thành vừa dứt lời, gia đình ba người lập tức sững sờ...

Dương Lâm ngẩn người một lúc mới phản ứng lại: “Cô, cô ta từng xem mắt với cậu sao?”

Con người Hàn Thành mọi người đều rất rõ, nghe anh nói vậy thì còn gì không hiểu nữa, chắc chắn nhân phẩm có vấn đề rồi.

Đổng Minh Nguyệt gật đầu: “Lâm nhi, nhà ta tuy không để tâm đến thân phận quả phụ của cô ta, nhưng nhân phẩm thì vẫn phải qua ải. Không hợp với gia phong nhà ta, rước về cửa cũng chỉ thêm phiền phức.”

Dương Lâm lộ vẻ thất vọng. Lớn chừng này, đây là lần đầu tiên anh để ý đến một nữ đồng chí như vậy. Thực ra tổng cộng anh cũng chưa tiếp xúc với Lưu Thủy Tiên được mấy lần, nhưng lần nào cô ta cũng ăn nói nhỏ nhẹ, dịu dàng, trông có vẻ rất thấu tình đạt lý. Quan trọng là có thể nói chuyện hợp gu với anh, có thể cùng anh bàn luận về những nhà văn, những bài thơ yêu thích. Tuy chưa đạt đến cảnh giới đồng điệu về tư tưởng, nhưng đối với anh như vậy đã là rất hiếm có rồi. Anh rất khó mới tìm được một nữ đồng chí có chung chủ đề nói chuyện. Sau này mới biết hóa ra cô ta đã tốt nghiệp cấp ba, còn từng làm giáo viên tiểu học một thời gian. Vì chồng mất quá đau buồn và một số lý do khác nên mới không tiếp tục dạy học, sau đó lại luôn thủ tiết vì người chồng liệt sĩ nên không chọn tái giá.

Cách đây không lâu, có một lần không biết đang nói chuyện gì, cô ta bỗng e thẹn hỏi anh thấy cô ta là người thế nào, cô ta thấy anh rất tốt, rất phù hợp.

Sau đó anh cứ ngẩn ngơ, về nhà suy nghĩ mãi cũng không hiểu cô ta có ý gì. Sau này hỏi Đổng Minh Nguyệt mới biết hóa ra là có ý muốn tìm hiểu anh.

Ý của Đổng Minh Nguyệt là tìm hiểu nhân phẩm trước rồi mới quyết định.

Sau đó nữa, Dương Lâm chưa có cơ hội gặp lại Lưu Thủy Tiên thì Hàn Thành đã đến, nên mới định nhờ Hàn Thành đi hỏi đội trưởng Tô xem nhân phẩm cô ta thế nào, không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy.

Dương Lâm buồn bực gật đầu: “Vâng, tôi biết rồi.”

Hàn Thành không nán lại lâu liền quay về. Lúc này đã hơn bảy giờ, mặt trời mọc đằng đông, trời đã sáng rõ. Khi đi đến cửa nhà, Hàn Thành còn tưởng mình đi nhầm nhà. Sáng sớm tinh mơ mà người vây quanh trong ngoài ba lớp thế này là ý gì?

Hàn Thành xác nhận đi xác nhận lại, chắc chắn mình không đi nhầm nhà, đành phải nói với những người đang chặn trước cửa: “Phiền mọi người nhường đường một chút.”

Các xã viên quay đầu lại thấy Hàn Thành, liền hô lên: “Ây da, chủ nhiệm Hàn về rồi à? Nhanh nhanh nhanh, mau nhường đường cho chủ nhiệm Hàn, để người ta vào nhà.”

Hàn Thành mang vẻ mặt ngơ ngác bước vào nhà. Trong sân cũng có không ít người. Tiểu Đậu Bao và Tiểu Nhục Bao đang chơi quả bóng nhỏ mà Lý Ngọc Phượng làm cho từ lúc nào không hay. Tiểu Nhục Bao bụ bẫm, đi lại thực ra cũng khá vững vàng, nhưng ngặt nỗi mùa đông mặc áo bông dày cộp, chỉ cần không chú ý quay đầu lại hoặc mất tập trung là chân trái vấp chân phải mất thăng bằng. Lúc này cậu nhóc đang ôm quả bóng vừa giành được từ tay anh nhỏ, "bịch" một cái ngã bệt xuống đất.

Cục thịt nhỏ không khóc, cũng không cần anh đỡ, dùng đôi bàn tay mũm mĩm chống xuống sàn lồm cồm bò dậy. Chắc hẳn cậu nhóc thấy mình rất cừ, híp mắt vỗ vỗ cát trên tay rồi lại tiếp tục chạy, tiếp tục giành bóng.

Đôi găng tay nhỏ xíu không biết do Lý Ngọc Phượng hay Trương Xuân Anh đan cho đã bị cậu nhóc vứt sang một bên từ lâu.

Tiểu Thang Viên xinh xắn như tạc, hệt như một con b.úp bê sứ, tóc mới dài ra một chút nhưng Lý Ngọc Phượng khéo tay đã tết cho cô bé hai b.í.m tóc nhỏ rất gọn gàng. Yêu Bảo cũng đã dậy, cậu bé mới bắt đầu tập đi, có thể tự đi được vài bước nhưng chưa vững lắm, đành ngồi trên chiếc ghế tre nhỏ nhìn các anh chơi. Cô bé cong đôi mắt cười lộ lúm đồng tiền trêu chọc em trai. Lý Ngọc Phượng thì ngồi bên cạnh may chiếc cặp sách hình gà con cho Tiểu Đậu Bao.

Chương 268 - Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia