Tô Tiếu Tiếu thực sự hơi lo lắng. Nếu Lưu Thủy Tiên biết Dương Lâm có ý định rút lui, mà cô ta lại thực sự nhắm trúng Dương Lâm, chỉ cần giả vờ ngã vào lòng Dương Lâm, hoặc hét lên một tiếng sàm sỡ, ở cái thời đại nam nữ thụ thụ bất thân này, Dương Lâm chắc chắn phải cưới cô ta về nhà. Tô Tiếu Tiếu quyết định nhắc nhở bố mình một tiếng, bảo ông để mắt tới Lưu Thủy Tiên, năm mới năm me đừng để xảy ra chuyện xấu mặt nào.
Đúng như Lý Ngọc Phượng nói, cả buổi chiều hôm đó, các xã viên lấy đủ mọi lý do đi ngang qua nhà họ Tô để tiện thể rẽ vào xem cặp sinh đôi nườm nượp không ngớt. Cặp sinh đôi đã ngủ trưa rồi mà họ vẫn có ý định vào phòng xem thử. Tô Tiếu Tiếu muốn yên tĩnh đọc sách một lát cũng không vào đầu.
Cô dứt khoát đi nấu bữa tối sớm cho mọi người. Lúc Lý Ngọc Phượng chuẩn bị đồ khô cho Hàn Thành có ngâm một ít mộc nhĩ và hoa hiên, định tối nay hầm thịt ăn.
Tô Tiếu Tiếu thấy thời gian còn dư dả, dứt khoát hầm luôn giò heo.
Tô Tiếu Tiếu nhìn lông trên giò heo, gọi với vào trong nhà: “Đại Bảo, Tiểu Bảo, hai đứa đi nhặt một ít rơm rạ về đây, lấy nhiều một chút, cô út cần dùng để thui lông lợn.”
Da lợn thui bằng rơm rạ sẽ có mùi thơm ngai ngái của rơm. Lúc ở quân đội Tô Tiếu Tiếu đã muốn dùng rơm để thui rồi, chỉ là quanh đó không có ruộng lúa, rất khó tìm được rơm rạ.
“Đến đây ạ!” Ba cậu nhóc lớn chạy ra, chúng đi đâu cũng hành động cùng nhau.
Tô Tiếu Tiếu dặn: “Các con đừng mải chơi bên ngoài, phải về nhanh nhé, cô út sắp cần dùng rồi đấy.”
Ba cậu nhóc gật đầu. Đại Bảo nói: “Cô út, chúng cháu biết rồi ạ. Cạnh cây liễu bên kia sông có đống rơm, chúng cháu sẽ về nhanh thôi.”
Tô Tiếu Tiếu nói: “Chú ý an toàn nhé, lúc qua cầu nhất định phải cẩn thận.” Trời lạnh thế này mà ngã xuống sông thì không phải chuyện đùa.
“Biết rồi ạ.” Ba cậu nhóc nhảy chân sáo chạy ra ngoài.
Cách một con đường trước cửa nhà là một con sông nhỏ, bên kia sông là cánh đồng lúa nước rộng lớn, từng đống rơm rạ chất ngay bên cạnh. Một số được chất lên mái lán thành hình kim tự tháp, những phần phơi rất khô thì để dưới lán. Vào mùa đông không có cỏ non tươi, những thứ này chính là nguồn thức ăn quan trọng cho những con trâu nước lớn của đội sản xuất. Lấy một ít về thui lông lợn thì không sao, nhưng lấy nhiều về làm củi đun thì không được.
Cây cầu bắc qua sông do chính tay Tô Vệ Dân dùng gỗ và ván ghép lại. Hai khúc gỗ lớn đóng thêm vài tấm ván lên trên là thành một cây cầu rất chắc chắn.
Con sông này nhìn không rộng nhưng nước rất sâu, trước đây từng có người c.h.ế.t đuối. Tô Vệ Dân đã bảo xã viên dùng tre đóng lan can bảo vệ, còn dựng một tấm biển cách mỗi đoạn ngắn với dòng chữ: "Nước sông rất sâu, từng có người c.h.ế.t đuối, xin hãy trông chừng trẻ nhỏ nhà mình" để nhắc nhở mọi người nhất định phải trông chừng con cái cẩn thận.
Tiểu Phạn Đoàn là lần đầu tiên đi qua cây cầu này, cậu bé chưa từng sang bờ bên kia sông: “Oa, bên này rộng rãi quá. Đại Bảo, Tiểu Bảo, ruộng lúa nước cạn hết nước rồi, ngày mai chúng ta có thể sang bên này đào ổ khoai lang.”
Tiểu Bảo gật đầu: “Tất nhiên là được rồi. Bà nội trồng rất nhiều khoai lang ở chân núi bên kia, có chỗ còn chưa đào đâu. Chúng ta đào lên nướng ăn luôn, như thế là ngon nhất đấy.”
Đại Bảo nói: “Chúng ta mau đi lấy rơm rạ đi, cô út đang đợi ở nhà đấy.”
Tiểu Phạn Đoàn "hú" lên một tiếng: “Phải nhanh lên mới được, tối nay cuối cùng cũng được ăn món giò heo hầm của mẹ, lâu lắm rồi mẹ không làm món này.”
Ba cậu nhóc chạy đua đến lán rơm. Gần đến nơi thì thấy bên trong có hai bóng người, không biết đang nói gì, hình như đang cãi nhau, lại hình như đang giằng co.
Tiểu Bảo nhíu mày nói: “Sao em nhìn giống thầy Dương nhỏ thế nhỉ?”
Đại Bảo nói: “Là thầy Dương nhỏ và chị Lưu.”
Đại Bảo, Tiểu Bảo gọi Dương Nam Hoài là thầy Dương, gọi Dương Lâm là thầy Dương nhỏ.
Tiểu Bảo vẻ mặt đầy nghi hoặc: “A, sao thầy Dương nhỏ lại quen cô ta nhỉ?”
Lúc cô út đi lấy chồng, Tiểu Bảo đã sáu tuổi rồi. Khi đó người lớn nói chuyện cũng chưa từng tránh mặt cậu bé, nên chuyện Lưu quả phụ và cô út cùng đi xem mắt dượng út cậu bé vẫn còn nhớ.
Tiểu Phạn Đoàn tưởng là giáo viên của trường nên không để ý lắm. Bọn trẻ tiến lại gần một chút, bỗng thấy Lưu quả phụ "bùm" một tiếng nhảy xuống nước!
Ba cậu nhóc nhìn nhau ngơ ngác, tình huống gì thế này?
Đại Bảo, Tiểu Bảo đã không còn tâm trí đâu mà nghĩ nhiều, lao tới hỏi: “Thầy Dương nhỏ, chuyện gì thế này? Sao cô ấy lại nhảy xuống sông?”
Lưu Thủy Tiên không ngờ nước lại sâu thế, vừa nhảy xuống đã chìm nghỉm. Vốn định kêu cứu để thu hút mọi người đến xem, lúc này uống vài ngụm nước, lại lạnh run cầm cập, đến nói cũng không ra hơi, cứ chìm chìm nổi nổi giơ tay lên.
Dương Lâm đã sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, không rảnh giải thích nhiều: “Nhanh lên, Đại Bảo, Tiểu Bảo, thầy không biết bơi, các em mau đi gọi người lớn đến cứu người, phải nhanh lên!”
Tiểu Phạn Đoàn thấy bên bờ sông có cây sào tre dài, liền rút một cây đưa xuống: “Cô bám vào cây sào đi, chúng cháu kéo cô lên!”
Nhưng Lưu Thủy Tiên như bị điếc, chỉ lo vùng vẫy, chẳng nghe thấy gì.
Tiểu Phạn Đoàn đành cởi áo bông dày trượt theo bờ sông xuống: “Các anh đừng xuống, nghỉ hè em đã học bơi với bố rồi, em ra kéo cô ấy vào. Em sợ sức mình không đủ, các anh lấy cây sào đó đưa cho em làm điểm tựa, dùng sức kéo lên nhé.”
Tiểu Bảo cũng cởi áo bông: “Mùa hè anh cũng học bơi ở sông rồi, anh xuống giúp em.”
Tiểu Phạn Đoàn lắc đầu: “Tiểu Bảo anh đừng xuống! Nước lạnh lắm, hai anh ở trên kéo bọn em, anh Đại Bảo mau chạy về báo người lớn đến!”
Đại Bảo sợ nước nên không học bơi, đã sớm hoảng loạn mất hồn mất vía, nghe Phạn Đoàn phân phó vậy liền quay người chạy về gọi người cứu viện.
Phạn Đoàn nói xong đã lội xuống nước bơi tới. May mà mùa đông nước chảy không xiết, Lưu Thủy Tiên chỉ vùng vẫy ở một chỗ, không bị trôi đi xa. Nhưng nước mùa đông lạnh buốt xương, Phạn Đoàn xuống một lát răng đã bắt đầu đ.á.n.h bò cạp.
Phạn Đoàn một tay kéo Lưu Thủy Tiên, một tay nắm lấy cây sào Dương Lâm đưa xuống. Dương Lâm và Tiểu Bảo hợp sức kéo người lên bờ.