Bọn trẻ: “Chúng cháu biết rồi ạ thưa bà nội/bà ngoại.”
Lý Ngọc Phượng nhanh ch.óng mang một bó rơm rạ về. Sau khi châm lửa, Tô Tiếu Tiếu đặt cả chiếc giò heo lên thui, cho đến khi da lợn hơi đen lại, tỏa ra mùi thơm ngai ngái của rơm rạ, Tô Tiếu Tiếu mới ngâm giò heo vào nước ấm, nhẹ nhàng cạo bỏ phần cháy đen bên trên.
Bọn trẻ bị mùi thơm thu hút chạy tới, đều xúm lại xem Tô Tiếu Tiếu hầm giò heo.
Lý Ngọc Phượng chê chúng vướng víu, lại lùa hết chúng vào nhà.
Tài thái thịt của Tô Tiếu Tiếu không tốt lắm, giò heo là do Lý Ngọc Phượng phụ trách c.h.ặ.t. Một chiếc giò heo nguyên vẹn c.h.ặ.t ra đầy ắp cả một mâm lớn. Lý Ngọc Phượng nhìn lại thấy xót ruột, nghĩ đến việc Phạn Đoàn rơi xuống nước phải bồi bổ đàng hoàng mới thấy dễ chịu hơn chút.
Cho dầu vào chảo, đường trắng cho vào đun chảy, giò heo đã chần qua nước sôi cho vào đảo đều lên màu, thêm lượng nước vừa đủ, cho xì dầu và muối vào nêm nếm, cuối cùng cho vài lát gừng, hoa hồi và một nắm hành lá thắt nút vào. Đậy vung đun lửa to cho sôi rồi vặn lửa nhỏ hầm liu riu khoảng nửa tiếng mới chuyển sang nồi đất có lót sẵn mộc nhĩ và hoa hiên, dùng bếp than tiếp tục hầm liu riu.
Khoảng một tiếng sau mới bưng cả bếp than lên bàn.
Từng miếng giò heo hầm mềm rục, lóc xương tan ngay trong miệng, lớp da cháy sém còn vương vấn hương thơm ngai ngái của rơm rạ. Lóc xương ra rồi dầm nát thêm chút nước sốt trộn cơm, Tiểu Nhục Bao thì khỏi phải nói, ngay cả Tiểu Thang Viên cũng ăn thêm được nửa bát cơm nhỏ.
Lý Ngọc Phượng ép Phạn Đoàn ăn thêm hai miếng, nói là phải bồi bổ đàng hoàng. Tiểu Phạn Đoàn vốn không muốn làm người đặc biệt, nhưng là tấm lòng của bà ngoại, Tiểu Phạn Đoàn cũng đành cười nhận.
Tô Vệ Dân và Tô Chấn Hoa đi họp ở hợp tác xã, vẫn chưa biết chuyện gì xảy ra. Chuyện này Tô Tiếu Tiếu và mọi người định dừng lại ở đây, cũng không nhắc lại nữa.
Dương Lâm không giấu Dương Nam Hoài và Đổng Minh Nguyệt, còn kể cả chuyện Phạn Đoàn nhảy xuống nước cứu người.
Đổng Minh Nguyệt hiếm khi sa sầm mặt mày: “Lâm nhi, hôm nay mẹ để lời ở đây, con có ế cả đời cũng không được rước loại người như vậy về nhà. Loại người không biết tự trọng tự ái như vậy rước về nhà cũng chỉ là mầm tai họa. Sau này con đi đâu mẹ cũng đi theo, mẹ không tin cô ta còn dám bám lấy.”
Vốn tưởng Lưu Thủy Tiên tuy là góa phụ, nhưng nhân phẩm tốt thì có thể không tính toán. Không ngờ cô ta vì đạt được mục đích mà lại làm ra chuyện như vậy, còn hại Phạn Đoàn giữa trời lạnh giá thế này phải xuống nước cứu người.
Dương Nam Hoài hỏi: “Con chắc chắn Phạn Đoàn không sao chứ? Trời lạnh thế này đừng để bị viêm phổi đấy.”
Dương Lâm đáp: “Sau khi con đưa về nhà họ Tô, thằng bé lập tức đi ngâm nước nóng, chị hai nhà họ Tô cũng đang nấu canh gừng. Trông Phạn Đoàn cũng khỏe mạnh, chắc không sao đâu.”
Dương Nam Hoài và Đổng Minh Nguyệt vô cùng lo lắng cho Phạn Đoàn, sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng, lại sợ họ đường đột xuất hiện ở nhà họ Tô sẽ gây thêm phiền phức. Nghĩ đi nghĩ lại vẫn quyết định cử Dương Lâm tìm cớ đến nhà họ Tô dò la tin tức.
Dù sao Phạn Đoàn cũng không nhận ra Dương Lâm, sẽ không xảy ra chuyện gì rắc rối.
Đồ đạc có thể mang ra tặng đều là do Hàn Thành mang đến, Đổng Minh Nguyệt cảm thấy không cần thiết phải mang trả lại. Nghĩ ngợi một lát, bà bèn lấy mấy quả táo và quýt trong nhà làm thành kẹo hồ lô, đợi trời tối mọi người ăn cơm xong mới bảo Dương Lâm mang sang cho bọn trẻ.
Lý Ngọc Phượng và Tô Tiếu Tiếu vẫn rất lo lắng cho Tiểu Phạn Đoàn. Cảm lạnh cũng không phải lập tức phát tác ngay, nhỡ nửa đêm sốt cao cảm cúm mới là phiền phức.
Lý Ngọc Phượng nghĩ ngợi một lát lại đi nấu thêm canh gừng. Phạn Đoàn là đứa trẻ ăn khỏe, ăn no căng bụng rồi lại bị ép uống thêm một bát canh gừng, bụng sắp nứt ra đến nơi.
Tiểu Phạn Đoàn: “Bà ngoại ơi, cháu thực sự không uống nổi nữa đâu, cháu thực sự không sao mà.”
Tiểu Nhục Bao nghe thấy tiếng liền lạch bạch chạy tới, kiễng chân kéo tay áo anh lớn: “Anh ơi, uống~~”
Tiểu Phạn Đoàn đưa bát đến miệng cậu nhóc. Tiểu Nhục Bao dùng hai bàn tay mũm mĩm ôm lấy bát uống một ngụm rồi lập tức đẩy ra. Cay đến mức khuôn mặt bánh bao của cậu nhóc nhăn nhúm lại như chiếc bánh bao mười tám nếp gấp, miệng cứ "phì phì phì" nhổ bọt nước bọt liên tục.
Bộ dạng buồn cười đó khiến cả nhà cười phá lên.
Tô Tiếu Tiếu rót chút nước ấm cho cậu nhóc uống: “Xem sau này con còn dám cái gì cũng nhét vào miệng nữa không.”
Tiểu Nhục Bao mới không sợ, chép miệng gật đầu: “Muốn ăn~~”
Thật sự hết cách với cậu nhóc.
Dương Lâm chính là đến vào lúc này.
Tô Vệ Dân thấy anh đến rất ngạc nhiên. Bao nhiêu năm nay đây là lần đầu tiên anh bước chân vào sân nhà họ: “Tiểu Dương tối muộn thế này đến có việc gì không?”
Dương Lâm lắc đầu: “Không, không có việc gì ạ. Chỉ là đến xem Phạn Đoàn thế nào. À đúng rồi, mẹ cháu làm chút kẹo hồ lô bảo cháu mang sang cho bọn trẻ nếm thử.”
Tô Vệ Dân nhìn Phạn Đoàn rồi lại nhìn Dương Lâm: “Xem Phạn Đoàn?” Cậu ta quen Phạn Đoàn từ lúc nào vậy?
Tiểu Phạn Đoàn biết chuyện mình xuống nước ông ngoại và cậu hai đều không biết, liền lảng sang chuyện khác, bước tới nhận lấy kẹo hồ lô: “Oa, có kẹo hồ lô ăn rồi, cháu cảm ơn thầy Dương nhỏ.”
Tiểu Nhục Bao nghe thấy chữ "kẹo" đã vác đôi chân ngắn cũn chạy tới: “Anh ơi, kẹo~~”
Đổng Minh Nguyệt biết nhà họ Tô đông trẻ con nên làm những xiên rất nhỏ, mỗi xiên chỉ có ba miếng quả. Tiểu Phạn Đoàn hỏi Tiểu Nhục Bao: “Em muốn ăn táo hay quýt nào?” Thực ra hỏi cũng bằng thừa, Tiểu Nhục Bao vốn không kén ăn.
Người ta Tiểu Nhục Bao đã tự thò tay ra lấy rồi, vớ được xiên nào là nhét ngay vào miệng.
Các cậu nhóc khác cũng xúm lại mỗi đứa lấy một xiên. Bị ngắt lời thế này, Tô Vệ Dân cũng quên béng việc hỏi Dương Lâm đến tìm Phạn Đoàn có việc gì.
Dương Lâm chủ yếu là xem Phạn Đoàn có sao không. Thấy cậu bé nhảy nhót tưng bừng, tinh thần cũng rất tốt, anh cũng yên tâm: “Vậy cháu xin phép về trước, mọi người cứ từ từ ăn nhé.”
Lý Ngọc Phượng lấy chút đồ trong nhà đuổi theo, tiện tay khép cửa lại: “Tiểu Dương, cầm cái này về ăn đi.”