Tiểu Nhục Bao ủ rũ cúi đầu: “Nhưng họ đâu phải người khác, họ là khách đến nhà mình chơi mà. Con cũng đâu có xin họ, là họ tự động cho con đấy chứ.”
Tiểu Nhục Bao thực ra cũng là một đứa trẻ ngoan, tính tình hoạt bát, đáng yêu, miệng lại ngọt ngào, rất khó để người ta không yêu quý. Chỉ là cậu nhóc quá thích ăn uống thôi. Nhưng trẻ con còn nhỏ, phải từ từ dạy bảo.
Tô Tiếu Tiếu dắt tay con đi ra một góc, tùy tiện lấy một viên kẹo từ trong chiếc cặp sách hình gà con ra: “Viên kẹo này là ai cho Tiểu Nhục Bao vậy?”
Trí nhớ của Tiểu Nhục Bao rất tốt, cậu nhóc nhớ rõ từng người đã cho mình đồ: “Chú Ngô cho ạ.”
Tô Tiếu Tiếu ngẫm nghĩ, gật đầu: “Mẹ nhớ chú Ngô là hộ lý trong bệnh viện của bố. Chú ấy làm việc ở đây một mình, ở quê còn có một bà nội hơn tám mươi tuổi, và cả bố mẹ cũng vất vả trồng trọt giống như bà ngoại con vậy. Hình như em bé nhà chú ấy mới hơn một tuổi thôi. Tóm lại là cả nhà đều trông cậy vào đồng lương của một mình chú ấy.”
Tô Tiếu Tiếu xoay xoay viên kẹo trong tay: “Cũng không biết chú ấy đã tiết kiệm viên kẹo này bằng cách nào, càng không biết bà nội hơn tám mươi tuổi ở nhà đã từng được ăn loại kẹo này chưa. Nói không chừng chú ấy định để dành đến Tết mang về quê cho em bé ở nhà ăn đấy. Vậy mà chú ấy lại cho con. Ôi, cũng không biết bao giờ em bé nhà chú ấy mới được ăn kẹo nữa.”
Tiểu Nhục Bao há hốc mồm, khó tin nhìn mẹ: “Ma ma, nhà chú Ngô ăn một viên kẹo khó khăn đến thế sao ạ?”
Tô Tiếu Tiếu gật đầu: “Con trai à, lương của mẹ và bố cộng lại mới đủ nuôi bốn anh em con. Lương của chú Ngô ít hơn bố rất nhiều, chú ấy lại phải nuôi cả một gia đình đông đúc như vậy, được ăn một viên kẹo là rất khó khăn. Bản thân chú ấy chắc chắn chưa từng được ăn. Phần lớn các anh chị, cô chú cho con đồ ăn đều có hoàn cảnh như vậy. Họ đều không nỡ ăn, tiết kiệm lại để cho Tiểu Nhục Bao, nên Tiểu Nhục Bao mới có nhiều đồ ăn thế này.
Nhưng Tiểu Nhục Bao nhà chúng ta bữa nào cũng được ăn no, ở nhà cũng có đồ ăn vặt đúng không? Tiểu Nhục Bao lớn thêm chút nữa sẽ hiểu, thức ăn rất quý giá, đồ ăn chia cho mỗi người đều có hạn. Các anh trong nhà thương con nên mới nhường phần mình thích cho con. Vì vậy, lần sau nếu họ lại cho Tiểu Nhục Bao đồ ăn, Tiểu Nhục Bao hãy lễ phép nói cảm ơn, rồi bảo họ giữ lại cho mình hoặc cho người nhà ăn, có được không? Nếu Tiểu Nhục Bao thực sự muốn ăn gì thì cứ nói với mẹ, mẹ sẽ làm cho Tiểu Nhục Bao, hoặc mua cho Tiểu Nhục Bao, được không nào?”
Tiểu Nhục Bao tuy không thể coi là ngậm thìa vàng sinh ra, nhưng quả thực chưa từng phải chịu khổ về vật chất. Thu nhập của cô và Hàn Thành không hề thấp, ở thời đại này có thể coi là cơm no áo ấm. Những gia đình thân thiết với họ như nhà Chu Ngọc Hoa và Nhã Lệ thì lại càng khá giả hơn. Thu nhập không thấp, lại chỉ nuôi một đứa con, chất lượng cuộc sống tự nhiên sẽ cao hơn. Trụ T.ử và Tiểu Ngư Nhi chẳng thiếu thứ gì, lại coi Tiểu Nhục Bao và Tiểu Thang Viên như em ruột, có đồ ăn ngon đều không thiếu phần hai đứa.
Điều này dẫn đến việc Tiểu Nhục Bao tưởng rằng nhà ai cũng như vậy, không hề nghĩ một viên kẹo, một cái bánh quy hay một quả quýt lại quý giá đến thế. Trong quan niệm của cậu nhóc, những thứ này đều dễ như trở bàn tay, chỉ là vấn đề ăn nhiều hay ăn ít mà thôi. Cậu nhóc chưa từng nghĩ đến chuyện lại có bà cụ tám mươi tuổi chưa từng được ăn kẹo.
Cậu nhóc xấu hổ tháo chiếc cặp sách hình gà con xuống đưa cho Tô Tiếu Tiếu: “Mẹ ơi, mẹ giúp con trả lại những thứ này cho mọi người nhé, con không lấy nữa đâu.”
Tiểu Nhục Bao gật đầu: “Con biết rồi ma ma, con sẽ không bao giờ nhận đồ của người khác nữa, để họ mang về cho bà nội và em bé ở nhà ăn.”
Tô Tiếu Tiếu ôm chầm lấy con trai: “Để thưởng cho Tiểu Nhục Bao, ngày mai mẹ sẽ làm món gà nướng mà Tiểu Nhục Bao thích ăn nhất, có được không nào?”
Tiểu Nhục Bao lúc này mới híp mắt cười: “Dạ được! Con cảm ơn ma ma!”
Bài thi ngoại ngữ vào ngày hôm sau thuộc phần thi tự chọn, chia làm hai môn tiếng Anh và tiếng Nga. Số lượng thí sinh tham gia không nhiều, nội dung đề thi đối với Tô Tiếu Tiếu mà nói vẫn rất đơn giản. Thi xong môn tiếng Anh, Tô Tiếu Tiếu quay đầu nhìn lại băng rôn "Một trái tim hồng, hai tay chuẩn bị" treo phía trên cổng trường, tảng đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được trút xuống.
Nguyện vọng đã được điền từ trước khi thi, sau khi kỳ thi đại học kết thúc là khoảng thời gian dài đằng đẵng chờ đợi giấy báo trúng tuyển.
Cuộc sống của Tô Tiếu Tiếu vẫn không có gì thay đổi, mỗi ngày đi làm, tan làm, nấu những món ăn ngon cho Hàn Thành và các con, chẳng khác gì lúc trước khi thi đại học.
Nếu thực sự phải nói có gì khác biệt, thì đó là các hoạt động cuối năm nay nhiều hơn hẳn mọi năm, Tô Tiếu Tiếu và Nhã Lệ đều bận rộn hơn.
Cặp sinh đôi theo các anh đi học, Tô Tiếu Tiếu gần như sáng nào cũng cùng Hàn Thành đi làm. Buổi trưa Hàn Thành không về nhà ăn cơm, Tô Tiếu Tiếu đi nhờ xe của Nhã Lệ và Trương Hồng Đồ về nhà.
Tô Minh Lan vẫn tiếp tục chèn ép Nhã Lệ đủ đường. Cô ta biết Tô Tiếu Tiếu đứng đầu kỳ thi khảo sát chất lượng nên không dám mỉa mai Tô Tiếu Tiếu, bèn chuyển sang công khai hay ngấm ngầm châm chọc Nhã Lệ không biết tự lượng sức mình, lớn tuổi rồi thành tích lại kém mà còn học đòi người ta thi đại học, đúng là lãng phí tài nguyên. Nhã Lệ đã mấy lần bị cô ta chọc tức đến phát khóc.
Điểm thi còn chưa có, Nhã Lệ ngày nào cũng ôm sách ôn tập. Cô quyết tâm phải rời khỏi nơi này, tránh xa Tô Minh Lan. Đặc biệt là nhân lúc "cô giáo" Tô Tiếu Tiếu vẫn còn ở đây, cô phải tranh thủ thời gian hỏi bài. Trong mắt Nhã Lệ, việc Tô Tiếu Tiếu đỗ đại học là chuyện ván đã đóng thuyền. Đợi khi cô ấy lên Thủ đô học đại học rồi, muốn thỉnh giáo cô ấy sẽ rất khó.
Vì vậy, Nhã Lệ bây giờ còn học hành chăm chỉ hơn cả Hàn Thành - người đang chuẩn bị thi cao học.
Không chỉ Nhã Lệ, phần lớn những đồng chí cảm thấy mình làm bài không tốt nhưng vẫn ấp ủ giấc mơ đại học đều giống như Nhã Lệ, tranh thủ từng phút từng giây để học tập.
Những ngày bận rộn luôn trôi qua rất nhanh. Tờ lịch năm 1978 cuối cùng cũng được bóc ra, lật sang một trang hoàn toàn mới. Ngày này cũng là ngày đầu tiên chương trình "Điểm tin thời sự" lên sóng. Những gia đình có tivi đã có thể cập nhật nhiều thông tin qua hình ảnh.