Nói xong cậu nhóc lấy một viên từ tay Phạn Đoàn đang bế mình, bóc ra đưa đến miệng anh: "Anh cả, anh cũng mau nếm thử phân bò đi, ngon lắm đấy."

Tô Tiếu Tiếu thực sự không nhịn được cười, xoa đầu cậu nhóc: "Đây là sô cô la, không phải phân bò."

Phạn Đoàn cũng nếm thử, gật đầu nói: "Quả thực rất ngon."

Trụ T.ử bóc một viên cho em gái ăn, em gái cũng rất thích.

Tô Tiếu Tiếu thừa biết không có đứa trẻ nào không thích ăn sô cô la.

Hàn Tùng Bách không chuẩn bị quà cho bọn trẻ, lì xì cho mỗi đứa một phong bao gặp mặt. Một viên sô cô la đã chinh phục được trái tim bọn trẻ, kéo gần khoảng cách giữa đôi bên. Chúng vui vẻ nhận lấy phong bao lì xì, lớn tiếng cảm ơn bác cả.

Hàn Tùng Bách đã rất nhiều năm không vui vẻ như vậy. Phạn Đoàn và Tiểu Nhục Bao đều là những tuyển thủ mắc hội chứng "bò hóng" (thích giao tiếp xã hội) cực kỳ hoạt bát cởi mở, chỉ cần chúng muốn là có thể nói chuyện với bạn mãi không thôi, chuyện trên trời dưới biển gì cũng có thể lôi ra nói.

Bọn trẻ trò chuyện cùng Hàn Tùng Bách, Hàn Thành không chen vào được lời nào, liền dẫn Tô Tiếu Tiếu đi tham quan sân viện.

Bước qua cổng tam tiến, phong cách thiết kế khác hẳn với cổng nhị tiến. Từ đây trở vào đều là kiến trúc tiêu chuẩn của tứ hợp viện, bớt đi những đình đài thủy tạ, cầu phong vũ làm bộ mặt, diện tích sân vẫn rất lớn. Hồ non bộ và bức phù điêu trên tường được đặt ở bên phải, xây bao quanh cả một bức tường, vô cùng bề thế.

Tô Tiếu Tiếu nhìn quanh quất, không kìm được nhỏ giọng hỏi Hàn Thành: "Hàn Thành, anh đoán xem vàng rốt cuộc được giấu ở đâu?"

"Dưới gầm cầu phong vũ." Hàn Thành như thuận miệng đưa ra một đáp án.

Tô Tiếu Tiếu chớp chớp mắt: "Anh nghiêm túc đấy à?"

Hàn Thành nói: "Những chỗ trên mặt đất có thể đào được, năm xưa bác cả gần như đã đào hết rồi," Hàn Thành chỉ vào hồ non bộ bên cạnh, "Bao gồm cả dưới đáy hồ non bộ này, quả thực là đào sâu ba thước."

Hàn Thành nhìn ra ngoài qua cổng Thùy Hoa: "Những năm qua thỉnh thoảng anh cũng giả thiết, nếu anh là vị tổ tiên giấu vàng đó, ngoài những chỗ bác cả đã đào ra, anh còn có thể giấu chúng ở đâu. Nghĩ đi nghĩ lại thì chỉ còn lại xà nhà và móng nhà thôi."

Hàn Thành vỗ vỗ vào cây cột gỗ trên hành lang gấp khúc nói: "Tất cả những thứ có kết cấu bằng gỗ này đều tương đối dễ mục nát. Lúc tổ tiên giấu không hề biết khi nào mới được con cháu đào lên, lỡ như đợi đến lúc những khúc gỗ này mục nát hết mà vẫn chưa đào lên, chẳng phải là xôi hỏng bỏng không sao?"

"Còn về móng nhà, đào lên thì đồng nghĩa với việc phá hủy toàn bộ kiến trúc, móng nhà mất cân bằng cực kỳ dễ sụp đổ. Em xem ngôi nhà được thiết kế tinh xảo, khéo léo thế này, sẽ không ai nỡ làm như vậy. Vì vậy, nơi duy nhất không đào được, phá hủy cũng không ảnh hưởng đến tổng thể kiến trúc chỉ có chân cầu dưới gầm cầu phong vũ thôi. Nếu không cũng không thể giải thích được tại sao tổ tiên lại xây một cây cầu phong vũ mang phong cách vùng sông nước Giang Nam trong một căn tứ hợp viện ở miền Bắc."

Hàn Thành giải thích như vậy, Tô Tiếu Tiếu mới hiểu ra: "Thảo nào em thấy cây cầu phong vũ này khác với những cây cầu phong vũ em từng thấy, cứ thấy có gì đó kỳ lạ. Hồ trong sân thường sẽ không lớn lắm, cầu phong vũ có tác dụng làm cảnh quan nhiều hơn, đều là xây sao cho đẹp, trên đó có vài người đi bộ cũng không cần chịu trọng lượng gì lớn, thường không cần dùng đến chân cầu, trông vừa cồng kềnh lại ảnh hưởng đến thẩm mỹ. Hóa ra là để đổ vàng cùng xi măng cát sỏi vào chân cầu à, tổ tiên nhà chúng ta thực sự quá thông minh. Giấu như vậy, cho dù có đào rỗng đáy hồ hay nhà sập rồi đào sâu ba thước cũng không tìm thấy. Cái chân cầu nhỏ bé trông có vẻ không giấu được đồ gì đó cũng sẽ chỉ bị coi là phế liệu vứt đi, thực sự quá có trí tuệ."

Hàn Thành cúi đầu hôn lên đỉnh đầu Tô Tiếu Tiếu: "Đây cũng chỉ là một suy đoán của anh, ngày nào chưa đào lên thì chưa biết có phải giấu ở đó không. Về thôi, bên ngoài lạnh quá."

Tô Tiếu Tiếu nói: "Vậy chúng ta có cần nhắc với bác cả một tiếng không?"

Hàn Thành lắc đầu: "Không vội lúc này, lần này bác cả về ở hẳn, đợi sau này hẵng hay."

Lúc Tô Tiếu Tiếu đến tiện thể mua cho Hàn Tùng Bách không ít thức ăn, thịt rau trứng đậu phụ cái gì cũng có, nhưng cả nhà không ở lại nhà cũ ăn bữa trưa.

Hàn Tùng Bách mới về chưa lâu, nhà bếp cũng chưa kịp sửa sang, một mình ông thì dễ đối phó, nhưng quả thực không làm được thức ăn cho cả một đại gia đình, nên cũng không giữ lại, chỉ gói ghém toàn bộ đồ ăn vặt trên bàn cho họ mang về.

Lúc đi qua cây cầu phong vũ đó, Tô Tiếu Tiếu không kìm được dừng chân thêm một lúc. Đây đúng là cây cầu vàng danh bất hư truyền, cũng không biết khi nào mới có thể để số vàng này nhìn thấy ánh mặt trời, biến thành những thứ có giá trị hơn.

Bên phía Tiểu Ngũ rất nhanh đã có tin tức về nhà cửa. Sáng sớm hôm sau, cả nhà lại kéo nhau đi xem nhà gần Đại học Thủ đô.

Hôm nay Hàn Thành lái xe, từ sớm đã hội quân cùng Tiểu Ngũ.

Trong các ngõ hẻm gần Đại học Thủ đô phần lớn là nhà trệt một tiến, không bề thế như tứ hợp viện. Thường là một nhà chính cộng thêm vài phòng ngủ, hai bên bố trí thêm nhà bếp và nhà vệ sinh quây thành một khoảng sân lớn. Những gia đình đông người cũng sẽ thu hẹp diện tích sân, xây thêm hai phòng ở hai bên. Cấu trúc ngôi nhà có nét tương đồng với nhà ở nông thôn Tô Gia Thôn, chỉ là những ngôi nhà như vậy ở thành phố, phần lớn cũng là mấy hộ gia đình cùng thuê chung trong một sân, hoặc một đại gia đình chia tài sản nhưng không chia nhà vẫn sống chung với nhau. Những căn có quyền sở hữu độc lập và sẵn sàng bán đi thực sự không nhiều.

Tiểu Ngũ vất vả lắm mới tìm được hai chỗ. Hai viện t.ử này nằm sát nhau, thuộc cùng một chủ sở hữu. Ngôi nhà từng bị tịch thu trong thời kỳ đại vận động, sau đó được minh oan và trả lại cho chủ cũ. Người trong nhà cũng kẻ đi người tản mác, người thừa kế chỉ còn lại hai mẹ con góa bụa. Trong tay họ có khế ước nhà, không tồn tại tranh chấp quyền sở hữu gì. Gia đình nữ chủ nhân cũng coi như có chút thế lực, nếu không cũng không giữ được nhà.

Chương 339 - Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia