Tô Tiếu Tiếu bồi thêm một nhát d.a.o: “Thím Triệu yên tâm, cháu sẽ tiện thể thêm mắm dặm muối kể lại chiến tích lẫy lừng của cô con dâu cũ của thím. Đến lúc đó lãnh đạo của cô ta chắc chắn cũng sẽ đứng về phía thím, đuổi việc cô ta thì càng tốt. Biết đâu lãnh đạo cô ta rủ lòng thương xót lại giao công việc đó cho thím thì sao? Thím Triệu, thím mới hơn bốn mươi tuổi, còn lâu mới đến tuổi nghỉ hưu. Hay là thím đi cùng cháu đến tìm lãnh đạo của cô ta đi. Thím có việc làm, cũng có thể trả thêm cho cháu một ít tiền, cháu thực sự đang cần tiền gấp lắm.”

Tô Tiếu Tiếu mang vẻ mặt chân thành, lại còn dùng giọng điệu thương lượng, quang minh chính đại nói trước mặt đương sự là Mã Tiểu Lệ. Mã Tiểu Lệ tức đến méo cả mặt, chuyện quái quỷ gì thế này.

“Cô bị bệnh thần kinh à? Đã bảo tôi không liên quan gì đến gia đình này, họ nợ cô tiền thì liên quan quái gì đến tôi! Cô... cô mà dám đến cơ quan tôi làm ầm ĩ, tôi sẽ không để yên cho cô đâu!”

Tô Tiếu Tiếu thở dài: “Quả nhiên con nợ mới là ông nội. Cô không liên quan đến họ, vậy tôi xin hỏi cô đứng đây làm gì?” Tô Tiếu Tiếu chỉ vào Đường Điềm Điềm, “Đó là con gái cô đúng không? Cô còn dám nói không liên quan? Cô không trả tiền, tôi đến cơ quan cô làm ầm ĩ xong sẽ đến trường mẫu giáo của con gái cô làm ầm ĩ tiếp, tôi xem cô có trả hay không!”

Đúng là chưa ăn được thịt dê đã rước lấy mùi hôi, Mã Tiểu Lệ tức đến vẹo cả mũi, chỉ thẳng vào Tô Tiếu Tiếu mắng một câu “Đồ thần kinh”, rồi cùng em họ c.h.ử.i rủa ầm ĩ bỏ đi.

Tiểu Trụ T.ử thấy nghe lén cũng hòm hòm rồi, cũng chẳng còn đất diễn cho mình nữa. Thấy đôi nam nữ kia bước ra, cậu bé giả vờ đi ngang qua, bình thản quay người bước về.

Người đi xa rồi, Tô Tiếu Tiếu mới vỗ vỗ vai thím Triệu: “Không sao rồi, họ cũng không dám đến nữa đâu. Nếu dám đến thím cứ gọi cháu, cháu có thừa cách để đối phó với họ.”

Mắt thím Triệu ngấn lệ, lại muốn quỳ xuống dập đầu tạ ơn Tô Tiếu Tiếu: “Tiếu Tiếu à, thím thực sự không biết phải cảm ơn cháu thế nào cho phải.”

Tô Tiếu Tiếu kéo bà lại: “Thím Triệu, không cần khách sáo thế đâu, thực sự chỉ là tiện tay giúp đỡ thôi. Cháu về trước nhé, quán đang đông khách, ngày mai nhớ đến làm việc đúng giờ nhé.”

Tô Tiếu Tiếu đi rồi, Đường Chí Trung vẫn chưa hoàn hồn: “Mẹ, mẹ, mọi người...”

Triệu Tân Muội nhìn thấy con trai là lại lộn ruột: “Mày mày mày cái gì, nhà đã thế chấp rồi, mày cứ ngoan ngoãn đi làm đóng tiền thuê nhà đi, sau này đừng ai mơ tưởng đến căn nhà của tao nữa.”

Đường Chí Trung hồ đồ: “Con, con đâu có mơ tưởng đến nhà của mẹ.”

Nói đến đây Triệu Tân Muội càng tức hơn: “Tiếu Tiếu là người ngoài mà còn giúp tao, còn biết bảo tao giữ lấy căn nhà. Còn mày thì sao? Mày bảo tao giao nhà cho vợ cũ của mày!”

Đường Chí Trung: “Con có cách nào khác đâu, chẳng phải đều là vì Điềm Điềm sao?”

“Vì Điềm Điềm thì càng phải giữ lấy căn nhà, sau này để lại nhà cho con bé. Sao tao lại đẻ ra cái thằng con hồ đồ như mày cơ chứ, hại tao cũng hồ đồ theo!” Triệu Tân Muội bây giờ nghĩ lại vẫn thấy sợ hãi, suýt chút nữa thì họ chẳng còn chỗ mà ở.

Đường Chí Trung vẫn không hiểu: “Mẹ rốt cuộc đang nói gì vậy, chẳng phải mẹ bảo nhà đã thế chấp rồi sao?”

Triệu Tân Muội cảm thấy mệt mỏi vô cùng: “Thôi tao nói với mày cũng không thông, sau này ngoài chi tiêu sinh hoạt hàng ngày, mày cứ ngoan ngoãn giao tiền lương cho tao giữ, Điềm Điềm cũng để tao dạy dỗ.”

Đường Chí Trung càng không hiểu: “Nhà mình bây giờ chẳng phải vẫn đang như vậy sao?”

Triệu Tân Muội: “...” Bà thề nhất định phải chăm chỉ làm việc nuôi nấng cháu gái, dạy dỗ cháu gái cho thật tốt.

Triệu Tân Muội coi như đã hiểu rõ hoàn toàn, đứa con trai này không trông cậy được, tính tình nhu nhược mềm nhũn như cọng b.ún. Trông cậy vào anh ta, cả nhà họ tiêu tùng mất. Cho dù anh ta không ly hôn với Mã Tiểu Lệ, cũng bị cô ta xoay như chong ch.óng. Bà vẫn nên thiết thực nắm c.h.ặ.t tiền và nhà trong tay, đợi cháu gái lớn lên rồi giao lại cho cháu gái.

Phạn Đoàn xua tay nói: “Chuyện nhỏ, lúc em năm tuổi mẹ em đã có thể dẫn em đi sát phạt bốn phương, lại còn là kiểu g.i.ế.c người không thấy m.á.u, đ.á.n.h cho bà dì nhỏ xấu xa và bà dì ghẻ tồi tệ nhà em phải dọn đi không bao giờ xuất hiện nữa cơ.”

Trụ T.ử rất khó tưởng tượng một người dịu dàng như nước như dì Tô lại có tính cách này.

Tiểu Đậu Bao cũng nói: “Mẹ em rất ít khi tức giận, nhưng nếu có người bắt nạt chúng em, mẹ sẽ rất tức giận đấy.”

Lời này Tiểu Nhục Bao không đồng tình: “Vậy tại sao mẹ cứ hay tức giận với em thế, rõ ràng em rất ngoan mà, cũng đâu có ai bắt nạt em.”

Tiểu Đậu Bao xoa xoa má em trai: “Mẹ đâu có tức giận với em, em đừng có vu oan cho mẹ.”

Tiểu Nhục Bao chớp chớp mắt: “Không có sao? Nhưng mà thỉnh thoảng em ăn nhiều thêm một chút xíu, trông mẹ có vẻ không vui lắm mà. Nếu không phải vậy, thì có phải nhà mình hết tiền rồi không ạ?”

Em đủ rồi đấy Tiểu Nhục Bao, em mà là ăn nhiều thêm một chút xíu à? Em là ăn nhiều thêm một tỷ chút xíu thì có!

Phạn Đoàn nói: “Tiểu Nhục Nhục à, mẹ không phải tức giận, mẹ là lo lắng, lo em ăn nhiều quá sẽ khó chịu bụng.”

Tiểu Nhục Bao cúi đầu xoa xoa cái bụng mỡ màng của mình: “Nhưng mà bụng em rất dễ chịu mà.”

Phạn Đoàn dắt tay cậu nhóc: “Được rồi, sắp đến giờ bán cơm trưa rồi, chúng ta ra quán phụ giúp, bữa trưa cũng ăn ở quán luôn.”

Tiểu Nhục Bao l.i.ế.m môi: “Vậy trưa nay em muốn ăn cơm chiên trứng, loại thêm ba quả trứng ấy.”

Trụ T.ử sâu sắc cảm thấy dì Tô mở quán ăn hoàn toàn là để nuôi Tiểu Nhục Bao, cậu nhóc thực sự ăn quá khỏe.

“Tam San Tứ Quý” vẫn đông đúc như Tô Tiếu Tiếu dự đoán. Giờ cơm trưa còn chưa mở cửa, bên ngoài đã có một đám người xếp hàng chờ đợi.

Người dân trong nước đều thích hóng hớt, đi ngang qua đều tò mò xem mọi người đang xếp hàng chờ cái gì. Nghe nói là quán ăn lại hỏi thăm thêm vài câu. Cứ như vậy, cái tên “Tam San Tứ Quý” nhanh ch.óng nổi tiếng khắp vùng này.

Tiếc là bây giờ vẫn chưa thể mở rộng quy mô, nếu không ngày nào Tô Tiếu Tiếu cũng sẽ giống như câu đối dán trước cửa: “Tiền vào như nước”.

Những người xếp hàng thấy mấy đứa nhóc không tuân thủ quy củ cứ chen vào trong, liền đưa tay túm lấy cổ áo Tiểu Đậu Bao: “Này, đồng chí nhỏ, ăn cơm thì ra phía sau xếp hàng, không thấy chúng tôi đều đang xếp hàng sao?”

Chương 376 - Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia