“Mẹ ơi, mẹ xem số 2 này có giống con vịt con không? Số 3 có giống cái tai của chúng ta không? Số 7 có giống cái cuốc không? Số 8 có giống hai lỗ mũi của chúng ta không? Số 6 và số 9 có giống cái thìa không?” Phạn Đoàn hỏi.

Trí tưởng tượng của trẻ con thật phong phú, đừng nói chứ, cậu nhóc nói cái nào cũng rất chuẩn.

Tô Tiếu Tiếu gật đầu: “Phạn Đoàn quan sát rất tỉ mỉ, quả thực rất giống, lỡ như không nhớ được, Phạn Đoàn có thể nghĩ xem chúng giống cái gì, thế là sẽ nhớ ra ngay.”

“Vâng ạ.” Phạn Đoàn gật đầu, tiếp tục nằm bò ra viết chữ.

Hôm nay Hàn Thành về khá muộn, cơm và canh cá đã chín được một lúc lâu anh mới về.

Tô Tiếu Tiếu ra đón, đỡ lấy chiếc cặp táp trên tay anh: “Hôm nay anh bận lắm à?”

Trước kia Hàn Thành tăng ca là chuyện thường tình, nhiều khi còn thức trắng đêm, bây giờ những công việc giấy tờ có thể mang về nhà làm, anh đều cố gắng mang về, thà về nhà tăng ca tiếp, nên thời gian tan làm tương đối đã sớm hơn rất nhiều rồi.

Về nhà nhìn thấy nụ cười của người thương có thể xua tan mọi mệt mỏi trong anh, hiệu suất làm việc cũng tăng lên đáng kể.

Hàn Thành gật đầu: “Thảo luận vài ca bệnh nên muộn một chút, lần sau anh về muộn, mấy mẹ con cứ ăn cơm trước, không cần đợi anh, nếu không về ăn, anh sẽ nhờ người về báo một tiếng sớm hơn.”

Tô Tiếu Tiếu: “Em biết rồi, hôm nay cũng không tính là quá muộn, nếu bọn trẻ đói em sẽ cho chúng ăn trước, phần cơm lại cho anh là được. Phạn Đoàn giỏi lắm, dạy con viết số, một lần là nhớ ngay, viết thêm vài lần là đã viết rất đẹp rồi.”

Hàn Thành nói: “Đó là do em dạy giỏi.”

Tô Tiếu Tiếu không đồng ý: “Thế cũng phải do Phạn Đoàn thông minh chịu học mới được chứ.”

Hai người vừa nói vừa nhìn nhau cười.

Cho trẻ con ăn cá phải rất cẩn thận, lý do bản thân Tô Tiếu Tiếu không thích ăn cá là vì hồi nhỏ từng bị hóc xương cá, lại còn không chỉ một lần, lần nào cũng phải đến bệnh viện tìm bác sĩ dùng nhíp gắp xương cá ra, khiến cô lớn lên nhìn thấy cá là bị ám ảnh tâm lý.

Nhưng giá trị dinh dưỡng của cá rất cao, đặc biệt là protein, người già và trẻ nhỏ dễ hấp thụ nhất, nên Tô Tiếu Tiếu cảm thấy mỗi tuần ăn một lần vẫn rất cần thiết.

Canh cá tối nay Tô Tiếu Tiếu không cho thêm bất kỳ gia vị nào, chỉ cho một chút muối.

Nước canh cá màu trắng sữa kết hợp với củ cải thái sợi nấu đến trong suốt tan ngay trong miệng, đây lại là một món ngon nhân gian có giá trị dinh dưỡng cực cao.

Tô Tiếu Tiếu cho hai đứa trẻ ăn phần lườn cá ít xương, Phạn Đoàn lớn hơn một chút, hồi nhỏ cũng từng ăn cá, nên để cậu nhóc tự từ từ nhặt xương, còn về phần Tiểu Đậu Bao, mỗi miếng Tô Tiếu Tiếu đều dùng tay bóp mấy lần, đảm bảo không còn một chút xương cá nào mới dám cho cậu bé ăn.

Bản thân cô không ăn mấy, ăn chút củ cải thái sợi, húp chút nước canh ăn cùng cơm độn hạt ngũ cốc là thấy rất thoải mái rồi.

Ngay cả Hàn Thành cũng ăn rất chậm, để ý thấy Tô Tiếu Tiếu không ăn cá, anh gỡ một ít thịt cá bỏ vào bát Tô Tiếu Tiếu: “Em ăn đi.”

Hàn Thành cũng không ép cô.

Ngon thì ngon thật, nhưng ăn vào quả thực quá phiền phức, bữa cơm này ăn ròng rã suốt một tiếng đồng hồ.

Tô Tiếu Tiếu cảm thấy một tuần ăn nhiều nhất một lần, thực sự không thể nhiều hơn.

Bên này vừa mới đặt bát đũa xuống, ngoài cửa đã có người gõ cửa.

Tô Tiếu Tiếu lúc này mới nhớ ra bà thím kia tối nay sẽ mang ốc đá qua.

Cô ra mở cửa, nhưng không phải bà thím kia, mà là một cậu bé cao hơn Phạn Đoàn một chút, ăn mặc rách rưới, đây chắc hẳn là Trụ T.ử trong lời Hàn Thành, bạn học tương lai của Phạn Đoàn rồi.

“Dì ơi, bà nội cháu bảo cháu mang qua ạ.” Giọng cậu bé rất trong trẻo.

Cậu bé rất gầy, gầy ngang ngửa Phạn Đoàn bây giờ, da rất đen, nhưng đôi mắt lại sáng ngời có thần, ánh mắt cũng rất chất phác, rất ngay thẳng, không nhìn ngang liếc dọc.

Đứa trẻ không có mẹ như ngọn cỏ, đây lại là cô nhi của liệt sĩ, Tô Tiếu Tiếu bỗng thấy hơi xót xa, mỉm cười nói: “Trụ T.ử vào nhà trước đã rồi nói.”

Trụ T.ử rất kinh ngạc: “Dì biết tên cháu ạ?” Ngay sau đó cậu bé nghĩ ra điều gì, “Bà nội cháu nói cho dì biết đúng không ạ?”

Tô Tiếu Tiếu lắc đầu: “Bố cháu là một anh hùng, cháu là con trai của anh hùng, đương nhiên là dì biết rồi.”

Hốc mắt Trụ T.ử nóng lên, cúi đầu không nói thêm gì nữa.

Tô Tiếu Tiếu đỡ lấy ốc đá trên tay cậu bé, ước chừng phải nặng mấy cân, cũng làm khó một cậu bé xách đi một quãng đường xa như vậy.

Phạn Đoàn “bịch bịch” chạy tới, trợn tròn mắt hỏi cậu bé: “Cậu là ai vậy?”

Trụ T.ử sụt sịt mũi, ngẩng đầu lên cười bẽn lẽn: “Tớ tên là Trụ Tử.”

Phạn Đoàn “ồ” một tiếng, “Tớ tên là Phạn Đoàn,” cậu nhóc lại nhìn thứ đen thui trong giỏ hỏi, “Đây lại là thứ gì vậy?”

Trụ T.ử nói: “Ốc đá.”

Phạn Đoàn lại hỏi: “Ở đâu ra vậy?”

Trụ T.ử nói: “Tớ ra bờ suối trong khe núi mò đấy.”

“Oa, cậu giỏi quá, mò được nhiều thế này.” Phạn Đoàn ngồi xổm xuống chọc chọc vào mấy con ốc đá cứng ngắc.

Trụ T.ử lắc đầu: “Không giỏi đâu.”

Trong lúc hai cậu bé trò chuyện, Tô Tiếu Tiếu múc một bát canh cá ra: “Phạn Đoàn, bảo Trụ T.ử qua uống bát canh cá trước đã.”

Trụ T.ử thụ sủng nhược kinh liên tục xua tay kèm lắc đầu: “Không cần đâu ạ, không cần đâu dì, cháu ăn cơm rồi ạ.”

Hàng xóm láng giềng đối xử với cậu bé rất tốt, nhưng chưa từng có ai nỡ mời cậu bé uống canh cá, bởi vì canh cá quá quý giá.

Tô Tiếu Tiếu nói: “Không sao đâu, nhà nấu nhiều, cháu không uống cũng lãng phí, cứ coi như uống nước cho trơn họng, nếu không dì không lấy ốc đá của cháu đâu.”

Trụ T.ử không ngốc, cậu bé biết người dì này có lòng tốt, nhà khá giả đến mấy cũng sẽ không lãng phí canh cá.

Phạn Đoàn đứng dậy giúp mẹ tiếp thị canh cá: “Tiểu Trụ T.ử cậu mau nếm thử đi, canh cá mẹ tớ nấu ngon lắm đấy, nguội là không ngon nữa đâu.”

Trẻ con nhà nghèo sớm biết lo toan, người ta là thật lòng hay khách sáo, Trụ T.ử vẫn phân biệt được.

Cậu bé lí nhí nói một câu “Cháu cảm ơn”, cũng không từ chối ý tốt của Tô Tiếu Tiếu nữa, bưng bát lên, cũng không dám ngồi xuống, sợ quần áo bẩn của mình làm bẩn ghế nhà người ta.

“Ngồi xuống uống đi, dì đi trút giỏ ra cho cháu.” Tô Tiếu Tiếu nói xong liền xách giỏ đi vào trong nhà.

Chương 49 - Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia