“Con đi chơi đây!”

Đừng hòng ai nhốt được cô bé nhé, giờ cô bé là một đứa nhỏ có thể leo trèo, chạy nhảy tung tăng rồi!

“Ơ, con chạy chậm chút!”

Dáng vẻ nhảy nhót tung tăng của cô bé khiến nỗi lo lắng của nhà họ Du vơi đi phần nào, thay vào đó là cảm giác dở khóc dở cười.

Thực ra tốc độ nhảy nhót của con bé vừa chậm vừa buồn cười, cứ nhảy một bước là tay trái giơ lên theo chân trái, chân phải đạp thì tay phải nâng, người cứ nghiêng ngả loạng choạng.

“Bác sĩ không nói gì về chuyện này ạ?” Du Niên Niên giật giật khóe miệng, quay sang hỏi Du Nguyệt Nguyệt.

“... Thuần túy là do chân tay không phối hợp thôi.” Du Nguyệt Nguyệt nghĩ đến mà cũng thấy đau răng.

Lúc đầu cô còn tưởng vì sức khỏe Tuế Tuế không tốt nên đi đứng, chạy bộ mới không vững, kết quả kiểm tra một hồi thì ra là do tứ chi không linh hoạt, chứ phản xạ chạy nhảy thì không có vấn đề gì.

“Vấn đề không lớn, chỉ là chạy không lại người ta, sau này cũng không đi lính được. Ồ, binh chủng văn nghệ thì càng đừng mơ.” Du Nguyệt Nguyệt nói đoạn liếc nhìn Du Dư Dư đằng kia.

Cái người này vốn dĩ cứ nhất quyết muốn Tuế Tuế sau này vào đoàn văn công để bưng “bát cơm sắt” (việc làm ổn định) mà.

“Hu hu.” Quả nhiên, nghe tin dữ này, Du Dư Dư lau đi giọt nước mắt không tồn tại nơi khóe mắt, vẻ mặt đầy sầu muộn, “Xem ra Tuế Tuế nhà mình chỉ có thể đổi sang bát cơm sắt khác rồi, các em thấy làm giáo viên âm nhạc thì sao?”

“Chẳng sao cả, dì có đi làm nữa không hay cứ lề mề ở đây?” Du Niên Niên khó chịu nhìn em gái.

“Lớn chừng này rồi còn không lo làm ăn, đừng tưởng có chút tiền lận lưng là không cần làm việc nhé. Đừng mong lười biếng nằm ườn ra đấy để chị nuôi, phụ nữ là phải ra ngoài làm việc, nghe rõ chưa?”

“Biết rồi, biết rồi, bà chị già cổ hủ hung dữ.” Du Dư Dư lầm bầm nhỏ giọng.

“Dì nói cái gì?” Du Niên Niên nheo mắt nhìn em.

“Em bảo là em đi đây, đi làm đây, mọi người cứ bận việc đi, tối em sẽ về, nhớ để phần cơm cho em đấy!” Du Dư Dư vẫy vẫy tay, nhanh chân chuồn lẹ.

Quả nhiên chuyện tối qua chỉ là ảo giác, chị gái cô vẫn cứ hung dữ như thế thôi.

Dì vừa đi, mẹ con Du Nguyệt Nguyệt cũng không ở nhà lâu, nhanh ch.óng ai nấy đi làm việc nấy. Nào là tính lương, nào là kiếm tiền, rồi thu hàng, sắp xếp công việc... dù là mùa nhàn hạ của nông dân nhưng họ chẳng hề rảnh rỗi.

Sau trận tuyết đầu tiên hôm qua, nhiệt độ lại đột ngột giảm xuống. Trên bầu trời thỉnh thoảng có vài bông tuyết rơi rụng, nhưng may là không lớn, mọi người đã quen nên cũng không ảnh hưởng gì.

Tuế Tuế vẫn mặc kín mít như cũ, vừa ra khỏi cửa đã theo thói quen cũ đi gọi từng người một.

“Mao Đán, Mao Đán, dậy mau lên!”

Trong tiếng thúc giục mềm mại của cô bé, Hà Song Hạ đang ngủ ngon lành trong chăn, chẳng muốn rời giường chút nào, đành phải rùng mình mặc vào bộ quần áo lạnh ngắt, run rẩy chui ra khỏi phòng.

Đã quen với những ngày đông có lò sưởi ở kiếp trước, cảm giác trực diện với mùa đông thế này thật không dễ chịu chút nào. Hà Song Hạ run cầm cập, mặt không cảm xúc nhìn đứa nhỏ được bao bọc như một quả bóng tròn trịa, trông cực kỳ ấm áp kia.

“Nhanh lên nhanh lên, không dậy là mặt trời sưng m.ô.n.g bây giờ!” Thấy người ra rồi, Tuế Tuế vẫn còn đứng đó giục.

Hà Song Hạ không nhịn được mà đảo mắt trắng, thời tiết thế này thì lấy đâu ra mặt trời chứ.

“Nghe rồi nghe rồi, đừng gọi nữa.”

Nhưng đứa nhỏ này vừa về là Hà Song Hạ biết những ngày làm “cá mặn” lười biếng của mình đã kết thúc. Cô bé cam chịu ngáp một cái, lại gia nhập vào đội ngũ của Tuế Tuế, cùng nhau chạy đi gọi thêm ba đứa Nhị Cẩu t.ử.

Nhanh ch.óng, Tuế Tuế đã nhận được một tràng báo cáo từ mấy đứa Nhị Cẩu t.ử:

“Mao Đán lười lắm, chẳng chịu ra khỏi cửa gì cả.”

“Ngày nào cũng ngủ.”

“Không chơi mà cũng không chịu đi nhặt củi luôn.”...

Mấy đứa nhỏ thấy Tuế Tuế về thì vây quanh líu lo tố cáo hành vi của Hà Song Hạ mấy ngày qua, vẻ mặt đứa nào đứa nấy đầy phẫn nộ như thể cô bé đã phạm phải tội tày đình vậy.

Hà Song Hạ:...

Mấy đứa nhóc này sao lại khoái mách lẻo thế nhỉ?

Quả nhiên giây tiếp theo cô bé đã đối diện với khuôn mặt nghiêm túc của Tuế Tuế.

“Mao Đán, trẻ con không được ngày nào cũng ngủ nướng, sau này lớn lên sẽ biến thành kẻ lười biếng đấy.” Tuế Tuế nhìn Hà Song Hạ cực kỳ nghiêm túc, trên mặt còn mang theo vài phần thất vọng.

“Đúng thế, đúng thế!” Mấy đứa còn lại phụ họa theo.

“Biết lỗi chưa?” Tuế Tuế trợn tròn mắt hỏi lại.

“...”

Khóe miệng Hà Song Hạ giật giật, chỉ thấy dáng vẻ này của Tuế Tuế thật giống mẹ mình. Có điều mẹ cô mỗi lần mắng xong lại xót con mà để cô ngủ tiếp, còn đứa nhỏ trước mặt này lúc nào cũng lôi cô ra ngoài cho bằng được.

Đây chính là phong thái của thế hệ đi trước trong truyền thuyết sao?

Phải biết là kiếp trước cô tuy sống đến mấy chục tuổi, nhưng tâm thế càng về sau càng trẻ trung, còn trẻ hơn cả đám cháu nội cháu ngoại nữa. Hà Song Hạ cảm thấy mình thuộc về thế hệ có quan niệm mới của hậu thế.

Làm một cô nàng lười biếng ở nhà chẳng phải tốt sao?

“Biết rồi, biết rồi.” Hà Song Hạ đảo mắt, trong lòng thầm mắng mấy đứa nhỏ này đúng là đồ cổ hủ.

Sao mấy đứa nhỏ này lại sung sức thế nhỉ? Trẻ con chẳng phải đều thích ngủ nướng sao? Hay là vì bây giờ chúng chưa đi học? Đợi đi học rồi chắc sẽ thay đổi thôi?

Lần đầu tiên Hà Song Hạ mong đám nhóc này đi học sớm đến thế, đi học rồi là hết sức mà nghịch ngay. Nhưng cô bé đã lầm, đám trẻ thời này và đám trẻ hậu thế là hai thái cực hoàn toàn khác nhau, độ bền bỉ và nghịch ngợm không cùng đẳng cấp chút nào.

“Biết lỗi là tốt, sau này không được thế nữa đâu nhé!”

Thấy bạn biết lỗi, Tuế Tuế hài lòng vỗ vỗ vai Hà Song Hạ. Rõ ràng là một đứa trẻ còn chưa lớn hẳn, vậy mà trên mặt lại lộ ra vài phần già dặn.

“Chúng ta không thể làm kẻ lười biếng được.”

Nhưng chỉ một lát sau, Tuế Tuế lại trở về dáng vẻ mềm mại đáng yêu, vỗ vỗ đôi tay nhỏ, mắt sáng rực lên nói:

“Tớ mua bao nhiêu đồ chơi này, chúng mình sang nhà tớ chơi đi!”

“Hay quá, hay quá!”

Mắt Nhị Cẩu t.ử sáng lên, lại lẽo đẽo chạy sau m.ô.n.g Tuế Tuế. Cả đám theo nhịp điệu nhảy nhót loạng choạng của cô bé mà chậm rãi đi về phía nhà họ Du, vừa đi vừa phấn khởi hỏi han đủ thứ.

Chương 114 - Thập Niên 70: Một Nhà Cực Phẩm - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia