Từ trường học đi ra, Tống Thư Thiến không muốn về nhà. Hiếm khi có hứng thú, muốn đi xem quá khứ của một Tống Thư Thiến khác.
“Mọi người muốn về nhà không? Em muốn đi xem công viên hồi nhỏ em rất thích đến chơi.”
Nhóm Vệ Kiến Quốc tự nhiên là đi cùng cô.
An An nắm tay Tống Thư Thiến: “Mẹ ơi, đói đói.”
“Đói rồi à, gần đây có mấy quán ngon lắm, không biết bây giờ còn mở không, đi chúng ta đi tìm thử xem.”
Cả nhà luồn lách khắp nơi, dừng lại gần một quán trà không mấy nổi bật.
Tống Thư Thiến đi đến trước một cánh cổng viện, hỏi: “Bà ơi, trước đây cháu học ở trường gần đây. Chỗ này trước kia có một tiệm bánh bao, còn có một tiệm đậu phụ, không biết bây giờ còn mở không ạ?”
Bà lão kia nhìn chằm chằm Tống Thư Thiến một lúc lâu, dường như đang phán đoán tính chân thực trong lời nói của cô. Cuối cùng đem cô và cô bé trong ký ức hợp nhất lại với nhau. Nở một nụ cười thật tươi: “Bà cũng nhớ cháu rồi. Cháu là người thích ăn bánh bao súp gạch cua đúng không. Mau vào đi.”
Tống Thư Thiến dắt hai đứa con, đi theo bà lão.
“Trời đất ơi, con của cháu đều lớn thế này rồi à. Lớn lên, càng xinh đẹp hơn, bà đều không dám nhận nữa rồi.”
Tống Thư Thiến cười đáp lời.
Đến một viện t.ử nhỏ, trong sân bày ba cái bàn, có hai bàn đã có người rồi.
Tống Thư Thiến hỏi bà lão xong liền gọi, bánh bao súp gạch cua, tiểu long bao nhân rau tể thái và súp miến tiết vịt.
Cô nói: “Người Kim Lăng rất thích ăn vịt, tỷ lệ xuất hiện của súp miến tiết vịt đặc biệt cao. Bánh bao súp gạch cua nhà họ càng là một tuyệt phẩm, hồi nhỏ em tan học sớm sẽ chạy đến ăn, còn gói vài phần mang về nhà. Bà nội và mẹ em đều rất thích ăn.”
Bưng lên, cô đã không chờ kịp mà gắp một cái, cẩn thận đặt vào trong đĩa, nhẹ nhàng c.ắ.n một miếng, nước súp gạch cua ngập tràn lập tức tuôn ra, vị tươi ngon đó, quả thực không gì sánh bằng.
Hai đứa trẻ cũng rất thích ăn, cả nhà họ lại bảo bà lão thêm hai lần bánh bao súp nữa, mới tâm mãn ý túc.
Trước khi rời đi, cô theo lệ cũ gói mang về rất nhiều.
Ra khỏi viện t.ử nhỏ, Tống Thư Thiến ôm bụng: “Bà lão nói tiệm đậu phụ hầm canh gà kia ở ngay bên cạnh, mọi người còn ăn nổi không?”
Hai đứa trẻ ra sức lắc đầu: “Mẹ ơi con ăn no rồi”.
“Một chút cũng không thể ăn thêm được nữa.”
Vệ Kiến Quốc hiếm khi có chút ngượng ngùng, anh cũng không ăn nổi nữa, hai lần gọi thêm đó, đều là gọi cho anh. Thật sự quá ngon rồi. Không nhịn được.
Tống Thư Thiến khẽ cười: “Vậy chúng ta đi dạo một chút, buổi tối nếu muốn ăn, lại qua đây.”
Họ đến hồ Huyền Vũ. Nước hồ Huyền Vũ trong vắt tĩnh lặng, gió nhẹ thổi qua, gợn lên từng tầng sóng lăn tăn. Cây cối ven bờ xanh tốt um tùm, rất là mát mẻ.
Vệ Kiến Quốc không có nhiều quy củ như vậy, nằm trên bãi cỏ, tận hưởng sự thư thái này. Hai đứa trẻ nằm trên cánh tay bố, cùng nhau nhìn mây trên trời. Tống Thư Thiến ngồi trên ghế dài, nhìn cảnh tượng này, hối hận vì không mang máy ảnh ra ngoài.
Cả nhà tận hưởng sự tốt đẹp hiếm có. Thỉnh thoảng có nam nữ thanh niên đi ngang qua, sẽ phóng tới ánh mắt ngưỡng mộ.
¥¥¥
Những ngày ở Kim Lăng trôi qua nhẹ nhàng thư thái. Nhưng thời gian cuối cùng cũng có lúc kết thúc. Hai ngày sau, họ phải lên đường đi đến Thúy Nguyên Thành.
Hai ngày nay, Tống Thư Thiến và Vệ Kiến Quốc bắt đầu tích trữ vật tư.
Mua đồ ở chợ đen khá tiện lợi, Vệ Kiến Quốc cải trang đi mấy chuyến, mua cho cô không ít trái cây, để trong Bảo hồ lô, cho cô lén ăn. Có nho, việt quất, thanh mai và sung ngọt. Hai đứa trẻ ngày càng lớn, họ đã rất ít khi sử dụng Bảo hồ lô rồi. Cũng sẽ không lấy ra những thứ không hợp thời điểm.
Tống Thư Thiến còn lấy được từ xưởng một lô vải lỗi không cần tem phiếu. Không có vấn đề gì lớn, chỉ có một chỗ nhuộm màu bị lỗi, lúc cô may quần áo hơi điều chỉnh một chút là được.
Vẫn chưa biết Thúy Nguyên Thành trông như thế nào, Tống Thư Thiến tiếp nhận những thứ này mà không hề có gánh nặng tâm lý.
Buổi tối, cả nhà tề tựu, Tống Thư Thiến nói: “Ngày mốt chúng ta phải rời khỏi đây đi Thúy Nguyên Thành rồi, An An, Nhạc Nhạc các con nghĩ xem có thứ gì muốn mua không, đồ ăn thức uống đồ dùng đồ chơi, bất cứ thứ gì cũng được. Ngày mai chúng ta đi dạo Bách hóa tổng hợp và Hợp tác xã mua bán, cố gắng mua cho đủ. Lần sau không biết khi nào mới quay lại.”
Nhạc Nhạc, cậu bé ham ăn này bắt đầu đếm: “Muốn bánh bao gạch cua, vịt muối, dạ dày heo nhồi thịt...”
“Nhạc Nhạc à, con xem thời tiết bây giờ này, những thứ con nói không đóng gói được đâu, chưa đến Thúy Nguyên Thành đã hỏng mất rồi. Mẹ có thể mua cho con chút bánh ngọt, còn có kẹo nữa, biểu hiện tốt là có thể ăn.”
Nhạc Nhạc hài lòng rồi.
An An hỏi: “Mẹ ơi con muốn b.út chì và vở còn có từ điển Tân Hoa nữa.”
“Không thành vấn đề, lát nữa mẹ xem còn bao nhiêu tem phiếu, mua hết.”
Cả nhà lên kế hoạch xong, đi ngủ từ sớm, dưỡng sức cho buổi đi dạo phố ngày mai.
Hôm sau từ sáng sớm cả nhà đã đến Bách hóa tổng hợp, trước tiên mua những thứ hai đứa trẻ cần, bánh hoa mai, bánh trà, bánh hấp, kẹo hạt thông, kẹo sữa Đại Bạch Thỏ, b.út chì màu, hộp b.út, bàn tính, vở, còn có từ điển mà chúng muốn.
Tống Thư Thiến hỏi hai đứa trẻ: “Nghĩ xem, còn gì khác không?”
Hai đứa trẻ lắc đầu, hết rồi.
Sau đó là mua những thứ Tống Thư Thiến thích, họ đi thẳng lên tầng ba. Đồ tốt đều ở trên đó.
Tống Thư Thiến ưng ý hai xấp vải Vân Cẩm một hồng một xanh. Cô hơi do dự, thứ này tinh xảo đắt tiền, cô hoàn toàn không dùng đến. Xuyên đến bao nhiêu năm nay, cô sớm đã không còn là người nhìn thấy gì tiện tay là mua nữa rồi. Không thực dụng thì không mua nữa, giữ lại tem phiếu nhỡ đâu sau này cần thì sao.
Vệ Kiến Quốc không nỡ để vợ như vậy, dắt cô qua nói: “Lấy đủ may hai cái váy đi.”
Lấy tiền tiêu vặt từ trong túi ra: “Dùng tiền tiêu vặt của anh mua cho em, coi như quà anh tặng em, tháng này vẫn chưa tặng quà cho em mà.”
Vệ Kiến Quốc không có chỗ nào tiêu tiền, tiền tiêu vặt mỗi tháng, đều dành dụm lại, mua quà cho Tống Thư Thiến.
Cô gái bán hàng, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, cảm nhận trước niềm vui sướng khi đu CP. Lặng lẽ nghĩ: “Hy vọng mình cũng có thể gặp được một đối tượng tốt như vậy.”
An An và Nhạc Nhạc cũng học tập bố, sau này lớn lên rất thích dùng tiền tiêu vặt mua quà cho mẹ. Sau khi tự mình kiếm tiền, càng là không ít lần mang đồ về nhà. Đó đều là chuyện sau này.
Lúc này trong tay họ xách đồ đạc lỉnh kỉnh, về nhà đóng gói hành lý, ngày mai lên đường.
Thúy Nguyên Thành, họ đến đây.