“Chào đồng chí Tô, tôi tên là Tiểu Trương, Đội trưởng Từ bảo tôi qua đây cùng đồng chí phụ trách bảng tin chiều nay.”
Tô Tiếu Tiếu:
“Tôi biết rồi, để tôi gọi con dậy cùng đi với cậu.”
Tiểu Đậu Bao sáng nay dậy sớm, giờ vẫn còn đang ngủ trưa.
Tiểu Trương vẻ mặt không cảm xúc gật đầu:
“Được, vậy tôi ra xe đợi cô.”
Năm phút sau, Tô Tiếu Tiếu ôm đứa bé đang còn ngái ngủ vào lòng, một buổi chiều bận rộn lại bắt đầu.
……
Khi Tiểu Trương lái xe ở phía trước, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Tô Tiếu Tiếu qua gương chiếu hậu.
Số lần nhiều lên, Tô Tiếu Tiếu tự nhiên cũng nhận ra.
Tô Tiếu Tiếu nhìn thẳng vào mắt cậu ta qua gương:
“Đồng chí Tiểu Trương, thật ra có lời gì cậu cứ nói thẳng là được.”
Tiểu Trương ngẩn người, lắc đầu:
“Không có gì.”
Tô Tiếu Tiếu không có thói quen lấy mặt nóng dán vào m-ông lạnh người khác, nếu người ta thái độ lạnh nhạt, cô cứ việc làm ngơ là xong.
Xe dừng lại trước bảng tuyên truyền lớn nhất của quân khu, Tô Tiếu Tiếu để ý thấy tấm bảng đen này lớn hơn bảng bình thường khoảng một phần ba.
Cô ôm Tiểu Đậu Bao xuống xe, tiện thể mang theo chiếc ghế đẩu nhỏ mà Hàn Thành đóng cho thằng bé:
“Tiểu Đậu Bao ngồi ở đây xem mẹ vẽ tranh có được không?
Nếu thấy chán thì dùng bảng đen nhỏ vẽ cùng mẹ nhé.”
Tiểu Đậu Bao ôm lấy bảng đen nhỏ ngồi xuống, ngoan ngoãn gật đầu:
“Dạ~~~”
Tiểu Trương tìm đồ trên xe hồi lâu, qua một lúc lâu mới đi tới:
“Xin lỗi nhé đồng chí Tô, bản thảo của cô tôi quên mang theo rồi.
Hay là thế này, hai người đợi tôi ở đây một chút, tôi về lấy bản thảo.”
Tô Tiếu Tiếu thấy cậu ta không hề hoảng loạn, trong ánh mắt thậm chí còn có chút khiêu khích cố ý.
Cô rất không hiểu nổi, cô tự hỏi mình chưa bao giờ đắc tội với cậu ta, đừng nói là đắc tội, trước đó Tô Tiếu Tiếu thậm chí còn chưa từng gặp cậu ta, thật không biết địch ý của cậu ta từ đâu mà ra.
“Không cần đâu,” Tô Tiếu Tiếu chỉ chỉ vào đầu mình, “đều nằm trong này cả rồi.”
Tiểu Trương ngẩn người, rồi nhanh ch.óng nói:
“Cô biết chứ tôi đâu có biết.”
“Cậu không cần biết.
Nếu chữ cậu đẹp thì tôi sẽ khoanh một phạm vi ra, cậu điền phần chữ vào.
Nếu chữ xấu,” Tô Tiếu Tiếu nói thản nhiên, chỉ vào một chỗ bên cạnh, “thì cứ đứng đó nhìn tôi làm xong rồi đưa tôi về là được.”
Cái gọi là “phòng người hơn phòng cướp", Tô Tiếu Tiếu lo cậu ta lái xe đi rồi không quay lại, nên cũng phải đề phòng.
Đây là cửa Đông của quân khu, cách khu gia đình ít nhất mấy cây số, tạm thời lại không biết địch ý của cậu ta từ đâu mà ra, nhỡ đâu cậu ta để cô và Tiểu Đậu Bao ở lại đây, đến lúc đó phải đi bộ về thì đúng là khóc không ra nước mắt.
Mặt Tiểu Trương trở nên khó coi, kìm nén mãi mới thốt ra một câu:
“Tôi không phải là tài xế!”
Tô Tiếu Tiếu cũng không nói nhảm với cậu ta, trực tiếp khoanh vùng phạm vi cần vẽ, đưa tài liệu trên tay cho cậu ta, chỉ vào chỗ trống:
“Vậy phiền đồng chí Tiểu Trương viết vài chữ cho tôi xem thử đi.”
Mặt Tiểu Trương đỏ bừng như gan heo:
“Cô không phải lãnh đạo của tôi, tôi không cần nghe cô chỉ huy.”
Tô Tiếu Tiếu nhàn nhã nhìn cậu ta:
“Vậy lãnh đạo, cậu chỉ huy tôi đi, tôi nghe cậu chỉ huy.”
Tiểu Trương:
“Cô……”
Tô Tiếu Tiếu tuy không phải lãnh đạo, nhưng trước khi ra khỏi cửa, Từ Đạt Mộc đã dặn cậu ta mọi chuyện đều phải nghe theo Tô Tiếu Tiếu, lấy cô làm chủ đạo, vì thế cậu ta vô cùng bất mãn.
Cậu ta đã vào đội tuyên truyền hơn ba năm, đảm nhiệm cả việc trong lẫn ngoài, tự cho rằng khả năng nghiệp vụ của mình không tệ.
Lần này đúng lúc tay Lý Mẫn bị thương, cậu ta cứ ngỡ nhiệm vụ này sẽ trực tiếp rơi vào đầu mình, nào ngờ đâu lại có “kẻ cướp nửa đường" xuất hiện, một Tô Tiếu Tiếu từ đâu đến trực tiếp giành lấy nhiệm vụ này?
Đội trưởng Từ rất coi trọng Tô Tiếu Tiếu này, trước khi đi đã dặn đi dặn lại rằng Tô Tiếu Tiếu nói thế nào thì nghe thế ấy.
Cậu ta thật sự không hiểu nổi, một người phụ nữ nội trợ suốt ngày ở nhà chăm con, ngay cả đi làm cũng phải mang theo con nhỏ thì có tài cán gì chứ?
Tô Tiếu Tiếu nhanh ch.óng dùng hành động thực tế của mình để chứng minh vì sao.
Mặc dù buổi trưa lúc ăn cơm đã dặn các con sau khi tan học hãy ngoan ngoãn về nhà, không được đi đâu cả, đói thì tìm chút đồ ăn vặt lót dạ trước, cứ ngoan ngoãn ở nhà đợi bố mẹ về.
Nhưng dù sao cũng là đứa sáu tuổi, đứa năm tuổi, có hiểu chuyện đến mấy thì cũng chỉ là những đứa trẻ.
Tô Tiếu Tiếu không yên tâm, nghĩ rằng làm xong sớm thì về sớm.
Thế mà cái tên Tiểu Trương này cứ gây chuyện không đâu, cô nghe xong mà đau cả đầu.
Việc chỉ có bấy nhiêu, sao mà lắm chuyện thế không biết?
Tô Tiếu Tiếu quyết đoán, theo phương án đã thiết kế từ trước, chỗ nào vẽ người, chỗ nào vẽ mẫu đơn, chỗ nào viết khẩu hiệu đỏ, chỗ nào viết tiêu đề phụ, khung sườn tổng thể đã được định hình trước.
Tiểu Trương vốn dĩ còn rất ngông cuồng, khi nhìn thấy Tô Tiếu Tiếu chỉ trong vài phút đã tùy tay vẽ ra được cái khung lớn, cái miệng cậu ta đã ngạc nhiên đến mức có thể nhét vừa một quả trứng.
“Cậu không biết chữ hay là chữ xấu?”
Tô Tiếu Tiếu thật sự rất cạn lời.
Nhìn trông cũng là một thanh niên nhanh nhẹn, sao làm việc lại cứ nhát gừng thế nhỉ?
“Hoặc là bây giờ cậu bắt đầu viết theo tiến độ của tôi, hoặc là đừng đụng vào một chữ nào, đợi tôi vẽ xong rồi cậu hẵng viết.
Nếu không cậu viết được một nửa thì tôi nên xóa đi hay nên dừng lại đợi cậu đây?
Nhà tôi còn có hai đứa con mới vào lớp một sắp tan học, tôi phải tranh thủ làm xong về nhà, không có thời gian chăm sóc cảm xúc của cậu, càng không có thời gian tìm hiểu rốt cuộc cậu có bất mãn gì với tôi.”
Tô Tiếu Tiếu đã nói những điều cần nói và cả không cần nói, cùng lắm thì lần sau đổi người khác là được.
Tiểu Đậu Bao có lẽ cảm nhận được mẹ không thích chú này, cũng cảm nhận được địch ý của chú ta, thằng bé đứng dậy khỏi ghế đẩu, “bịch bịch" chạy tới đ-á một cái mạnh vào bắp chân Tiểu Trương, giọng sữa dữ dằn nói:
“Xấu!
Mặc quân trang, không giống!”
Tiểu Đậu Bao đ-á xong lại “bịch bịch" chạy về ghế đẩu của mình ngồi, ngoan ngoãn như thể người vừa đ-á người không phải là nó vậy.
Tô Tiếu Tiếu dở khóc dở cười, cô kinh ngạc phát hiện Tiểu Đậu Bao đã có thể nói ba chữ, nói chuyện còn biết kèm theo cảm xúc.
Trước đây dù nói gì cũng là giọng sữa kéo dài đuôi, phát ra cái giọng nũng nịu đặc biệt lười biếng, giờ đã biết mang theo cảm xúc để mắng người rồi.
Đứa nhỏ lớn rồi.
Tô Tiếu Tiếu bị sự đáng yêu của con làm cho tan chảy, ngay cả cảm xúc xấu do Tiểu Trương mang lại cũng quét sạch.
Đám nhóc ở nhà ngoan thế này, chồng lại tốt thế này, người khác không đáng để cô phải d.a.o động cảm xúc.