Hàn Thành xoa xoa trán cô, cúi đầu hôn lên trán cô một cái:

“Không sao đâu, sẽ không ảnh hưởng, đừng lo lắng, bồi bổ vài ngày là khỏe thôi."

Tô Tiếu Tiếu cơ bản đã khẳng định chắc chắn mình m.a.n.g t.h.a.i em bé rồi, bởi vì cái kia mãi không đến, đã muộn nhiều ngày rồi, vốn dĩ định đợi Hàn Thành về là cùng anh đến bệnh viện kiểm tra một chút, không ngờ lại là trong tình huống này mà tiến hành kiểm tra.

“Vâng," Tô Tiếu Tiếu tựa đầu vào tay Hàn Thành dụi dụi, “Anh về rồi là em yên tâm rồi, mấy tối liền em không ngủ được, chắc là do ngủ không ngon nên khả năng miễn dịch hơi kém, rồi nhiều ngày chẳng ăn thịt mấy, sáng nay ăn quẩy, thịt kho tàu buổi tối lại hơi mỡ, cho nên dạ dày chịu không nổi, Hàn Thành lũ trẻ đều ngoan lắm, giỏi giang lắm, anh phải biểu dương chúng nhé..."

Giọng nói của Tô Tiếu Tiếu vừa嬌vừa mềm, lúc lầm bầm mang theo chút khàn khàn vì mệt mỏi, còn có chút làm nũng không tự giác, nói nói rồi giọng cũng tắt lịm đi.

Hàn Thành lúc này mới chú ý đến quầng thâm dưới mí mắt của người thương, đây đâu phải là mấy tối không ngủ ngon, chắc là từ khi anh ra khỏi cửa là không lúc nào ngủ ngon cả.

Hàn Thành đi sang phía bên kia giường, cầm lấy tay cô đưa lên môi hôn một cái, nhìn gương mặt lúc ngủ của cô, nghe tiếng nước muối sinh lý từng giọt từng giọt từ ống nhỏ giọt chảy vào c-ơ th-ể cô.

Hàn Thành cứ thế lặng lẽ nhìn người thương hơn một tiếng đồng hồ, cho đến khi chai dung dịch cạn sạch, anh giơ tay xem đồng hồ, đã quá mười giờ rồi, nếu không phải trong nhà còn ba đứa trẻ đang mong ngóng thì Hàn Thành đã muốn ở lại đây bầu bạn với cô nghỉ ngơi rồi, cô trông thực sự quá mệt mỏi.

Hàn Thành tìm băng dính và bông tẩm cồn sát trùng, cẩn thận rút kim tiêm ra.

Tô Tiếu Tiếu trong giấc mộng vẫn giật mình thức giấc một chút, Hàn Thành trầm giọng nói:

“Em cứ yên tâm ngủ đi, anh đi tìm một chiếc xe đưa em về nhà."

Hai mí mắt Tô Tiếu Tiếu đ-ánh nh-au, nghe thấy là giọng của Hàn Thành lại yên tâm ngủ tiếp.

Hàn Thành tìm viện trưởng mượn xe quay lại, cúi người cẩn thận bế Tô Tiếu Tiếu lên.

Tô Tiếu Tiếu lại tỉnh dậy một chút, lờ mờ nhìn gương mặt tuấn tú trước mắt, Hàn Thành hôn cô một cái:

“Không sao đâu, em cứ ngủ tiếp đi, chúng ta về nhà thôi."

Tô Tiếu Tiếu tìm một vị trí thoải mái trong lòng anh, nhíu mày nói:

“Em muốn đi vệ sinh."

Hàn Thành bế cô đi vệ sinh một chuyến, lúc đi ra Tô Tiếu Tiếu lại đã ngủ thiếp đi trong lòng anh một lần nữa.

Chủ nhiệm Hàn cao lớn tuấn tú bế người phụ nữ nhỏ nhắn đi ngang qua quầy lễ tân, cô y tá mặt tròn định lên tiếng chào hỏi nhưng bị Hàn Thành dùng một ánh mắt ngăn lại, làm cô ta phải ngậm miệng lại ngay tức khắc.

Sau đó cô y tá nhón chân nhìn chủ nhiệm Hàn như thể đang đặt một báu vật dễ vỡ, cẩn thận đặt người thương vào ghế sau xe, khẽ nói một câu gì đó rồi mới cúi đầu xuống, sau đó mới nhẹ nhàng đóng cửa xe vòng sang ghế lái từ từ lái xe ra khỏi bệnh viện.

Y tá trưởng lại gõ vào đầu cô y tá nhỏ:

“Hồn về đi thôi, em cứ nhìn chằm chằm chủ nhiệm Hàn làm gì thế?"

Thẩm Chiêu Chiêu mặt đầy ngưỡng mộ lắc đầu:

“Em chưa bao giờ biết chủ nhiệm Hàn mặt lạnh lại có thể dịu dàng như vậy, thật là ngưỡng mộ vợ của chủ nhiệm Hàn quá đi."

Y tá trưởng nói:

“Vậy thì em cũng phải xem vợ chủ nhiệm Hàn là hạng người nào đã, em đã thấy cô ấy dịu dàng với lũ trẻ chưa?

Em đã thấy đứa trẻ nào đối với mẹ kế còn thân hơn mẹ ruột chưa?"

Bà đã thấy rồi, bà mấy lần từ xa gặp vợ chủ nhiệm Hàn đều thấy cô cúi người hoặc ngồi xổm trên đất nói chuyện với lũ trẻ, gương mặt luôn nở nụ cười dịu dàng, trong đôi mắt sạch sẽ của lũ trẻ đầy sự kính trọng và yêu mến, là sự tin tưởng và mỉm cười hoàn toàn, người phụ nữ có thể làm mẹ kế đến mức này đương nhiên xứng đáng được chủ nhiệm Hàn đối xử dịu dàng như vậy.

Lúc này đã là hơn mười giờ tối, đã qua giờ đi ngủ của lũ trẻ từ lâu, bình thường giờ này Tiểu Đậu Bao đã sớm nghe mẹ dùng giọng nói dịu dàng nhất kể chuyện mà chìm vào giấc ngủ ngọt ngào rồi, giờ này đúng lúc đang ngủ say nhất.

Vậy mà tối nay, cậu bé bám lấy khung cửa, đôi mắt to mở trừng trừng, không rời mắt nhìn về hướng bố chạy đi, đôi môi nhỏ mím c.h.ặ.t, bộ dạng như sắp khóc mà không khóc được.

Hai anh trai cũng vậy, mỗi người một bên canh giữ em trai, mặc kệ Tiểu Đỗ nói gì chúng cũng nhất quyết không chịu đi ngủ.

Tiểu Đỗ thầm nghĩ, may mà chủ nhiệm Hàn cưới được một người vợ tốt, nếu không lũ trẻ đáng yêu này mà mất mẹ thì thật đáng thương biết bao.

Hai luồng ánh sáng rực rỡ bỗng nhiên từ đằng xa chiếu tới, chiếc xe từ từ tiến vào tầm mắt của lũ trẻ, ba đứa nhỏ đồng loạt đứng dậy lao tới, Tiểu Đỗ muốn kéo cũng không kéo nổi.

Xe của Hàn Thành lái rất chậm, từ xa thấy ba đứa trẻ chạy tới càng không dám lái tiếp, dừng xe tại chỗ, anh mở cửa xe đi xuống, chạy nhỏ mấy bước về phía trước ôm lấy Tiểu Đậu Bao đang xông lên đầu tiên.

Hàn Thành khẽ nói:

“Đừng có làm ồn vội, mẹ không sao cả, chỉ là mệt quá nên ngủ trên xe rồi, lát nữa bố mở cửa xe bế mẹ vào nhà ngủ, các con ngoan một chút đừng đứa nào làm ồn đến mẹ có được không?"

Ba đứa nhỏ nghe nói Tô Tiếu Tiếu không sao mới yên tâm, nghiêm túc gật gật đầu.

Hàn Thành xoa đầu mỗi đứa trẻ để trấn an chúng:

“Mẹ bảo lúc bố không có nhà những ngày qua các con đều rất giỏi rất ngoan, bảo bố phải biểu dương các con thật tốt, giờ các con vào nhà trước đi, bố lái xe đến cửa đã."

Ba đứa nhỏ rất nghe lời, “bình bịch" chạy vào trong.

Hàn Thành lên xe trở lại, từ từ lái xe đến trước cửa.

Tiểu Đỗ định nói gì đó nhưng bị Phạn Đoàn “suỵt" một tiếng bảo im lặng.

Hàn Thành mở cửa xe, cúi người bế Tô Tiếu Tiếu từ trên xe lên, lần này dùng tư thế bế trẻ con.

Tô Tiếu Tiếu vẫn nửa tỉnh nửa mơ, ôm lấy cổ Hàn Thành dụi dụi, cảm giác như đã về đến nhà, cố gắng mở mắt lầm bầm:

“Lũ trẻ..."

Hàn Thành xoa đầu cô, dùng giọng nói dịu dàng nhất nói:

“Về đến nhà rồi, lũ trẻ đều ngủ cả rồi đừng lo lắng, mai ngủ dậy là thấy chúng thôi."

Tô Tiếu Tiếu không nói thêm gì nữa, những người khác trong suốt quá trình không hề lên tiếng, lũ trẻ ngoan ngoãn đi sau lưng Hàn Thành nhìn chằm chằm Tô Tiếu Tiếu, đi thẳng vào trong phòng, nhìn Hàn Thành đặt cô xuống lại đắp chăn lên.

Tiểu Đậu Bao đi tới, nhón chân nhìn mặt mẹ, nhìn thật kỹ một lúc rồi lại nhìn bố.

Hàn Thành cúi người bế đứa nhỏ lên, lại dùng ánh mắt ra hiệu cho hai đứa lớn đi ra ngoài trước.

Mấy người rón rén đi ra sân mới bắt đầu nói chuyện.

“Tiểu Đỗ vất vả rồi, ở đây có anh, em về nghỉ ngơi trước đi."

Hàn Thành nói.

Tiểu Đỗ liên tục xua tay:

“Không vất vả không vất vả ạ, vậy em xin phép về trước đây, mai đúng giờ em mang bữa sáng qua cho mọi người ạ."

Chương 151 - [thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia