Lương Hồng Mai ngẩng đầu lên, khó tin nhìn người đàn ông đã đồng hành cùng mình hơn mười năm, từ cấp hai đến cấp ba, từ tốt nghiệp cấp ba đến đi làm, rồi kết hôn sinh con, cùng nhau trải qua hơn mười năm mưa gió, cô biết anh nói là thật, cũng đã đến giới hạn chịu đựng của anh rồi, họ đã cãi vã vô số lần vì chuyện nhà mẹ đẻ của cô, cũng vô số lần hòa giải, đây là lần đầu tiên Lương Hồng Mai thực sự cảm thấy hoảng sợ.
Không khí trong nhà chìm xuống điểm đóng băng, mọi người đều im lặng không nói gì.
Mấy đứa trẻ cũng không ngờ lần đầu tiên đến nhà bác cả lại gặp phải tình cảnh này, nhìn nhau không biết làm sao cho phải.
Tiểu Đậu Bao không nỡ nhìn thấy người anh lớn cho mình mứt bí đao buồn bã, thằng bé còn đang mải chia cho họ, bản thân mình còn chưa ăn, nó cầm một viên mứt bí đao trong tay “thình thịch” chạy tới kiễng chân đưa đến bên miệng anh lớn:
“Anh lớn, anh ăn cái này, ngọt ạ~~~”
Đại Bảo lau nước mắt, đưa tay nhận lấy, nhỏ giọng nói:
“Cảm ơn.”
Tiểu Đậu Bao lại “thình thịch” chạy về kéo kéo áo Tiểu Bảo:
“Anh Tiểu Bảo, găng tay ạ~~~”
Tiểu Bảo lúc này mới nhớ ra việc mẹ mình nhờ chuyển găng tay của anh Đại Bảo cho anh, thế mà mình quên mất.
Tiểu Bảo đưa cho Tiểu Đậu Bao, Tiểu Đậu Bao đeo của mình vào, lại chạy về phía Đại Bảo, đưa găng tay cho anh:
“Anh lớn, găng tay mợ cho ạ, chúng ta đều có~~~”
Tiểu Đậu Bao nói xong nheo mắt khoe găng tay của mình cho Đại Bảo xem.
Đại Bảo nhận lấy, vẫn lau nước mắt nhỏ giọng nói cảm ơn, vốn dĩ cậu bé cũng có một đôi, sau đó bà ngoại bảo Đại Ngưu còn nhỏ sợ lạnh hơn nó, nó là anh lớn nên nhường cho em, vì thế nó đưa cho Đại Ngưu, mình không còn nữa.
Lương Hồng Mai nhìn thấy sự tương tác của lũ trẻ, nước mắt lập tức chảy dữ dội hơn, ngay cả người keo kiệt như Trương Xuân Anh mà được đồ tốt cũng không bao giờ quên phần của Đại Bảo, bao năm qua cô làm cái gì vậy chứ?
Không phải cô không muốn cho, chỉ là mỗi lần cầm đồ về làng Tô gia, người còn chưa đến cửa đã bị mẹ cô chặn đường cướp mất, đến mức phần lớn thời gian đều tay không trở về.
Bố cô là công nhân cũ của nhà máy chế biến thực phẩm, ký túc xá công nhân chỉ có ngần ấy chỗ, cô muốn trốn cũng không trốn nổi, làm quá xấu mặt thì ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, cô và Tô Chấn Trung cũng khó làm người, đến mức nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, mới dẫn đến cục diện hôm nay.
Tiểu Đậu Bao phá vỡ sự im lặng, Tô Tiếu Tiếu suy nghĩ một chút rồi nói:
“Đại ca, đại tẩu, chuyện hôm nay phơi bày ra nói thật ra là việc tốt, đại tẩu, tư cách của bố mẹ em chị chắc rất rõ, chị cho họ đồ họ vui vẻ nhận lấy, chị không cho họ cũng không đòi hỏi, bố mẹ em vẫn luôn cho rằng chỉ cần các anh chị sống tốt gia đình nhỏ của mình là được, họ vẫn còn sức làm việc nuôi bản thân, tạm thời chưa cần các anh chị chăm sóc.
Nhưng đại tẩu, chị gả vào nhà chúng em thì là người nhà chúng em, chăm sóc nhà mẹ đẻ một chút cũng không có gì là không nên, em ăn được đồ ngon cũng sẽ nghĩ tới mẹ em, nhưng chị không thể để nhà mẹ đẻ chuyển sạch cả nhà mình đi được, cuộc sống này đổi lại là ai thì sống nổi cơ chứ?
Anh trai em và chị là bạn học, giữa hai người là tình yêu tự do hiếm có, anh ấy thương chị sợ chị khó xử nên nhẫn nhịn bao nhiêu năm nay, nhưng chị có từng nghĩ cho anh ấy chưa?
Chẳng lẽ những người nhà chúng em cũng phải làm loạn như mẹ chị mới gọi là thực sự để tâm sao?”
Đại tẩu trông không giống người hồ đồ thế mà, sao lại sống cuộc sống như thế này cơ chứ?
Cô hôm nay mà không đến thì không biết cuộc sống của đại ca lại tệ hại thế này, anh mỗi lần về nhà đều cười, cộng thêm vẻ ngoài nho nhã lịch sự, ai cũng tưởng anh sống những ngày tháng tốt đẹp ở thành phố, nếu để bố mẹ cô biết họ sống thế này thì không biết xót xa thế nào.
Lương Hồng Mai ôm Đại Bảo khóc nức nở:
“Xin lỗi, xin lỗi, chị cũng không biết tại sao lại thành ra thế này.”
Từ trường học đến hôn nhân, tình cảm nhiều năm tuy những năm qua đã mài mòn không ít vì nhà mẹ đẻ của Lương Hồng Mai, nhưng thực sự không phải nói tan là tan được.
Tô Chấn Trung muốn vãn hồi gia đình này, đã đến lúc phải để Lương Hồng Mai biết rõ thái độ và giới hạn của mình:
“Từ nay về sau để tôi làm chủ gia đình, thu nhập và vật tư trong nhà cũng do tôi thống nhất phân bổ, dịp lễ tết lễ nghĩa nên có với nhà ngoại tôi không thiếu một xu, những thứ khác họ cũng đừng hòng lấy, cô đồng ý thì chúng ta tiếp tục sống, không đồng ý thì ly hôn, tôi mang Đại Bảo về làng Tô gia, nhà cô muốn làm loạn thế nào thì làm.”
Tô Chấn Trung không phải không muốn quản, mà là lúc đó đúng là anh chủ động muốn quen Lương Hồng Mai, như mẹ Hồng Mai nói, Lương Hồng Mai một cô gái tốt hộ khẩu thành thị gả cho anh thằng nhà quê này vì cái gì?
Chẳng phải vì thực sự thích anh sao?
Năm đó để gả cho anh, Lương Hồng Mai đã chống đối với gia đình rất lâu, sau đó chắc là đồng ý với mẹ bà điều kiện gì đó, ví dụ như tháng nào lĩnh lương cũng đưa bao nhiêu cho bà chẳng hạn.
Tô Chấn Trung là người t.ử tế, không thể nào cưới người ta về rồi qua cầu rút ván, nên từ trước đến nay vẫn luôn nhắm một mắt mở một mắt, sống qua ngày được là được, chỉ không ngờ nhà mẹ đẻ cô sẽ ngày càng quá đáng đến mức muốn chuyển sạch nhà họ, đến miếng kẹo trong nhà cũng muốn mang về nhà mình.
Tạo nên cục diện hôm nay Tô Chấn Trung cảm thấy mình cũng có trách nhiệm không thể chối từ, gia đình là của hai người, ngay từ đầu anh không nên dung túng vô điều kiện, đây không phải tốt cho Lương Hồng Mai, mà là đang hủy hoại gia đình họ và tình cảm giữa họ.
Lương Hồng Mai làm gì có chuyện không đồng ý?
Năm đó để gả cho Tô Chấn Trung cô đã hứa với mẹ mình là lương và phiếu của cô ít nhất phải mang về một nửa để bù đắp sinh hoạt phí, nếu không mẹ cô không thể đồng ý cho cô gả cho Tô Chấn Trung, lúc đầu đúng là đưa một nửa, sau đó không biết thế nào, mẹ cô lúc thì nói trong nhà không mở nổi nồi, lúc thì nói hai đứa con của anh trai cần thêm thứ này thứ kia, lúc thì nói em trai cần cưới vợ, không đưa cho bà là bà làm loạn, mẹ cô đặc biệt biết làm loạn, tòa ký túc xá nhà máy chỉ có mấy tòa, mọi người cúi đầu không thấy ngẩng đầu thấy, bà làm loạn một cái là Lương Hồng Mai lo mọi người đều biết, ảnh hưởng không tốt đến cô và Tô Chấn Trung, cô cứ thế mà trở thành một kẻ “chuyên hút m-áu nhà chồng nuôi nhà ngoại” một cách không hay biết.
Lương Hồng Mai thật ra trong lòng thở phào một cái, ngẫm lại chồng và nhà chồng vậy mà đã âm thầm bao dung cô bao nhiêu năm nay, nếu hôm nay không bị cô em chồng và chồng tạt gáo nước lạnh, cuộc sống như vậy không biết còn kéo dài bao lâu nữa, cô sao lại không chán ghét cuộc sống không thấy đường ra như thế này?
Đúng như em chồng nói, những chuyện này phơi bày ra nói lại dễ giải quyết.