Đàn ông trong nhà toàn bộ xuất quân dán câu đối, văn phòng đội sản xuất, chuồng gà, chuồng bò, chuồng lợn vân vân những nơi này cũng không thể bỏ sót, trong nhà ngoài cửa sổ dán câu đối ra, chum gạo, bếp lò, tủ quần áo vân vân toàn bộ đều phải dán giấy đỏ, mong năm tới hồng hồng hỏa hỏa, bình bình an an.

Phụ nữ thì bận rộn trong bếp, cơm tất niên thời buổi này tuy đơn giản, nhưng cả nhà hiếm khi sum họp chen chúc trong bếp cùng nhau bận rộn, nói chuyện tâm tình cũng là sự ấm áp hiếm có.

Lương Hồng Mai biết Trương Xuân Anh đã m.a.n.g t.h.a.i rất ngưỡng mộ:

“Em cũng muốn sinh thêm một đứa, nhưng Chấn Trung nói bồi dưỡng tốt cho Đại Bảo còn hơn tất cả.”

Thực ra Lương Hồng Mai lờ mờ biết là vì nhà cô anh em nhiều làm rối tung cả lên, Tô Chấn Trung thấy dù sao đã có đứa em họ Tiểu Bảo, cộng thêm nơi ở hiện tại sinh thêm một đứa cũng không ở nổi, đành không sinh nữa.

Lương Hồng Mai rất muốn sinh một đứa con gái, như vậy có thể bù đắp nỗi tiếc nuối của bản thân với tư cách là con gái không nhận được tình yêu thương của gia đình.

Con gái nhà họ Tô sẽ chỉ giống như cô em chồng được cả nhà cưng chiều.

Nhưng cũng chỉ là nghĩ thôi, ai dám đảm bảo sinh thêm một đứa chắc chắn là con gái cơ chứ?

Dán câu đối thời buổi này đều là nấu một ít hồ bột khoai mì bôi lên mặt sau để làm hồ dán.

Hàn Thành cao nhất, lũ trẻ muốn tự tay dán câu đối liền để anh bế đặt lên vai vươn tay ra dán, tuy dán méo mó xiêu vẹo nhưng chơi rất vui vẻ.

Tiểu Đậu Bao ngồi trên vai Hàn Thành chạm được vào độ cao mà nó chưa bao giờ chạm tới, đặc biệt vui vẻ:

“Ba ba, cao nữa ạ, cao nữa ạ~~~”

Tiểu Phạn Đoàn nhìn mà thèm:

“Tiểu Đậu Bao, đến lượt anh rồi!”

Tiểu Đậu Bao ôm đầu bố cười mãi, nhất quyết không chịu xuống, Tiểu Phạn Đoàn tức đến giậm chân.

Tô Vệ Dân cầm một tờ “Tân Xuân Đại Cát” đưa cho Hàn Thành:

“Hàn Thành cao, đi ra phía sau cái cửa sổ cao nhất dán một tờ đi.”

Hàn Thành đặt trẻ con xuống, nhận lấy “Tân Xuân Đại Cát” quay ra sân sau.

Trước cổng sân sau đứng một bóng người g-ầy gò, đang dán câu đối lên cửa, lại là cảm giác quen thuộc khó hiểu ập tới, Hàn Thành cứ không thể nhớ ra đã gặp ở đâu, cho đến khi cái đầu tóc bạc phơ xoay lại, Hàn Thành cả người tại chỗ sững sờ tại chỗ, một hồi lâu mới không thể tin nổi gọi một tiếng:

“Bố vợ?”

Thân hình g-ầy gò của Dương Nam Hoài rung lên không thể nhận ra, đôi mắt già nua mờ đục cũng bàng hoàng nhìn Hàn Thành:

“Hàn Thành?

Là con sao?”

Hàn Thành bước nhanh tới:

“Bố vợ, là con ạ, bố, sao bố lại ở đây?

Mẹ vợ và anh cả họ đâu ạ?”

Dương Nam Hoài sắc mặt phức tạp, thấy bốn phía không người, vội nói với Hàn Thành:

“Ở đây nói chuyện không tiện, vào nhà nói chuyện đã.”

Hàn Thành:

“Đợi chút ạ.”

Hàn Thành nhanh ch.óng dán câu đối trên tay lên cửa sổ, theo Dương Nam Hoài vào ngôi nhà đổ nát.

Trong nhà, mẹ vợ Đổng Minh Nguyệt và anh cả Dương Lâm đều ở đó.

Mọi người nhiều năm không gặp, vừa gặp mặt đôi bên đều trăm mối ngổn ngang.

Hàn Thành khó khăn mở miệng:

“Mọi người khỏe không ạ?”

Thực ra hỏi cũng bằng thừa, tình huống hiện tại thế này có thể tốt được sao?

Dương Nam Hoài lại không ngừng gật đầu:

“Khỏe, trước kia ở biên cương không khỏe, giờ mọi chuyện đều tốt, đại trưởng đội sản xuất này cả nhà đều là người tốt, rất chăm sóc gia đình ba người chúng ta, vật tư con nhờ người gửi tới biên cương trước kia cũng nhận được rồi, giờ có cơm ăn áo mặc, cuộc sống cũng không đến nỗi nào, đúng rồi, sao con lại ở đây?

Con không phải nên ở quân khu sao?”

Đổng Minh Nguyệt phản ứng nhanh, bàng hoàng nhìn Hàn Thành:

“Con chẳng lẽ, con sẽ không phải là…”

Hàn Thành càng thêm trăm mối ngổn ngang, đoán được bà muốn nói gì, gật đầu:

“Vâng ạ, con gái của đại trưởng đội sản xuất trong miệng mọi người chính là người vợ mới cưới của con, Tô Tiếu Tiếu.”

Gia đình ba người Dương Nam Hoài không thể dùng từ bàng hoàng để hình dung nữa, trên thế giới này sao lại có sự trùng hợp như vậy chứ?

Cô và dượng tốt nhất thế gian trong miệng Tiểu Bảo, lại chính là Hàn Thành và người vợ mới cưới của anh?

Dương Nam Hoài nói:

“Đại trưởng Tô gia có biết không?

Hay là con nhờ người vận động để chuyển chúng ta tới đây?”

Hàn Thành lắc đầu:

“Tự nhiên là không biết ạ, con chẳng làm gì cả, cũng không có quyền hạn lớn đến thế, chỉ là phản ánh tình hình thực tế của bố mẹ lên trên, bố mẹ vốn dĩ cũng không phạm lỗi lớn, Dương Mai lại là liệt sĩ, vốn dĩ không cần phải hạ phóng tới biên cương, không biết khâu nào xảy ra sai sót, giờ mới điều về đã muộn rồi, chỉ là không ngờ lại trùng hợp điều bố mẹ tới đây.”

Cái gọi là không khéo không thành sách, dường như mọi nhân quả đều được định sẵn trong cõi mịt mù.

Đổng Minh Nguyệt cũng thở dài:

“Đứa trẻ con mang đi bắt cá vài ngày trước là Phạn Đoàn và Đậu Bao sao?

Thế sao Tiểu Bảo nói dượng nó là ba đứa con trai ruột?”

Hàn Thành nói:

“Trụ T.ử chỉ là cháu trai của một người thầy của con, hiện tại tạm thời sống ở nhà con, ngay cả nhận nuôi cũng không tính, cả nhà con đều không muốn thằng bé có cảm giác ăn nhờ ở đậu, cộng thêm thằng bé và Phạn Đoàn Đậu Bao rất thân, họ ra ngoài đều nói là anh em ruột, nhưng đợi sau này có cơ hội thằng bé vẫn phải quay về nhà người thầy đó, chỉ là bây giờ chưa phải lúc.”

Gia đình Dương Nam Hoài không ngờ giữa chừng còn có lớp quan hệ đó:

“Hôm nay con mà không tới phía sau dán câu đối chúng ta chắc chắn bỏ lỡ, nghe thấy tên gọi ở nhà Phạn Đoàn và Đậu Bao chúng ta thật ra có nghi ngờ một chút, chỉ là Tiểu Bảo không nói cô nó là đi làm mẹ kế cho người ta, còn nói là anh em ba đứa, chúng ta lại nghĩ con gái đại trưởng Tô chắc sẽ không lấy người đã qua một đời vợ nên không nghĩ tới hướng đó.”

Đổng Minh Nguyệt vẻ mặt hy vọng nói:

“Con gái đại trưởng Tô trông rất dễ gần, Phạn Đoàn và Đậu Bao đều ổn chứ?”

Bà thực ra muốn hỏi Tô Tiếu Tiếu có đối xử t.ử tế với Phạn Đoàn và Đậu Bao không.

Hàn Thành gật đầu:

“Tiếu Tiếu rất tốt, chúng con ở với nhau rất hòa hợp, cô ấy đối xử với Phạn Đoàn và Đậu Bao như con đẻ, Phạn Đoàn và Đậu Bao đều rất dựa dẫm vào cô ấy, bố mẹ yên tâm ạ.”

Câu trả lời đúng như dự đoán, cả gia đình đều thở phào nhẹ nhõm.

Dương Nam Hoài gật gật đầu:

“Vậy thì chúng ta yên tâm rồi, bên chúng ta con cũng đừng lo, yên tâm sống tốt cuộc sống của mình, chỉ cần Phạn Đoàn và Đậu Bao đều ổn là được, con cũng đừng qua lại quá nhiều với bên chúng ta, đại trưởng Tô cả nhà đều là người tốt, làng không giống thành phố, người ở đây tuy chân chất, nhưng rảnh rỗi lại thích nói ra nói vào, mối quan hệ của chúng ta con tốt nhất là nên giấu kín, sau này có cơ hội rồi hãy nói.”

Chương 178 - [thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia