...

Lý Ngọc Phượng đi rồi Tô Tiếu Tiếu luôn cảm thấy trong nhà lạnh lạnh lẽo lẽo, đi đến góc nào cũng đều luôn nhớ tới bóng lưng bận rộn của mẹ cô.

Sáu tuổi Tiểu Ngư Nhi và Đôn Đôn cũng đều đi học, ba tuổi Tiểu Đậu Bao vốn là muốn đưa đi nhà trẻ, nhưng Tiểu Đậu Bao không nguyện ý đi, nói bà ngoại nói muốn ở nhà giúp mẹ chăm sóc em trai em gái, thậm chí ngay cả hai anh trai đi học cũng không thèm đi.

Tô Tiếu Tiếu cũng không miễn cưỡng cậu bé, Tiểu Đậu Bao vốn đã ngoan, thêm người ở nhà giúp trêu chọc Tiểu Thang Viên và Tiểu Nhục Bao cũng khá tốt.

Tiểu Đậu Bao người anh này rất xứng chức, thường rất kiên nhẫn ngồi trên giường thuật lại với em trai em gái những câu chuyện trước khi ngủ Tô Tiếu Tiếu từng nói với cậu bé, có đôi khi hai con không chịu ngủ, Tô Tiếu Tiếu đều không kiên nhẫn nổi rồi, vẫn là Tiểu Đậu Bao nói chuyện dỗ bọn chúng ngủ.

Tiểu Đậu Bao lại kể chuyện xong cho em trai em gái ra ngoài, Tô Tiếu Tiếu đưa tay về phía cậu bé:

“Bé con ngoan lại đây để mẹ ôm một cái."

Tô Tiếu Tiếu trước khi m.a.n.g t.h.a.i dùng lời của Hàn Thành nói chính là Tiểu Đậu Bao như dính trên người cô, đi đâu cũng bế, m.a.n.g t.h.a.i sau đó bế không nổi nữa, sinh xong sau đó lại đang dưỡng thân thể, tâm tư đều đặt trên cặp long phượng, đã rất lâu không ôm Tiểu Đậu Bao rồi.

Tiểu Đậu Bao thẹn thùng đi đến bên cạnh mẹ mở hai tay ra.

Tô Tiếu Tiếu cúi người xuống bế bé con lên, hôn mạnh một cái lên mặt cậu bé:

“Tiểu Đậu Bao, có trách mẹ bận chăm sóc em trai em gái bớt nói chuyện với Tiểu Đậu Bao không?"

Tiểu Đậu Bao ôm cổ Tô Tiếu Tiếu cọ cọ, lắc đầu:

“Không có, em trai em gái nhỏ, hơn Tiểu Đậu Bao cần mẹ~~~"

Tiểu Đậu Bao đã ba tuổi rồi, càng lớn càng tinh xảo, nói chuyện vẫn là cái vẻ奶乎乎(mềm mềm/sữa sữa) như hồi nhỏ, thích kéo dài đuôi âm.

“Ngoan thật," Tô Tiếu Tiếu lại hôn cậu bé một cái, “Mẹ nếu đôi khi bận lên quên mất Tiểu Đậu Bao, Tiểu Đậu Bao nhất định phải nhớ mẹ không phải cố ý, con phải nhắc nhở mẹ có được không?

Mẹ đối với con và các anh, em trai và em gái đều thích như nhau, được không?"

Tiểu Đậu Bao cong đôi mắt to gật gật đầu:

“Mẹ, Tiểu Đậu Bao đều biết, Tiểu Đậu Bao cũng thích mẹ, thích em trai và em gái."

Tô Tiếu Tiếu vốn lo lắng mình không chú ý lúc có thể sẽ bỏ qua cảm nhận của bọn trẻ hoặc gì đó, đôi khi có thể ngay cả chính cô cũng không biết, may mà Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao đều đại khí, không vì thế mà cảm thấy cô có tâm ý khác, thực ra, dù cô có Tiểu Thang Viên và Tiểu Nhục Bao, tình yêu đối với Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao cũng như nhau, đều là đứa trẻ mình tự tay nuôi dưỡng, thật sự không phân biệt gì cả.

Tô Tiếu Tiếu xoa xoa đầu trẻ con:

“Vậy thì tốt, mẹ cảm ơn sự bao dung của Tiểu Đậu Bao."

Tiểu Đậu Bao rất thích mẹ ôm cậu bé, ôm cổ Tô Tiếu Tiếu không nỡ buông tay, mà lúc này, ngoài cửa lại có người đang gọi:

“Xin hỏi phụ huynh của Hàn Tĩnh có nhà không ạ?"

Ai là Hàn Tĩnh?

Tô Tiếu Tiếu nhất thời không phản ứng lại.

Tiểu Đậu Bao hay nói đã thay cô trả lời:

“Phụ huynh cháu ở nhà đây ạ, cháu là em trai của Hàn Tĩnh - Hàn Khang, dì tìm phụ huynh của anh trai cháu làm gì ạ?

Chúng cháu là một phụ huynh~~~"

Tô Tiếu Tiếu:

“..."...

Tiểu Đậu Bao trước hai tuổi rưỡi không mấy thích nói chuyện, hoặc là một chữ hai chữ nhảy ra, đến ba tuổi sau mới bắt đầu biến thành kẻ hay nói chuyện triệt để, đối với cái gì cũng có thể trò chuyện, cái gì cũng có thể nói, chuyện gì cũng có thể nói nửa ngày, đôi khi một câu có thể lặp đi lặp lại mấy lần.

Nhóc con không thích quá ồn ào, thích yên tĩnh nói chuyện, nghe rất tương phản đúng không?

Cậu bé không người lạ, nhưng lúc một nhóm người líu ra líu ríu nói chuyện, cậu bé ngược lại không mấy thích chen vào, muốn nói chuyện lúc đối với tất cả vật thể đều có thể nói, dù sao người ta có nhịp điệu của riêng mình.

Tô Tiếu Tiếu bế Tiểu Đậu Bao qua, cửa đứng một giáo viên không tính là quá quen thuộc:

“Dì Đỗ?

Vào trong nói chuyện trước đã, là anh Phạn Đoàn nhà chúng cháu...

Hàn Tĩnh ở trường xảy ra chuyện gì sao?"

Dì Đỗ nói:

“Đừng vội, không phải chuyện gấp, dì thấy hôm nay bài không nhiều, nghĩ tới trò chuyện một chút về vấn đề học tập của Hàn Tĩnh."

Dì Đỗ đi vào sân sạch sẽ gọn gàng, vườn rau xanh mướt, cây leo bò theo tre leo lên đầu tường, bên trên nở đầy hoa nhỏ ngũ sắc lớn nhỏ, dưới hoa nhỏ còn treo đủ loại dưa quả đậu, trong chuồng gà bên cạnh, gà trống oai phong lẫm liệt oai hùng hiên ngang và gà mái hiền lành sống chung hài hòa, trên cái giường tre nhỏ một bên vườn rau, hai đứa bé sữa mặc giống hệt nhau đeo mũ hổ giống hệt che mắt, hai tay nắm đ-ấm nhỏ xíu giơ lên quá đầu, đang ngủ say sưa, trên giường tre nhỏ còn đặt ngược một cuốn sách bọc bìa, gió thu thổi qua, xào xạc rung động.

Đúng là một bức tranh vẽ điền viên thư họa thoải mái.

Trường tiểu học quân khu không ai không biết danh tiếng của Tô giáo viên, cô chỉ代(dạy thay/thay mặt) lớp chưa đầy một năm, lớp cô dạy thành tích ngữ văn toàn bộ không thấp hơn tám mươi điểm, quá nửa người đều là chín mươi điểm trở lên, điểm tối đa cũng có không ít, con cái nhà cô Hàn Tĩnh và Trương Trụ đều với thành tích điểm tối đa khảo hạch nhảy lớp trực tiếp nhảy lớp lên lớp ba, tức là lớp cô hiện đang dạy, xét theo tình hình lên lớp hiện tại, thành tích của Hàn Tĩnh và Trương Trụ vẫn là tốt nhất toàn lớp.

“Dì Đỗ dì ngồi một chút đã, cháu bế bọn trẻ vào trong nhà."

Tiểu Thang Viên và Tiểu Nhục Bao mỗi ngày sáng tối đều sẽ phơi một lúc, như hôm nay thời tiết không nóng liền phơi lâu một chút.

Hai nhóc con đều tính là dễ nuôi, ăn được ngủ được, tương đối ít khóc lóc ồn ào, Tiểu Nhục Bao là đói bụng mới khóc lớn tiếng, tã lót ướt cũng lười khóc, Tiểu Thang Viên là cô bé yêu sạch sẽ, đói bụng có lẽ chỉ kêu hai tiếng có ý tứ, nhưng tã lót ướt nhất định sẽ khóc lớn tiếng, hai nhóc con trước sau chỉ chênh lệch vài phút, nhưng tính cách thì lại hoàn toàn trái ngược.

“Có cần dì giúp không?"

Dì Đỗ hỏi.

Chuyện Tô giáo viên sinh một cặp long phượng cả quân khu đều truyền khắp nơi, người ghen tị với cô không biết có bao nhiêu.

Tô Tiếu Tiếu lắc đầu:

“Không cần không cần, dì cứ ngồi một chút."

Tô Tiếu Tiếu đặt Tiểu Đậu Bao xuống, trước tiên bế Tiểu Thang Viên vào trong.

Tiểu Đậu Bao liền ở bên cạnh nhìn Tiểu Nhục Bao, Tiểu Đậu Bao rất cưng em trai, mắt nhìn chằm chằm, sợ người khác đến trộm vậy, chốc chốc lại sờ sờ cái chân nhỏ thịt núc ních của em:

“Em trai giỏi giỏi, ngoan ngoãn ngủ ngủ~~~"

Tiểu Đậu Bao cũng là nhân vật nổi tiếng trong trường, cậu bé thỉnh thoảng sẽ đi theo anh trai đi học, an an tĩnh tĩnh đợi ở một góc, không ồn cũng không náo, cầm bảng đen nhỏ của mình viết viết vẽ vẽ, hoặc là chơi đồ chơi nhỏ của mình, tan học bạn học lớp Hàn Tĩnh cũ đều sẽ đến tìm cậu em trai xinh đẹp này chơi, Hàn Tĩnh và Trương Trụ cũng hộ rất c.h.ặ.t, dì Đỗ muốn không biết cậu bé cũng khó.

Chương 211 - [thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia