Đừng nói đi dạo, sáng sớm Hàn Thành cũng không cách nào đưa bọn trẻ ra ngoài rèn luyện, đành tập một bài quyền trong sân.
Tiểu Đậu Bao bây giờ cũng theo anh trai và cha tập quyền.
Đừng nhìn cậu bé không có sức lực gì, tay chân nhỏ bé động tác đâu ra đấy theo cha học, học rất nhanh, còn vô cùng chuẩn.
Tô Tiếu Tiếu nấu xong bột gạo, bảo Hàn Thành đi cho Tiểu Nhục Bao ăn, cô về phòng cho Tiểu Thang Viên ăn.
Hàn Thành đặt thằng nhóc bụ bẫm lên xe ăn, hai bàn tay nhỏ bụ bẫm của nó bắt đầu hưng phấn vỗ bàn.
Hàn Thành đeo cái yếm đẹp bà ngoại làm cho Tiểu Nhục Bao, Tiểu Nhục Bao đã nóng lòng nhìn chằm chằm vào bột gạo, sức vỗ bàn càng lớn hơn.
Hàn Thành buồn cười véo cái má bụ bẫm của nó:
“Sức đâu mà lớn thế, không đau à con?"
Tiểu Nhục Bao mắt nhìn chằm chằm vào bột gạo “ư ư ư" chảy nước dãi.
“Cha, để con đút cho."
Phạn Đoàn thích đút cho em trai nhất, miệng em trai nhỏ xíu, há to ăn từng miếng từng miếng trông đặc biệt ngon.
Hàn Thành dùng mu bàn tay thử nhiệt độ:
“Giờ vẫn còn nóng, để cha đút lớp trên trước."
Hàn Thành nhẹ nhàng gạt lớp bột gạo trên cùng, mu bàn tay thử thấy không nóng nữa mới đút cho Tiểu Nhục Bao ăn.
Tiểu Nhục Bao ngậm lấy chiếc thìa nhỏ, một miếng là nuốt trọn, lại bắt đầu đuổi theo ăn miếng thứ hai.
Tiểu Đậu Bao cầm khăn tay của mình lau khóe miệng cho em trai:
“Em trai ăn chậm thôi, không ai tranh với em đâu~~~"
Hàn Thành nhanh ch.óng đút lớp trên, Tiểu Phạn Đoàn nóng lòng muốn qua tự đút, học theo dáng vẻ của cha, đợi không nóng mới đút cho em trai ăn.
Tiểu Đậu Bao ở một bên giúp lau miệng, Tiểu Nhục Bao ăn khoái chí, bàn tay nhỏ vỗ bàn không ngừng, chiếc vòng bạc nhỏ chạm vào cạnh bàn kêu “cạch cạch".
Nó càng vui càng ăn ngon miệng, hai anh trai phục vụ nó, cái dáng vẻ đó đúng là đại gia.
Gần nửa bát bột gạo loáng cái đã đáy.
Tiểu Nhục Bao vẫn chưa no, đuổi theo chiếc bát nhỏ muốn ăn tiếp.
Tiểu Đậu Bao lập tức chạy vào phòng vệ sinh nói với cha:
“Cha ơi, em trai chưa ăn no, nó nói nó vẫn muốn ăn~~~"
Hàn Thành bế “tiểu líu lo" lên:
“Em trai có nói gì đâu, sao con biết nó vẫn muốn ăn?"
Tiểu Đậu Bao nghiêng cái đầu nhỏ so sánh:
“Vì con là Tiểu Đậu Bao, nó là Tiểu Nhục Bao ạ, tâm hồn chúng con là tương thông, tâm ý của em trai con đều biết hết~~~"
Hàn Thành:
“..."
Không biết Tiểu Đậu Bao lấy đâu ra những suy nghĩ cổ quái như vậy.
Hàn Thành thấy Tiểu Nhục Bao bĩu môi, “ư ư ư" đuổi theo bát của anh trai, đành phải vào nồi đất nhỏ trong bếp múc thêm một thìa nhỏ.
Hàn Thành xoa xoa mũ hổ của Tiểu Nhục Bao:
“Ăn chậm thôi, lượng ăn sắp đuổi kịp anh trai con rồi."
Người ăn khỏe nhất nhà bây giờ là Tiểu Phạn Đoàn, Hàn Thành thấy Tiểu Nhục Bao lớn thêm chút nữa rất có khả năng sẽ vượt qua Tiểu Phạn Đoàn.
Tiểu Nhục Bao nghe không hiểu, nó cứ có đồ ăn là vui, cho đến khi ăn hết nửa bát bột gạo mới thêm mới thỏa mãn.
Tiểu Phạn Đoàn đi rửa bát, Tiểu Đậu Bao ân cần lau miệng cho em trai:
“Em trai em giỏi thật, có thể ăn hai bát cơm rồi, anh trai mới ăn một bát thôi.
Lúc bằng tuổi em có khi anh vẫn chưa biết ăn cơm đâu, nhưng lần sau em có thể đừng làm bẩn yếm không?
Thời tiết lạnh thế này, mẹ giặt yếm rất mệt đấy.
Em có thể tè ít đi một chút không?
Mẹ giặt tã cũng mệt lắm đấy.
Nếu em hứa, đợi em lớn lên mọc răng có thể ăn thịt, anh trai sẽ nhường đùi gà cho em ăn~~~"
Hàn Thành:
“..."
Nếu không phải Tiểu Đậu Bao lớn lên dưới mắt mình, Hàn Thành suýt tưởng con trai út bị tráo người rồi.
Trước đây là cậu bé nhỏ nhẹ trầm tính, giờ sao nói nhiều thế?
Hàn Thành còn muốn nhắc nó là yếm và tã phần lớn là anh rửa, căn bản chẳng lạnh đến mẹ nó.
Hàn Thành sợ Tiểu Nhục Bao ngồi lâu ảnh hưởng đến eo, bế nó đi lại vài vòng.
Tô Tiếu Tiếu cũng cho em gái ăn xong đi ra, đang để bé nằm sấp trên vai mình nhẹ nhàng vỗ hơi.
Cặp song sinh nằm sấp trên vai cha mẹ vô tình gặp nhau, mỗi đứa đ-ánh một cái ợ thỏa mãn.
Vợ chồng nhìn nhau lắc đầu cười.
Hàn Thành sắp đến giờ đi làm, đặt Tiểu Nhục Bao lên chiếu tre trải chăn bông, giơ tay đón Tiểu Thang Viên trong tay Tô Tiếu Tiếu hôn một cái.
Tiểu Thang Viên thích nhất là cha bế, chỉ cần hôn là cười, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết, lúm đồng tiền xinh xắn giống mẹ lại hiện ra.
Nhìn con bé, lòng Hàn Thành mềm nhũn.
Đặt con bé xa chỗ Tiểu Nhục Bao một chút, không quên dặn dò:
“Tiểu Nhục Bao không được bắt nạt em gái."
Tiểu Nhục Bao chưa bao giờ bắt nạt em gái, nghe không hiểu cũng không tính toán với cha, trên chăn bông nỗ lực luyện tập đại pháp lật người của mình.
Hàn Thành cài khuy cổ áo, Tô Tiếu Tiếu quàng khăn lên cổ anh:
“Nhìn cái trí nhớ của em này, đại tẩu lần trước nói bao giờ tới ấy nhỉ?"
Trường của Phạn Đoàn đều nghỉ rồi, Trụ T.ử cũng đã theo vợ chồng Nhã Lệ về Thủ đô thăm ông nội, Đại Bảo, Tiểu Bảo của đại tẩu vẫn chưa tới, Tô Tiếu Tiếu mới nhớ ra hỏi.
Hàn Thành nắm lấy tay Tô Tiếu Tiếu đưa lên môi hà hơi, xoa xoa:
“Tay em lạnh, nhớ đeo găng tay.
Chắc muộn nhất là một hai ngày tới thôi.
Lần trước nói mua được vé ngày nào là ngày đó tới."
“Hôm nay em đừng ra ngoài, hôm qua anh dặn lão Hồ, chiều sẽ gửi thịt cừu tới, tối chúng ta ăn lẩu thịt cừu, không muốn làm thì chờ anh về rồi làm, muộn chút ăn cơm cũng không sao."
Hàn Thành lại nói.
Tô Tiếu Tiếu ôm anh cọ cọ:
“Thịt cừu phải om rất lâu, đợi anh về muộn lắm.
Hứa với bọn trẻ tự tay làm cơm cho chúng ăn, em sẽ không nuốt lời đâu.
Em nấu nước nóng rửa đồ không lạnh đâu, anh tan làm sớm về nhé."
Hàn Thành nói:
“Ừm, dạo này không bận lắm, tan làm anh sẽ về ngay."
“Đúng rồi," Tô Tiếu Tiếu ngẩng đầu lên, “Năm nay sao anh không đi Thủ đô công tác?
Còn có thể tiện thể đi thăm ông nội Trụ Tử."
Hàn Thành lắc đầu:
“Anh để người khác đi thay rồi, bọn trẻ nhỏ quá, anh không yên tâm."
Tô Tiếu Tiếu nghĩ cũng phải, Hàn Thành vội vàng rời đi, vợ chồng không dính lấy nhau nữa.
Hàn Thành chân trước vừa đi, Tô Tiếu Tiếu đã nghe thấy bên ngoài sân có người hét lớn:
“Cô cô cô cô, Phạn Đoàn Tiểu Đậu Bao……"
Còn không chỉ một giọng nói nữa, Tô Tiếu Tiếu mừng rỡ, Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao nhìn nhau, Phạn Đoàn nói một câu:
“Mẹ, là giọng của Đại Bảo Tiểu Bảo!"