Đại Bảo Tiểu Bảo nhìn nhau:
“Mẹ em còn chưa gặp bọn anh bao giờ mà đã mua cho bọn anh rồi à?"
Tiểu Trụ T.ử giúp các anh nhặt r-ác lên:
“Năm nay chúng mình đều chưa mua quần áo mới, mẹ tớ bảo hiếm khi gặp loại không cần tem phiếu, nên mua hết cho chúng mình, mua hơi rộng một chút, để dành đến Tết sang năm mặc cũng được, về rồi nói tiếp, tớ vừa cho Tiểu Nhục Bao và Tiểu Thang Viên ăn xong bát bột mới ra đây đấy, bố mẹ tớ mang vịt quay và chân giò hầm tương về, bố tớ có việc về đơn vị rồi, mẹ tớ và dì Tô chuẩn bị làm cơm tối, bây giờ Tiểu Đậu Bao đang ở nhà một mình trông hai em đấy."
Tô Tiếu Tiếu mỗi lần mua đồ cho mấy đứa nhỏ trong nhà cũng không bao giờ bỏ quên Tiểu Trụ Tử, lần trước mua giày cũng mua cả phần cậu nhóc, cho nên Tiểu Trụ T.ử vừa về đến nhà đã nhận được bao lì xì lớn và quà năm mới của dì Tô.
Trước đây dì Tô thường nói quay về bên cạnh bố mẹ chỉ là có thêm vài người yêu thương cậu thôi, mọi thứ sẽ không thay đổi, nói thật, lúc đó trong lòng Tiểu Trụ T.ử cũng không chắc chắn lắm, nhưng qua thời gian chung sống với bố mẹ, sau khi gặp ông nội ở thủ đô, Tiểu Trụ T.ử đã hoàn toàn hiểu được ý nghĩa của câu nói đó.
Bố mẹ và ông nội đều coi cậu như báu vật, quan hệ huyết thống đôi khi thực sự rất kỳ diệu, lần đầu tiên gặp ông nội cậu đã cảm thấy đặc biệt thân thiết, ông nội rưng rưng nước mắt dùng đôi bàn tay run rẩy ôm lấy cậu xúc động đến mức nói không thành lời, khoảnh khắc đó Tiểu Trụ T.ử thực sự cảm thấy thế giới này không nợ nần gì cậu cả, ông trời đối với cậu thậm chí còn có chút quá tốt.
Thực ra Tiểu Trụ T.ử luôn cảm thấy mọi khổ nạn của mình dường như đã không còn tồn tại kể từ khoảnh khắc đầu tiên cậu đeo giỏ ốc đ-á bước chân vào nhà dì Tô, cuộc đời cậu cũng từ khoảnh khắc đó mà được cứu rỗi, bây giờ cậu có nhiều người thân tốt như vậy, thật là tuyệt vời.
Tiểu Phạn Đoàn nhớ đến hương vị vịt quay liền chép miệng:
“Vịt quay đúng là ngon thật, chú Trương có mang 'Kinh bát kiện' về không?"
Tiểu Trụ T.ử gật đầu:
“Có, ông nội bảo mang rất nhiều đồ về."
Tiểu Trụ T.ử không dám nói ông nội thực ra vẫn luôn mắng chú Hàn, nói chú Hàn là một thằng nhóc thối tha, lén giấu cháu trai của ông lâu như vậy, rõ ràng đã đến thủ đô thăm ông mà lại không hé răng cho ông biết lấy một lời, vịt quay với chân giò hầm tương không cho chú ấy ăn đâu, vân vân.
Tiểu Phạn Đoàn vứt đống r-ác vào đống r-ác thải, bắt đầu chạy:
“Vậy chúng mình mau về nhà thôi!
Tiểu Ngư Nhi mau đuổi theo!"
Tiểu Phạn Đoàn ngoái lại hét lên một câu.
Tiểu Ngư Nhi đang ăn khoai tây nướng dở dang vừa nói chuyện với bạn học, nghe thấy Tiểu Phạn Đoàn gọi mình, vội vàng bỏ mặc bạn học mà đuổi theo.
Năm đứa trẻ trạc tuổi nhau, đến cả chiều cao vóc dáng cũng tương đương, người ngoài nhìn loáng qua còn tưởng là năm anh em sinh năm, chạy với tốc độ nước rút về nhà, trông cực kỳ oai phong.
Tô Tiếu Tiếu và Nhã Lệ đang ở trong bếp chuẩn bị bữa tối, Tiểu Đậu Bao ở trong phòng chơi với cặp song sinh.
Tiểu Đậu Bao cầm bộ xếp hình bố làm cho dạy hai em:
“Em ơi, thấy cái này không?
Cái này gọi là hình tam giác, ghép hai hình tam giác này lại là thành một hình thang rồi..."
Tiểu Thang Viên mở to đôi mắt long lanh ngoan ngoãn nghe anh giảng giải, thấy Tiểu Đậu Bao giảng đến mức hăng say, cô bé cũng cười cong cả mắt theo, còn Tiểu Nhục Bao thì một cái tay mập mạp thò tới “xoẹt" một cái định giật bộ xếp hình của Tiểu Đậu Bao sang, cái tay nhỏ chưa kiểm soát được lực vô tình đã xé rách mất.
Tiểu Đậu Bao dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ ba bốn tuổi, thời gian ở nhà Chu Thúy Hoa vẫn chưa nhớ chuyện gì mấy, sau khi nhớ chuyện thì bố mẹ và các anh đều rất yêu thương cậu nhóc, chuyện đồ đạc bị người ta xé rách thế này vẫn là lần đầu tiên xảy ra, Tiểu Đậu Bao nhìn bộ xếp hình xinh đẹp mà bố đã vất vả làm cho mình sau giờ làm việc bị em trai xé rách, càng nhìn càng thấy tủi thân, càng nhìn càng thấy buồn bã, “oa" một tiếng khóc rống lên.
Năm người anh vừa bước chân vào cửa đã nghe thấy tiếng Tiểu Đậu Bao khóc lớn, Tô Tiếu Tiếu và Nhã Lệ trong bếp cũng sợ hết hồn, tưởng có chuyện gì xảy ra, vội vàng bỏ dở công việc chạy ra phòng khách.
Tiểu Đậu Bao rất ít khi khóc, năm người anh nhìn nhau, mặt mũi đều trắng bệch vì sợ hãi, cũng vội vàng chạy vào phòng khách.
Tô Tiếu Tiếu thấy Tiểu Thang Viên ngơ ngác nhìn anh trai, Tiểu Nhục Bao tay nắm mảnh giấy cũng vẻ mặt ngơ ngác nhìn anh, cô bế Tiểu Đậu Bao lên xoa xoa cái đầu nhỏ của cậu bé:
“Tiểu Đậu Bao nói cho mẹ nghe có chuyện gì thế?
Tại sao con khóc vậy?"
Tiểu Đậu Bao khóc không ra hơi, trên hàng lông mi dài còn đọng những giọt nước mắt, cầm nửa miếng xếp hình còn lại trong tay, cũng không nỡ mách tội em, chỉ đau lòng nói:
“Bố làm xếp, hức, xếp hình... hỏng, hức, hỏng rồi..."
Tô Tiếu Tiếu vừa nghe xong, lại nhìn mảnh “giấy" trong tay Tiểu Nhục Bao là hiểu ngay chuyện gì đã xảy ra.
Tô Tiếu Tiếu hỏi cậu bé:
“Em trai giật hỏng bộ xếp hình bố vất vả làm cho Tiểu Đậu Bao đúng không nào?"
Tiểu Đậu Bao gật đầu, lại bồi thêm một câu:
“Em ấy, không cố ý đâu, nhưng Tiểu Đậu Bao, thấy, thấy buồn, bố, bố, vất vả lắm mới làm xong..."
Tiểu Đậu Bao nghĩ đến đây, miệng lại mếu xệch rồi bật khóc tiếp.
Mấy người anh đều là một phen hú vía, cứ tưởng có chuyện gì to tát lắm.
Tiểu Phạn Đoàn nói:
“Tiểu Đậu Bao đừng khóc, em trai còn nhỏ, em ấy không cố ý đâu, bộ xếp hình này anh cũng biết làm, lát nữa anh làm lại cho em cái khác nhé."
Tô Tiếu Tiếu lấy khăn sạch lau nước mắt cho Tiểu Đậu Bao, bế đứa trẻ ngồi xổm xuống trước mặt Tiểu Nhục Bao, nhẹ nhàng véo cái má của tên nhóc xấu xa vừa xé đồ:
“Nào, cái tay nhỏ nào đã xé đồ của anh thế, đưa ra đây để mẹ đ-ánh một cái nào."
Tiểu Đậu Bao nghe thấy mẹ định đ-ánh em, vội vàng giang hai tay che trước mặt Tiểu Nhục Bao, lắc đầu lia lịa:
“Mẹ ơi, không được đ-ánh Tiểu Nhục Bao, em ấy không cố ý đâu, con cũng không cố ý khóc đâu ạ."
Tiểu Nhục Bao cũng không biết có hiểu không, híp mắt đẩy anh trai ra, giơ tay đòi mẹ bế.
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu Tiểu Đậu Bao:
“Được, không đ-ánh không đ-ánh, Tiểu Đậu Bao của chúng ta rộng lượng không chấp em nhé, em trai không biết thứ này là bố vất vả vẽ ra, cho nên những thứ dễ hỏng như thế này lần sau đừng cho em chơi nữa có được không?"
Tiểu Đậu Bao gật đầu lia lịa:
“Vâng ạ."
Tô Tiếu Tiếu bế Tiểu Nhục Bao lên, dí tay vào mũi cậu nhóc:
“Lần sau không được xé đồ của anh nữa nhé, biết chưa?"
Tiểu Nhục Bao đương nhiên là không biết rồi, cứ ôm lấy cổ mẹ mà dụi dụi.
Tiểu Thang Viên thấy mẹ bế anh mà không bế mình, cũng giơ tay đòi mẹ bế.
Tiểu Trụ T.ử đứng gần Tiểu Thang Viên nhất liền bế cô bé lên:
“Nào, anh bế nào."