Vợ chồng Triệu Tiên Phong dù hay càm ràm chê bai con trai, nhưng thực tế cũng chỉ có một m-ụn con quý t.ử này, nên thực ra cũng cưng chiều hết mực, Tiểu Ngư Nhi mà đã bướng lên thì họ cũng chẳng làm gì được cậu nhóc.
Cuối cùng Triệu Tiên Phong cũng hết cách, dù sao Tiểu Đỗ cũng đi cùng, lúc anh đi làm việc thì cứ để Tiểu Đỗ đi theo Tiểu Ngư Nhi là được, hoặc trực tiếp để Tiểu Ngư Nhi ở lại nhà Đại Bảo Tiểu Bảo chơi hai ngày cũng được, lúc về sẽ tiện đường qua đón, Triệu Tiên Phong đành quay vào nhà thu dọn đồ đạc cho Tiểu Ngư Nhi.
Tô Tiếu Tiếu nghĩ một lát, hỏi Tiểu Phạn Đoàn và Tiểu Trụ Tử:
“Các con có muốn về nhà bà ngoại không?
Cũng có thể đi theo chơi hai ngày, dù sao cũng là xe tiện đường, đến lúc đó theo xe chú Triệu về là được."
Tiểu Phạn Đoàn và Tiểu Trụ T.ử không hẹn mà cùng lắc đầu:
“Tụi con không đi đâu ạ, tụi con ở nhà giúp mẹ trông em."
Hàn Thành phải đi làm, một mình Tô Tiếu Tiếu ở nhà chăm sóc ba đứa trẻ, hai cậu con trai lớn đã bắt đầu có ý thức nam nhi đại trượng phu thật sự là không yên tâm.
Tiểu Ngư Nhi vốn dĩ không bám bố mấy, lần này thế mà lại đòi đi theo bố đi công tác, nếu không phải biết cậu nhóc muốn theo Đại Bảo Tiểu Bảo đi chơi, Chu Ngọc Hoa đã suýt nữa tưởng mặt trời mọc đằng Tây rồi, bà lại vào nhà vơ thêm ít hoa quả và đồ ăn vặt cho bọn trẻ mang lên xe, không chỉ vậy, đến cả con vịt khô duy nhất trong nhà cũng bảo Tiểu Ngư Nhi mang theo, để tặng cho Lý Ngọc Phượng.
Đại Bảo Tiểu Bảo thấy ngại quá chừng.
Chu Ngọc Hoa nói:
“Không cần ngại đâu, lúc bà nội các cháu ở đây cô cũng được bà cho bao nhiêu đồ ngon mà, thượng lộ bình an nhé, khi nào được nghỉ lại sang chơi."
Đại Bảo Tiểu Bảo từ biệt dì Chu, chính thức lên đường trở về thôn họ Tô.
Những cuộc hội ngộ và chia ly như vậy là chuyện thường tình, chẳng biết là do đã thích nghi rồi, hay là vì Tiểu Ngư Nhi cứ líu lo không ngừng, mà lần này Đại Bảo Tiểu Bảo chỉ thấy luyến tiếc chứ không còn thấy buồn bã nữa.
Gia đình Tô Tiếu Tiếu cũng vậy, mọi người không sống cùng một nơi thì chỉ có thể như thế, chỉ có thể tự mình điều tiết để thích nghi.
Hàn Thành trước khi đi làm ôm hôn Tô Tiếu Tiếu một cái:
“Anh tích góp ngày nghỉ lại, dù kỳ nghỉ hè không được thì Tết chắc chắn cũng về được thôi, đừng buồn nhé."
Tô Tiếu Tiếu ôm lấy anh dụi đầu vào ng-ực:
“Em không buồn đâu, quen rồi ạ, bận rộn lên là chẳng có thời gian nghĩ chuyện khác đâu, đúng rồi Hàn Thành, anh cũng phải tranh thủ thời gian học tập đi, em nghe lời lãnh đạo mới bóng gió có vẻ bên trên sắp coi trọng giáo d.ụ.c trở lại rồi."
Hàn Thành ôm c.h.ặ.t lấy Tô Tiếu Tiếu:
“Em yên tâm, anh luôn chuẩn bị sẵn sàng đây."
Hàn Thành là người cực kỳ tự luật, Tô Tiếu Tiếu chẳng có gì phải lo lắng cả, hai ba năm nay trôi qua thật sự quá nhanh, Tô Tiếu Tiếu hận không thể bẻ một ngày làm hai để dùng, học tập thì không bỏ bễ, nhưng cũng thực sự vô cùng bận rộn.
Sau khi Hàn Thành đi làm, Tô Tiếu Tiếu đem ý định của Trưởng ban Khương hôm qua kể lại cho các con nghe.
Tiểu Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao nhìn nhau, Tiểu Phạn Đoàn vạn lần không ngờ vị chú đeo kính mặt lạ hoắc đó lại là lãnh đạo mới của mẹ:
“Mẹ ơi, ý mẹ là vị lãnh đạo mới của mẹ nhìn trúng chữ và tranh của tụi con, muốn in chúng lên sách tuyên truyền nhỏ ạ?"
Tô Tiếu Tiếu thường xuyên mang một số sách tuyên truyền nhỏ về, cũng thường xuyên thiết kế ở nhà, nên các con đều biết chuyện gì đang xảy ra.
Tô Tiếu Tiếu gật đầu:
“Ý là như vậy đấy, nếu các con thấy hứng thú thì..."
Tô Tiếu Tiếu còn chưa nói xong, Tiểu Phạn Đoàn đã điên cuồng gật đầu:
“Hứng thú ạ, tụi con muốn làm công việc giống như mẹ, đương nhiên là hứng thú rồi!
Có phải không Tiểu Trụ Tử, Tiểu Đậu Bao?"
Tiểu Đậu Bao không hiểu lắm cái gì mà thiết kế cái gì mà sách tuyên truyền nhỏ, nhưng cậu bé cũng muốn làm công việc giống mẹ, dù sao anh bảo làm gì thì cậu làm nấy, cứ ngây ngô gật đầu nói:
“Vâng, anh nói đúng ạ~~~"
Tiểu Trụ T.ử có chút không tự tin:
“Nhưng mà Tiểu Phạn Đoàn ơi, chữ lông của tụi mình xấu lắm..."
Tiểu Phạn Đoàn chẳng lo lắng chút nào, xua tay nói:
“Từ giờ đến nghỉ hè còn mấy tháng nữa cơ mà, luyện mấy tháng thì có gì mà không luyện ra được chứ?
Tớ không chỉ muốn viết chữ đẹp, mà tớ còn muốn vẽ tranh đẹp nữa, tối nay tớ sẽ bảo bố viết mẫu chữ cho tụi mình tập tô, tụi mình phải làm cho lãnh đạo của mẹ phải nhìn bằng con mắt khác, tuyệt đối không được làm mẹ mất mặt!"
Tiểu Trụ T.ử có chút nản lòng, chuyện Tiểu Phạn Đoàn làm được trong một tháng, người khác có lẽ phải mất một năm cũng không làm được, sao cậu lại không thông minh được như Tiểu Phạn Đoàn nhỉ?
Tô Tiếu Tiếu nhịn không được véo má Tiểu Phạn Đoàn:
“Không có chuyện mất mặt gì đâu, mặt con vẫn treo lù lù trên này cơ mà, mặt mẹ cũng vẫn tốt lắm, các con luôn là những báu vật đáng tự hào nhất của mẹ."
Tiểu Phạn Đoàn tự tin nói:
“Nhưng con vẫn muốn làm tốt hơn nữa!"
Tô Tiếu Tiếu một lần nữa cảm thán, mình có lẽ là bà mẹ kế may mắn và nhàn hạ nhất, Tiểu Đậu Bao thì khỏi nói rồi, Tiểu Phạn Đoàn thì tự luật tiến thủ, làm việc gì cũng có mục tiêu có kế hoạch, một khi đã quyết tâm làm việc gì là nhất định sẽ làm tốt nhất, thử hỏi có bậc phụ huynh nào lại không muốn một đứa trẻ “con nhà người ta" như vậy chứ?
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu con trai:
“Được, mẹ tin Phạn Đoàn có thể làm tốt nhất."
Tô Tiếu Tiếu lại xoa đầu Tiểu Trụ Tử:
“Tiểu Trụ T.ử con cũng nhớ kỹ, phàm là việc gì cứ tận lực mà làm là được, kết quả thường không phải là thứ quan trọng nhất, tận hưởng quá trình mới là điều quan trọng."
Tiểu Trụ T.ử suy nghĩ một lát, cười gật đầu:
“Dì Tô con nhớ rồi ạ."
Nói thì nói vậy, nhưng trong danh sách các việc hàng ngày của Tiểu Trụ T.ử lại có thêm hai mục là luyện viết chữ lông và vẽ tranh, cậu luôn tin rằng cần cù bù thông minh, vả lại cậu biết mình không ngốc, chỉ là không thông minh như Tiểu Phạn Đoàn thôi, trên đời này có mấy ai thông minh được như Tiểu Phạn Đoàn chứ?
Cho nên Tiểu Trụ T.ử nhanh ch.óng điều chỉnh tâm thái, cứ theo nhịp độ của riêng mình mà làm.
Chữ lông của Hàn Thành là do ông nội dạy từ nhỏ, nét chữ cứng cáp mạnh mẽ tự thành một phái, rất có phong thái của bậc đại gia.
Viết chữ lông cũng là một trong những sở thích cá nhân ở kiếp trước của Tô Tiếu Tiếu, kiếp trước khi rảnh rỗi cô thường theo mẫu chữ mà tập tô, sau đó hình thành nên phong cách độc đáo của riêng mình, tổng thể là thiên về vẻ dịu dàng của phái nữ, nên con trai vẫn là nên để Hàn Thành dạy, sau này Tiểu Thang Viên lớn lên thì theo cô học cũng được.
Tiểu Phạn Đoàn nói là làm, Hàn Thành tối đi làm về, cậu bé là người đầu tiên bảo Hàn Thành viết mẫu chữ cho mình.
Hàn Thành luôn cho rằng chữ viết là gương mặt thứ hai của con người, người viết được nét chữ đẹp sẽ tạo được ấn tượng ban đầu cực tốt, hiếm khi con trai bằng lòng học, anh đương nhiên là rất vui mừng.
“Giúp mẹ nấu cơm đã nào, ăn cơm xong rồi chúng ta bắt đầu học."
Hàn Thành nói.