Tiểu Nhục Bao nhìn quanh quất một hồi, lắc đầu, bĩu môi nói:

“Đói, muốn ăn~~"

Hàn Thành không nhịn được nói:

“Con vừa ăn bánh trứng trên xe xong, còn ăn cả bánh gạo nữa."

Tiểu Nhục Bao cúi cái đầu nhỏ xuống xoa xoa bụng, đặt bàn tay múp míp lên đó, nghiêm túc nói với Hàn Thành:

“Bố ơi, không đủ, đói ạ~~"

Tô Tiếu Tiếu đưa tay véo cái má phúng phính của nó:

“Lát nữa đưa con đi ăn hoành thánh nhỏ, cho con ăn no nê."

Tiểu Nhục Bao nghe hiểu, nheo mắt giơ tay đòi mẹ bế.

Hàn Thành không buông:

“Mẹ mệt, để bố bế."

Cái cục thịt này cũng phải nặng hơn hai mươi cân, Tô Tiếu Tiếu bế một lát là mỏi nhừ.

Tiểu Nhục Bao ôm cổ bố vặn vẹo:

“Bố ơi, xuống~~"

Hàn Thành đặt nó xuống đất, Tiểu Nhục Bao liền chạy lại kéo cái ba lô gà con của anh trai:

“Anh ơi, muốn~~"

Tiểu Đậu Bao kiên nhẫn hỏi em:

“Em muốn cái gì?

Kẹo hả?"

Cái ba lô gà con của Tiểu Đậu Bao giống như một cái hầm kho báu vậy, cậu bé thích cái gì cũng nhét vào đó, nào là bánh quy, kẹo cáp.

Mỗi lần không nỡ ăn hết là cậu bé lại cất vào đó để dành, thỉnh thoảng sẽ lấy ra một viên cho Tiểu Nhục Bao ăn.

Tuy nhiên, mẹ bảo không được cho Tiểu Nhục Bao ăn quá nhiều kẹo và bánh, nên Tiểu Đậu Bao bao giờ cũng hỏi ý kiến mẹ trước, mẹ đồng ý mới cho.

Tô Tiếu Tiếu kéo Tiểu Nhục Bao lại:

“Phần kẹo và bánh của con hôm nay đã ăn hết rồi, không được ăn nữa.

Mẹ đã nói là lát nữa có thể ăn hoành thánh mà."

Tiểu Nhục Bao chẳng biết có nghe hiểu không, vẫn cứ kéo ba lô của anh trai.

Tiểu Đậu Bao đành phải mở ra cho em xem, lúc nãy cậu bé chưa cài khóa ngăn bí mật, có thể thấy một ít tiền mừng tuổi lẻ tẻ:

“Hôm nay không còn kẹo đâu, em ăn hết sạch rồi."

Tiểu Nhục Bao vậy mà lại thò bàn tay múp míp ra lấy tiền của Tiểu Đậu Bao, lấy được rồi còn nheo mắt kéo kéo anh trai:

“Mua~ ăn~~"

Tiểu Đậu Bao mừng lắm:

“Em trai thông minh quá, biết dùng tiền để mua đồ ăn rồi, nhưng ở đây không có đồ ăn đâu."

Tô Tiếu Tiếu và Hàn Thành hoàn toàn câm nín.

Cái cục thịt này chắc chắn là thấy anh trai dùng tiền mua được đồ nên nó cũng nghĩ đến chuyện lấy tiền đi mua đồ ăn.

Tô Tiếu Tiếu quyết định rồi, sau này phải kiểm soát tiền vặt của Tiểu Nhục Bao, nếu không rất có thể nó sẽ đem hết đi mua đồ ăn mất.

Cũng phải dặn dò các anh không được mua đồ ăn cho nó mới được.

Tô Tiếu Tiếu véo má nó:

“Con còn biết cái này là tiền để mua đồ cơ đấy.

Bỏ tiền lại vào ba lô của anh đi, mua vải xong chúng ta sẽ đi mua đồ ăn."

Thằng bé tuy nghịch ngợm nhưng vẫn rất nghe lời mẹ, buông tay bỏ tiền vào ba lô nhỏ của Tiểu Đậu Bao.

Hàn Thành cúi người bế nó lên:

“Lát nữa bố đưa con đi ăn cơm."

Thằng bé lại ôm cổ bố, bôi đầy nước dãi lên mặt ông bố.

Tô Tiếu Tiếu nhịn cười lau nước dãi cho Hàn Thành, chẳng biết cái thói hở ra là bôi nước dãi đầy mặt người khác này thằng bé học của ai, nhưng nó thường chỉ hôn bố và các anh trai thôi, người khác thì nó hiếm khi hôn.

Cô nhân viên bán hàng mang một đống vải vụn và bông vụn quay lại, đưa cả tiền thối và vải vụn cho Tiểu Đậu Bao:

“Thối lại cho cháu bảy đồng bảy hào, chỗ vải vụn này không tính tiền, cô tặng cho cháu đấy."

Tiểu Đậu Bao không dám nhận, ngẩng đầu nhìn mẹ.

Tô Tiếu Tiếu đưa tay nhận lấy:

“Cảm ơn cô."

Lúc này Tiểu Đậu Bao mới nheo mắt nói cảm ơn cô nhân viên.

Cô nhân viên thực sự thấy tim mình như tan chảy, sao lại có đứa trẻ ngoan thế này chứ.

Tô Tiếu Tiếu cúi người bỏ tiền thối vào ba lô nhỏ của Tiểu Đậu Bao, giúp cậu bé cài khóa ngăn bí mật:

“Tiểu Đậu Bao nhớ nhé, sau này tiền không được tùy tiện cho người khác thấy.

Về nhà mẹ tìm cho con cái hộp nhỏ để đựng, con cất ở nhà, khi nào cần dùng mới mang theo, trên người chỉ để một ít phòng thân thôi."

Tiểu Đậu Bao gật đầu:

“Con biết rồi mẹ ạ."

Phạn Đoàn dắt cô em gái đang hớn hở quay lại, trên tay vậy mà cầm hai cái ca tráng men.

Tô Tiếu Tiếu ngạc nhiên hỏi:

“Mua cái này không cần phiếu sao?"

Phạn Đoàn nói:

“Cần chứ mẹ, khó lắm em gái mới thích, con dùng tiền đổi phiếu với người ta rồi.

Sau này mỗi đứa một cái, cái hoa mẫu đơn này là của em gái, cái hình gà trống này là của Tiểu Nhục Bao."

Được rồi, chẳng có việc gì mà cậu con trai cả nhà họ không làm được.

Mua đồ xong cũng đến giờ cơm, cả nhà thẳng tiến đến tiệm cơm quốc doanh.

Tiểu Nhục Bao cuối cùng cũng được một bữa no nê.

Thằng bé ăn chung một bát hoành thánh với Tiểu Thang Viên, mà đại bộ phận đều chui tọt vào bụng nó.

Lúc này nó vừa xoa bụng vừa nói với bố là no rồi.

Hàn Thành thầm nghĩ, nuôi Tiểu Nhục Bao có lẽ là sẽ tốn lương thực hơn cả nuôi Phạn Đoàn.

Ăn no xong, cả nhà lại tất tả chạy đến chợ đen mua thịt.

Lần này ở chợ đen, số người buôn bán rõ ràng đông hơn lần trước rất nhiều.

Không chỉ bán thịt mà các loại hàng hóa khác cũng phong phú hơn.

Nơi đây chẳng khác gì một khu chợ bán sỉ hàng hóa thu nhỏ.

Những người gan dạ ngày càng nhiều, tất cả những điều này đều báo hiệu rằng nền kinh tế thị trường mở cửa đang trong trạng thái đếm ngược.

Vì định về ở nửa tháng, trong nhà lại có nhiều đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, thời tiết này thịt thà cũng không sợ hỏng.

Hai vợ chồng bàn bạc rồi mua nửa con cừu và một phần tư con lợn.

Họ cắt ra khoảng một phần tư số đó, định bụng lúc về sẽ mang biếu ông bà ngoại của Phạn Đoàn.

Tiểu Đậu Bao còn mua cho em gái dây buộc tóc cài hoa, là một bà cụ tự đan mang ra bán.

Cậu bé thấy rất đẹp nên mua về tặng em.

Dù sao cũng là người anh thương Tiểu Nhục Bao nhất, cậu bé còn mua một hộp kẹo râu rồng, nhưng lại giấu kỹ trong ba lô nhỏ, hôm nay cậu bé không định cho Tiểu Nhục Bao ăn kẹo nữa.

Phạn Đoàn không mua gì nhiều, chỉ mua một đồng tiền pháo hoa và pháo nổ, ngoài ra còn mua thêm ít đồ ăn vặt cho Đại Bảo, Tiểu Bảo và Yêu Bảo.

Sau khi đại mua sắm xong, cả nhà đều mệt phờ, lại phải bắt đầu lên đường.

Trên xe chất đầy lù lù, chẳng còn chỗ nào để nhét thêm đồ nữa.

Tô Tiếu Tiếu bóp cái cổ mỏi nhừ nói:

“Hàn Thành, em xem lần này về có cơ hội đi thi lấy bằng lái xe không.

Anh cứ một mình lái xe đường dài thế này thì mệt quá."

Kiếp trước Tô Tiếu Tiếu là một tay lái lụa với thâm niên hơn mười năm lái xe, ngặt nỗi ở đây không tìm được lý do để biết lái xe.

Thời này tài xế vốn đã hiếm, tài xế nam còn chẳng có mấy người, huống chi là tài xế nữ.

Cô phải tìm một cái cớ hợp lý mới được.

Hàn Thành thật ra không ngờ cô lại có ý định này, lại lo lắng người phụ nữ mảnh mai như cô không điều khiển nổi xe, liền lắc đầu:

“Không sao đâu, một năm cũng chẳng chạy bao nhiêu lần."

Chương 253 - [thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia