Tất cả mọi người đều hiểu rõ con người của Hàn Thành.
Nghe anh nói vậy thì còn gì không hiểu nữa, chắc chắn là nhân phẩm không ra gì rồi.
Đổng Minh Nguyệt gật đầu:
“Lâm Nhi, chúng ta tuy không để tâm đến thân phận góa phụ của cô ấy, nhưng nhân phẩm vẫn phải được đảm bảo.
Gia phong không hợp, cưới về chỉ tổ thêm bực mình."
Gương mặt Dương Lâm lộ vẻ thất vọng.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh chú ý đến một người phụ nữ đến vậy.
Thực ra anh cũng chưa tiếp xúc với Lưu Thủy Tiên nhiều lần, nhưng lần nào cô ấy cũng ăn nói nhỏ nhẹ, tỏ ra là người dịu dàng, hiểu chuyện.
Quan trọng nhất là cô ấy có thể trò chuyện được với anh, có thể bàn luận về những nhà văn, bài thơ mà anh yêu thích.
Tuy chưa đến mức tâm đầu ý hợp về mặt tư tưởng, nhưng đối với anh thế này đã là hiếm có lắm rồi.
Khó khăn lắm anh mới tìm được một người phụ nữ có chung chủ đề trò chuyện.
Sau đó anh mới biết cô ấy tốt nghiệp cấp ba, từng làm giáo viên tiểu học một thời gian.
Vì c-ái ch-ết của chồng làm cô ấy quá đau buồn và một số lý do khác nên mới không tiếp tục dạy học nữa, sau đó vẫn luôn thủ tiết vì người chồng liệt sĩ nên mới không tái giá.
Cách đây không lâu, có một lần không biết đã nói chuyện gì, cô ấy bỗng thẹn thùng hỏi anh thấy cô ấy là người thế nào.
Cô ấy thấy anh là người rất tốt và rất hợp.
Sau đó anh ngẩn cả người, về nhà suy ngẫm mãi cũng không biết ý cô ấy là gì.
Sau đó hỏi Đổng Minh Nguyệt mới biết hóa ra đó là ý muốn tìm hiểu để tiến tới hôn nhân.
Ý của Đổng Minh Nguyệt là cứ tìm hiểu nhân phẩm trước rồi mới quyết định.
Sau đó Dương Lâm chưa có cơ hội gặp lại Lưu Thủy Tiên thì Hàn Thành đã đến, nên mới định nhờ Hàn Thành đi hỏi đội trưởng Tô xem nhân phẩm cô ấy thế nào, không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy.
Dương Lâm buồn bã gật đầu:
“Được rồi, tôi biết rồi."
Hàn Thành không ở lại lâu nữa mà đi về.
Lúc này đã hơn bảy giờ, mặt trời đã lên cao, trời sáng hẳn.
Đi đến cổng nhà, Hàn Thành còn tưởng mình đi nhầm cửa.
Sáng sớm tinh mơ thế này mà người đứng trong ba lớp ngoài ba lớp vây kín cổng là có ý gì đây?
Hàn Thành xác nhận đi xác nhận lại, chắc chắn là mình không đi nhầm cửa, đành phải nói với những người đang chắn cửa:
“Làm ơn cho tôi đi qua một chút."
Xã viên quay đầu thấy Hàn Thành, liền hô lên:
“Ái chà, chủ nhiệm Hàn về rồi à?
Mau mau, mau nhường đường cho chủ nhiệm Hàn đi, để người ta vào nhà."
Hàn Thành ngơ ngác bước vào sân.
Trong sân cũng có khá đông người.
Tiểu Đậu Bao và Tiểu Nhục Bao đang chơi quả cầu nhỏ mà chẳng biết Lý Ngọc Phượng làm cho chúng từ bao giờ.
Tiểu Nhục Bao mập mạp, đi đứng thực ra cũng khá vững vàng, nhưng ngặt nỗi mùa đông mặc áo bông dày cộp, sơ sẩy một cái ngoái đầu hay không tập trung là chân trái lại vấp chân phải mất thăng bằng.
Lúc này thằng bé đang ôm quả cầu cướp được từ chỗ anh trai, “phịch" một cái ngã ngồi xuống đất.
Cái cục thịt nhỏ chẳng thèm khóc, cũng không cần anh trai đỡ, dùng bàn tay múp míp chống xuống nền đất cái vèo là bò dậy được ngay.
Chắc là thấy mình giỏi quá nên thằng bé nheo mắt phủi phủi cát trên tay rồi lại chạy nhảy lung tung, lại tiếp tục cướp cầu.
Chẳng biết là Lý Ngọc Phượng hay Trương Xuân Anh đan cho nó đôi găng tay nhỏ, sớm đã bị nó vứt sang một bên rồi.
Tiểu Thang Viên xinh xắn như b.úp bê sứ, tóc mới mọc được một chút, nhưng Lý Ngọc Phượng khéo tay vẫn tết cho con bé hai b.í.m tóc rất gọn gàng.
Yêu Bảo cũng đã ngủ dậy.
Cậu bé mới bắt đầu tập đi, có thể tự đi được vài bước nhưng vẫn chưa vững lắm, nên chỉ ngồi trên ghế mây xem các anh chơi.
Cô nhóc nheo mắt cười hiện ra lúm đồng tiền nhỏ xíu trêu em trai.
Lý Ngọc Phượng ngồi bên cạnh may ba lô gà con cho Tiểu Đậu Bao.
Lý Ngọc Phượng nghe Tô Tiếu Tiếu kể chuyện Tiểu Đậu Bao mua vải, hết lời khen Tiểu Đậu Bao thông minh, hứa sẽ may cho cậu bé ba cái ba lô để thưởng.
Tiểu Đậu Bao vui lắm.
Xã viên vừa ngắm cặp song sinh vừa bàn tán xôn xao:
“Chao ôi, sinh đôi khác trứng đúng là khác thật, tuy trông không giống nhau nhưng mỗi đứa mỗi vẻ đẹp riêng nhỉ."
“Chứ còn gì nữa.
Bà nhìn Tiểu Nhục Bao mập mạp kìa, trông y hệt cậu bé mặc yếm ôm con cá chép trong tranh Tết ấy nhỉ?"
“Tiểu Thang Viên đẹp quá.
Tiếu Tiếu và chủ nhiệm Hàn đều đẹp nên sinh con ra cũng đẹp.
Chưa thấy đứa bé gái nào xinh thế này, khuôn mặt như trứng gà bóc ấy, mắt thì to và tròn, sao mà khéo sinh thế không biết."
“Bà không thấy cái lúm đồng tiền trên mặt Tiểu Thang Viên à?
Giống hệt mẹ nó luôn."
Một bà cụ lớn tuổi nói:
“Tiếu Tiếu lúc nhỏ cũng trông như thế này, hồi đó con bé là đứa trẻ xinh nhất thôn này đấy, cũng xinh đẹp thế này này."
“Nhìn Tiểu Đậu Bao cũng cực kỳ xinh trai."
“Phạn Đoàn cũng rất đẹp, trông rất có thần thái."
“Đại Bảo, Tiểu Bảo, Yêu Bảo có đứa nào kém đâu?
Mấy đứa nhỏ nhà đội trưởng Tô chẳng biết ăn gì mà lớn lên đứa nào cũng đẹp thế."
“Đúng vậy, ngay cả Trụ T.ử lần trước về, rồi cả cái cậu Tiểu Ngư Nhi đó cũng đẹp nữa."...
Hễ trong thôn có chuyện gì mới mẻ, chỉ một loáng là cả thôn đều biết, còn nhanh hơn cả phát loa phóng thanh.
Mọi người đối với đám trẻ nhà đội trưởng Tô đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Hàn Thành cuối cùng cũng hiểu ra rồi, hóa ra những người này đến đây là để “tham quan" cặp song sinh.
Anh cứ tưởng bố gọi mọi người đến có việc gì chứ.
Lý Ngọc Phượng không nghe nổi nữa:
“Mọi người muốn xem cháu thì cứ vào mà xem, chắn cửa thế này còn ra thể thống gì nữa.
Ngoài trời lạnh, lũ trẻ chơi một lát là phải vào nhà, hay là mọi người vào nhà ngồi một lát đi."
Đám xã viên xua xua tay:
“Thôi thôi, đông người quá sợ làm lũ trẻ sợ hãi, trong nhà bà cũng không ngồi hết được.
Chúng tôi xem một cái rồi về ngay đây.
Thím Lý và đội trưởng Tô thật là phúc đức, lũ trẻ trong nhà đứa nào cũng đẹp, lại còn ngoan nữa."
“Đúng vậy, cả công xã này chưa nghe nói nhà ai có sinh đôi cả trai cả gái thế này, đây là trường hợp duy nhất của công xã mình đấy, đúng là phúc lớn mạng lớn."
“Được rồi, chúng ta cũng nên về thôi, giải tán đi nào."...
Lý Ngọc Phượng cũng thực sự bó tay với những người này, chắn cửa thì không sợ làm lũ trẻ sợ à?
Cũng may là lũ trẻ trong nhà đều không sợ người lạ.
Đợi mọi người tản đi hết, Lý Ngọc Phượng mới đứng dậy đi đóng cửa, nói với Hàn Thành:
“Sáng sớm tinh mơ đã có mấy đợt người đến rồi.
Cứ cái đà này mà không đóng cửa thì chắc khách đến không ngớt mất.
Để trưa nào ấm ấm, mẹ dắt bọn trẻ ra ngoài đi dạo một vòng cho mọi người nhìn cho thỏa, đỡ phải sáng sớm tinh mờ đã đến chắn cửa."