Tô Tiếu Tiếu véo mu bàn tay con trai an ủi thằng bé:

“Phạn Đoàn thả lỏng một chút không cần căng thẳng như thế, con lại không cần tham gia thi đại học, thi được bao nhiêu điểm cũng không sao cả.”

Tiểu Phạn Đoàn giống như quả bóng xì hơi, hai tay ôm lấy mẹ nói:

“Mẹ ơi, con không phải căng thẳng, con là vì sắp đón nhận kỳ thi đầu tiên trong sự nghiệp học tập không phải điểm tối đa mà cảm thấy không vui.

Con Hàn Phạn Đoàn tham gia kỳ thi làm sao có thể không phải điểm tối đa chứ, ôi...”

Tô Tiếu Tiếu và Hàn Thành:

“...”

Đúng là một Hàn Phạn Đoàn.

Tô Tiếu Tiếu:

“Trừ điểm bài văn là tất yếu, điểm tối đa mới là ngẫu nhiên, con quên bài văn lớp năm của con bị trừ hai điểm rồi sao?”

Tiểu Phạn Đoàn nói:

“Nhưng con vì chữ viết quá đẹp, bài thi lại sạch sẽ chỉnh tề, thầy giáo đặc biệt cộng thêm cho con hai điểm đấy ạ, con không cần biết, dù sao tổng điểm của con vẫn là một trăm điểm!”

Hàn Thành xoa xoa đầu con trai:

“Được rồi đừng nghịch nữa, không chỉ là ngữ văn, trong các môn xã hội có không ít là câu hỏi chủ quan, trừ điểm là chuyện quá bình thường, đừng xoắn xuýt chuyện này nữa, cố gắng hết sức là được.”

Tiểu Phạn Đoàn ưỡn ng-ực gật đầu:

“Con biết rồi ạ, con cố gắng thi trên tám mươi điểm vậy.”

Nhã Lệ nghe xong cuộc đối thoại của cả nhà ba người này chỉ muốn khóc:

“Phạn Đoàn à, dì Nhã Lệ thấy thi đạt yêu cầu đã khó lắm rồi, con có thể thi tám mươi điểm đã rất lợi hại rồi.”

Phạn Đoàn ngượng:

“Dì Nhã Lệ cố lên!

Con cũng chỉ tiện miệng nói vậy thôi, bọn mình ngay cả đề thi cũng chưa nhìn thấy đâu ạ.”

Nhã Lệ thở dài:

“Dì thật sự lo mình bị loại ngay khi khảo sát.”

Tô Tiếu Tiếu nói:

“Không sao, bọn mình cũng chỉ góp vui thôi, đến lúc đó vẫn về nhà ôn tập, không chiếm dụng tài nguyên công cộng.”

Nhã Lệ gật đầu:

“Tiếu Tiếu, mình không sợ cậu cười đâu, mình đến giờ chân vẫn còn run đây, nếu không có cậu, mình ngay cả dũng khí bước vào phòng thi cũng không có.”

Tô Tiếu Tiếu nói:

“Đây mới là đâu vào đâu chứ, nhưng làm quen với không khí trước khá tốt, đợi lần này đủ căng thẳng rồi, lần sau thực sự vào phòng thi mới có thể không căng thẳng.”

Nhã Lệ nhìn cả nhà ba người thản nhiên này hít sâu, đúng là khoảng cách giữa người với người nha.

……

Thời gian gấp gáp, đã là thi khảo sát nên cũng không trang trọng đến thế, hai bộ đề Văn và Lý tổng hợp các câu hỏi điển hình của tất cả các môn, chia làm hai phần là câu hỏi nền tảng và câu hỏi phân hóa, đại khái chiếm tỷ lệ năm mươi điểm mỗi phần.

Đồng chí dự thi ban xã hội (Văn) thì lấy đề của ban xã hội, ban tự nhiên (Lý) thì lấy đề của ban tự nhiên, ngoài ra còn có một câu hỏi bổ sung tiếng Anh.

Chỗ ngồi cũng là ngẫu nhiên, vào thấy có chỗ trống là ngồi xuống.

Để tránh nghi ngờ, Tô Tiếu Tiếu ở nhà đã nói với Phạn Đoàn và Hàn Thành, đến lúc đó ba người họ lần lượt ngồi ba phòng học khác nhau, tránh bị người ta bàn tán.

Cho nên Tô Tiếu Tiếu, Phạn Đoàn, Nhã Lệ đều lấy đề thi ban xã hội, Hàn Thành lấy đề thi ban tự nhiên, cả nhà ba người mỗi người còn lấy thêm câu hỏi bổ sung tiếng Anh rồi mới đi vào các phòng thi khác nhau.

Nhã Lệ biết một chút tiếng Nga, nhưng nền tảng tiếng Anh rất kém, nên không lấy câu hỏi bổ sung.

Cô đi theo Tô Tiếu Tiếu vào cùng một phòng thi, nhưng đi đến vị trí xa cô nhất để ngồi.

Tô Tiếu Tiếu kiếp trước vô tình lướt thấy đề thi ví dụ của năm khôi phục thi đại học đầu tiên, tuy rằng một đề cũng không nhớ nổi, nhưng ấn tượng hình như không khó đến thế.

Bài thi khảo sát nền tảng chủ yếu là kiểm tra kiến thức nền tảng của mọi người, càng dễ dàng hơn.

Tô Tiếu Tiếu cảm thấy độ khó này ngay cả Phạn Đoàn cũng có thể lấy hết điểm.

Câu hỏi phân hóa vẫn có một chút độ khó, nhưng đối với Tô Tiếu Tiếu người chưa từng buông sách vở ra thì đó cũng như c.h.ặ.t dưa thái rau vậy.

Người trong cùng phòng thi không mặt mày nhăn nhó thì cũng gãi đầu gãi tai, chỉ có Tô Tiếu Tiếu cầm b.út lên là xoạch xoạch xoạch viết liên tục, ngay cả bài thi tiếng Anh cũng viết xong mới ngẩng đầu lên di chuyển trái phải cái cổ hơi cứng đờ.

Kiểm tra từ đầu đến cuối một lượt phát hiện không có chỗ nào cần sửa liền trực tiếp giơ tay ra hiệu nộp bài.

Giáo viên khóa “lão tam giới” đều đi tham gia thi khảo sát, giám thị thiếu người, vị giám thị hơn năm mươi tuổi này cũng là tạm thời được rút từ khối sơ trung lên.

Tô Tiếu Tiếu luôn cắm đầu làm bài, cũng là người đầu tiên nộp bài, cho nên cô vừa giơ tay thì bà đã phát hiện ra.

Đi qua cầm lấy bài thi liếc qua tên, nhìn thấy cái tên lẫy lừng “Tô Tiếu Tiếu”, không nhịn được nhìn Tô Tiếu Tiếu thêm một cái.

Bà vẫn là lần đầu tiên khớp cái tên với người thật.

Giám thị nhìn xuống dưới ngay lập tức ngẩn ra, kiểu chữ này giống hệt kiểu chữ in đề thi, giống như đáp án tiêu chuẩn đã được in sẵn trên bài thi vậy, cả bài thi sạch sẽ chỉnh tề không có một nét sửa đổi nào, ngay cả từ tiếng Anh cũng giống như đã được in sẵn vậy.

Giám thị bản thân là giáo viên tiếng Anh, vô cùng hài lòng với bài thi tiếng Anh này.

Ở trấn nhỏ này, nhà Tô Tiếu Tiếu có thể nói là mức độ không ai không biết, không người không hay.

Nhưng Tô Tiếu Tiếu bình thường cửa đóng then cài, chỉ qua lại với mấy hộ gia đình cố định.

Trước kia từng nghe nói cô từng thay mặt dạy ở tiểu học một thời gian, thành tích của cả lớp đều được nâng cao đáng kể trở thành một giai thoại, cộng thêm dạy ra Phạn Đoàn, Trụ Tử, Đậu Bao những đứa trẻ xuất sắc như thế, giám thị chỉ là không ngờ bản thân cô lại xuất sắc đến mức độ này.

Bà lần nữa hài lòng gật đầu, bài thi này hoàn toàn có thể lấy làm đáp án tiêu chuẩn để dùng cho việc chấm bài.

Nhã Lệ vẫn đang làm bài, Tô Tiếu Tiếu liền không đợi cô nữa.

Phía Hàn Thành và Tiểu Phạn Đoàn cũng xấp xỉ tình huống như vậy.

Hàn Thành không cần phải nói, nền tảng của anh không kém hơn Tô Tiếu Tiếu chút nào, dù thời gian ôn tập không nhiều bằng Tô Tiếu Tiếu, nhưng nền tảng toán lý hóa của anh quá tốt, cơ bản cũng là cầm lấy bài thi là có thể làm, thời gian dùng cũng xấp xỉ Tô Tiếu Tiếu, cũng là người đầu tiên nộp bài trong phòng thi.

Ở quân khu mọi người đều biết Hàn Thành, giám thị thu bài thi của anh nhìn một chút, cảm thán nghĩ, đây đâu phải là đến thi khảo sát?

Đây rõ ràng là đến đả kích người khác mà.

Tiểu Phạn Đoàn phát hiện phần lớn câu hỏi dễ hơn tưởng tượng của thằng bé, đặc biệt là câu hỏi nền tảng, thằng bé cơ bản đều biết làm.

Câu hỏi phân hóa có vài câu thằng bé chưa học qua liền trực tiếp bỏ cuộc, viết cũng lười viết.

Bài thi tiếng Anh cũng đúng như bố nói, đều là kiến thức nền tảng mẹ thường dạy, chữ cái cũng chỉ có hai mươi sáu chữ cái ghép lại, những gì mẹ dạy thằng bé cơ bản đều nhớ.

Phạn Đoàn biết bài thi chính không có hy vọng đạt điểm tối đa, cho nên thằng bé đặc biệt chú trọng phần trả lời bài thi tiếng Anh, đề bổ sung lấy được điểm tối đa ít nhất cũng có thể gỡ gạc lại chút thể diện đúng không?

Làm bài xong Phạn Đoàn còn tự tính điểm, nếu không đủ tám mươi điểm, thằng bé chuẩn bị nói bừa để phô diễn kiểu chữ đẹp của mình tranh thủ vài điểm đồng cảm.

Tính xong phát hiện vừa vặn tám mươi điểm, cũng liền không xoắn xuýt nữa, lập tức liền giơ tay nộp bài.

Chương 289 - [thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia