Nói đến đây, Tô Tiếu Tiếu chợt nhớ ra một chuyện, cô lại vẫn chưa biết tên khai sinh của Cơm Nắm và Đậu Bao!

“Cơm Nắm, tên khai sinh của con và Đậu Bao là gì thế?”

Tô Tiếu Tiếu hỏi.

Cơm Nắm gãi gãi đầu, nghĩ ngợi, dù sao đã rất lâu rồi không có ai gọi tên khai sinh của nó:

“Con tên Hàn Tĩnh, em tên Hàn Khang, do ông ngoại đặt ạ.”

À, Tĩnh Khang chi sỉ (mối nhục Tĩnh Khang), Tô Tiếu Tiếu chợt hiểu ra.

Cái tên của gia đình trí thức đặt không giống với những cái tên mang tính thời đại thịnh hành, chỉ không biết có liên quan đến Kim đại hiệp (Kim Dung) không.

“Tên của hai con nét hơi nhiều, có thể hơi khó viết, chúng ta từ từ thôi, ngày mai học viết số trước nhé?”

Tô Tiếu Tiếu thương lượng với Cơm Nắm.

Cơm Nắm gật đầu lia lịa:

“Vâng ạ, vâng ạ…”

Tóm lại trong mắt Cơm Nắm, mẹ nói gì cũng đều đúng.

Lúc này ngoài cửa có người gọi:

“Cơm Nắm, vợ Hàn Thành ơi, hai người có nhà không?”

Tô Tiếu Tiếu và Cơm Nắm nhìn nhau.

Cơm Nắm lắc đầu, nó cũng không nghe ra là ai.

“Có ạ, đợi chút nhé.”

Tô Tiếu Tiếu đứng dậy đi mở cửa.

“Cô là vợ Hàn Thành đúng không?

Ồ, trông xinh xắn ghê, trách sao chả thèm ngó ngàng đến mấy cô gái bà già này giới thiệu.”

Người đến là một bà lão khoảng hơn năm mươi tuổi, trông rất phúc hậu, trên tay cầm một cái l.ồ.ng nhỏ, bên trong nhốt mấy con gà con lông xù.

Tô Tiếu Tiếu nhớ ra rồi, là Hàn Thành nhờ người gửi gà con đến.

“Chào dì ạ, gọi cháu là Tiếu Tiếu được rồi ạ.”

Tô Tiếu Tiếu mời người vào nhà.

Dì Trương là một người rất cởi mở, cười hì hì nói:

“Dì họ Trương, con trai dì cũng ở bệnh viện quân đội, nó bảo Cơm Nắm muốn nuôi gà con, dì liền mang đến.

Nó bảo chủ nhiệm Hàn dặn chọn mấy con mái, cái này chẳng phải làm khó dì sao?

Gà con bé thế này dì nhìn sao ra trống mái?

Thôi thì con cứ nuôi đi, bốn con kiểu gì chẳng có một con mái, nếu không có thì đợi lớn hơn chút rồi đến nhà dì đổi con khác.”

Tô Tiếu Tiếu cũng cười, giơ tay nhận lấy:

“Không sao đâu ạ, cảm ơn dì Trương nhiều ạ.”

Cơm Nắm đã không đợi nổi nữa chạy lại:

“Mẹ ơi, cho con xem gà con với!”

Tô Tiếu Tiếu đặt cái l.ồ.ng xuống đất.

Đậu Bao cũng “thịch thịch” chạy lại, trọng tâm không vững vấp chân trái chân phải, “bịch” một cái ngồi bệt xuống đất, biểu cảm ngơ ngác.

Nếu bình thường Tô Tiếu Tiếu chắc chắn sẽ để nó tự đứng lên, bây giờ lo nó ngã xuống chạm vào cái tay đang bị thương, liền đi tới đỡ nó lên, phủi bụi trên m-ông:

“Đậu Bao ngã đau m-ông rồi nhỉ, chúng ta không vội, lần sau nhớ đi chậm thôi là sẽ không ngã nữa.”

Đậu Bao gật đầu “ừm” một tiếng.

Tô Tiếu Tiếu buông tay nó ra:

“Đi đi, qua chỗ anh mà xem gà con.”

Đậu Bao lần này thật sự từng bước từng bước đi chậm tới rồi ngồi xổm xuống xem gà con cùng anh trai.

Dì Trương thầm kinh ngạc, người ta đều bảo mẹ kế khó làm, bà thấy Tô Tiếu Tiếu có khó gì đâu, hai đứa trẻ đều rất nghe lời cô.

“Tiếu Tiếu, hai đứa trẻ nhà này ngoan thật, hai đứa nhà dì thì cứ như khỉ, nghịch lắm, ba ngày không đòn roi là leo lên nóc nhà dỡ ngói, ngày nào cũng gà bay ch.ó sủa.”

Hai đứa trẻ này vẫn khiến Tô Tiếu Tiếu rất tự hào:

“Chúng rất ngoan ạ.”

Ngoan ngoãn lại thông minh.

Dì Trương dù sao cũng không quen thân với Tô Tiếu Tiếu, cũng không tiện nói gì.

Tô Tiếu Tiếu ngược lại rất nhiệt tình, bảo Cơm Nắm thả gà con ra, lấy một l.ồ.ng đầy hồng lắp vào cái l.ồ.ng trả lại cho bà.

Dì Trương từ chối:

“Thế sao được?

Gà con không phải cho không các con đâu, là chủ nhiệm Hàn dùng phiếu lương thực đổi với chúng tôi đấy.”

Tô Tiếu Tiếu buông tay ra:

“Cây nhà lá vườn thôi, dì mang về cho các cháu ăn, bảo chúng có thời gian đến nhà Cơm Nắm chơi.”

Thời buổi này, trái cây là thứ quý giá, có tiền chưa chắc mua được.

Bà vào cửa đã thấy đầy sân hồng, bà cứ tưởng Tô Tiếu Tiếu giỏi lắm thì lấy cho bà hai quả là cùng, không ngờ cô lại cho bà cả một l.ồ.ng đầy, bà thực sự ngại không muốn lấy nhiều của người ta.

“Nhà các con cũng cần ăn mà.”

Tô Tiếu Tiếu chỉ xuống đất:

“Đây vẫn còn nhiều lắm, đủ cho chúng ăn lâu lắm, sau này gà mái đẻ trứng cháu không biết cách ấp gà con, lại phải làm phiền dì rồi.”

Dì Trương mày giãn mặt tươi, trong lòng cũng yên tâm hơn:

“Cái này có gì mà phiền?

Chuyện nuôi gà ở thị trấn này, dì dám nhận thứ hai thì không ai dám nhận thứ nhất, con yên tâm, cứ giao cho dì.

Dì phải về nấu cơm tối cho các cháu đây, sau này có vấn đề gì về nuôi gà cứ bảo Cơm Nắm qua tìm dì.”

Tô Tiếu Tiếu:

“Vậy cảm ơn dì Trương trước nhé, Cơm Nắm, Đậu Bao chào bà Trương đi.”

Cơm Nắm kéo em đứng dậy chào dì Trương, còn nắm lấy cái vuốt nhỏ của Đậu Bao vẫy vẫy:

“Bà Trương tạm biệt ạ.”

Dì Trương cười đến mắt híp cả lại:

“Tạm biệt, tạm biệt, ngoan lắm, lúc nào rảnh qua tìm Đôn Đôn nhà dì chơi nhé.”

……

Tiễn dì Trương đi cũng gần năm giờ chiều rồi, hồng hôm nay gọt không xong, Tô Tiếu Tiếu còn phải đi chuẩn bị cơm tối, liền mang hồng đã gọt vỏ lên tường thành phơi, hồng chưa gọt vỏ thì bảo Cơm Nắm và Đậu Bao nhặt đặt lên ghế đ-á.

Hai anh em bị mấy chú bé con lông xù vàng óng thu hút hết sự chú ý, lần đầu tiên không nhận nhiệm vụ Tô Tiếu Tiếu giao, ngồi xổm ở đó không chịu nhúc nhích.

Cơm Nắm vuốt ve gà con, hỏi Tô Tiếu Tiếu:

“Mẹ ơi chúng đều đẹp quá, có phải giống hệt vịt con xấu xí mà mẹ nói không ạ?”

Tô Tiếu Tiếu bước tới ngồi xổm xuống, bắt một con đặt vào lòng bàn tay lắc đầu:

“Lông thì giống nhau, màu sắc đều giống nhau, nhưng mỏ khác nhau.

Mỏ vịt con dẹt vì phải quạt nước bơi lội, màng chân chỗ này dính liền vào nhau như cái quạt nhỏ mới cản được dòng nước.”

“À.”

Cơm Nắm gật đầu, tỏ vẻ mình đã biết.

Tô Tiếu Tiếu lại nói:

“Nếu con không giúp mẹ nhặt hồng, thì ra chỗ vườn rau đào xem có giun đất không, nếu có thì đào vài con về cho gà con ăn.”

“Vâng mẹ, con đi đào giun đất cho gà con ăn đây.”

Cơm Nắm chạy vèo đi.

Chạy đến chỗ vườn rau dùng hai tay đào đất, Tô Tiếu Tiếu lấy một đoạn tre Hàn Thành mang về, ngồi xổm xuống làm mẫu:

“Đào thế này, đừng dùng tay bới, có câu nói thế này ‘Công muốn làm tốt việc thì trước hết phải mài sắc dụng cụ’, nghĩa là muốn làm tốt một việc, chúng ta cố gắng tận dụng công cụ tốt nhất phù hợp nhất, như vậy có thể đạt kết quả gấp đôi với công sức một nửa.

Với lại cố gắng đừng làm mình bẩn như thế, mẹ giặt quần áo rất vất vả đấy.”

Chương 34 - [thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia