Đường Chí Trung vừa nghe họ muốn mang Điềm Điềm đi lại bắt đầu sốt ruột:
“Mẹ, Điềm Điềm là mạng sống của con, không thể để họ mang đi, hay là chúng ta bán nhà đưa cho họ một nửa tiền đi, dù sao không thể để họ mang Điềm Điềm đi."
“M con im miệng!"
Triệu Tân Muội trừng người con trai kéo chân sau một cái, “Con hoảng cái gì hoảng?
Con cũng hỏi thử Điềm Điềm xem có nguyện ý đi theo họ không?"
Mã Tiểu Lệ biết đứa trẻ chính là điểm yếu của Đường Chí Trung, cô ta không nói hai lời đi tới trước mặt Đường Chí Trung:
“Điềm Điềm, theo mẹ đi, lập tức đi, ngay lập tức đi!"
Mã Tiểu Lệ từ sau khi ly hôn đã hơn một năm gần hai năm không tới thăm Điềm Điềm, Điềm Điềm sớm đã quên sạch cô ta, làm sao còn chịu theo cô ta đi?
Nó vốn dĩ đã nhát gan, giờ bị “dì dữ" này làm sợ tới mức rúc trong lòng ba run cầm cập, lắc đầu liên tục:
“Con không theo cô đi, con muốn ở cùng ba và bà!"
Mã Tiểu Lệ muốn tiến lên cướp đứa trẻ:
“Tao là mẹ mày!"
Tô Tiếu Tiếu thấy nghe lén cũng gần đủ rồi, xuất hiện đúng lúc:
“Chà, thím Triệu, hôm nay nhà náo nhiệt nhỉ?
Hai vị này là......"
Triệu Tân Muội thấy Tô Tiếu Tiếu tới, người càng thêm bình tĩnh:
“Không là người gì cả, chẳng qua chỉ là người phụ nữ bỏ chồng bỏ con thôi.
Sao em lại tới đây?"
Tô Tiếu Tiếu nháy mắt với bà, véo véo mu bàn tay bà nói:
“Chính là gần đây trong nhà xảy ra chút chuyện thật sự không xoay xở được, đang gấp tiền dùng, muốn tới hỏi thím nợ tôi ba nghìn tệ bao giờ trả."
Triệu Tân Muội:
“Cái gì?!"
Đường Chí Trung:
“Cái gì?!"
Ngay cả Mã Tiểu Lệ cũng kêu lên:
“Cái gì?!"
Tô Tiếu Tiếu lại véo véo mu bàn tay Triệu Tân Muội, ra hiệu bà phối hợp.
Cô vượt qua Triệu Tân Muội đi tới trước mặt Đường Chí Trung:
“Chuyện mẹ anh nợ tôi ba nghìn tệ không nói với anh sao?"
Đường Chí Trung kinh ngạc tới ngẩn người, lắc lắc đầu.
Tô Tiếu Tiếu vỗ trán, “Suýt nữa quên mất, anh lúc đó đi nông thôn cắm trại," cô quay đầu hỏi Triệu Tân Muội:
“Cho nên bà không nói với con trai là bà thế chấp nhà cho tôi?"
“Cái gì?!!"
“Cái gì?!!"
Lần này là Đường Chí Trung và Mã Tiểu Lệ cùng lúc lên tiếng.
Triệu Tân Muội ngậm miệng, bà đại khái đoán được Tô Tiếu Tiếu muốn làm gì, lập tức phối hợp cô:
“Cô lâu thế không tới đòi tiền, tôi suýt nữa đã quên mất việc này, còn nhớ đâu mà nói với chúng?
Hoàn cảnh của chúng ta cô cũng thấy rồi, làm gì còn tiền trả cho cô?
Cái nhà nát này cô muốn thì cầm đi, ai ai cũng muốn tới cướp cái nhà nát của tôi, cô cầm đi, để chúng tôi bà cháu ba người ngủ ngoài đường là được!"
Tô Tiếu Tiếu nhìn chằm chằm Mã Tiểu Lệ nói:
“Nhìn cô ăn mặc tươi tắn rạng rỡ, cuộc sống chắc cũng không tệ nhỉ."
Tô Tiếu Tiếu vừa nói, nghiêng đầu nhìn Đường Chí Trung, “Theo lý mà nói, nhà các người nợ tiền tôi là chuyện xảy ra trước khi anh ly hôn với cô ta.
Mẹ anh là vì để lấy vợ cho anh mới vay tiền tôi.
Cho dù các người đã ly hôn, bà ấy vẫn phải giúp anh gánh vác một nửa khoản nợ.
Các người không có tiền trả tôi, tôi đành phải tìm bà ấy đòi một nửa số tiền, đúng không?"
Tô Tiếu Tiếu quay thẳng đầu lại, hiện lên lúm đồng tiền nhỏ vô hại đương nhiên xòe tay về phía Mã Tiểu Lệ:
“Cho nên, cô ở đây đúng lúc lắm, trả tiền!"
Lời này của Tô Tiếu Tiếu vừa thốt ra, tất cả mọi người, bao gồm cả Tiểu Trụ T.ử đang nghe lén ngoài sân đều kinh ngạc.
Trụ T.ử dán vào khe cửa, xác nhận đi xác nhận lại người vừa nói câu này có phải dì Tô của cậu không.
Xem ba lần vẫn không sai, chính là dì Tô của cậu nói.
Phản ứng của Mã Tiểu Lệ cũng khá nhanh, không dễ bị Tô Tiếu Tiếu lừa vào:
“Cô đang nói nhảm gì đấy?
Tôi trả tiền gì?
Tôi là tới đòi tiền, họ còn nợ tiền tôi đấy."
Tô Tiếu Tiếu nói:
“Tôi không nói nhảm.
Các người trước khi ly hôn nợ khoản nợ cô có nghĩa vụ gánh vác một nửa.
Tôi thấy nhà thím Triệu cũng không lấy ra được tiền.
Đã là nợ tôi trước khi các người ly hôn tôi đương nhiên ăn vạ cô, cô không ý kiến chứ?"
Mã Tiểu Lệ:
“Cô......"
Người đồng chí này trông người ra dáng mà sao lại không nói tiếng người thế?
Cái gì gọi là ăn vạ cô?
Mã Tiểu Lệ nín nhịn nửa ngày, cuối cùng nói một câu:
“Ai không ý kiến cơ?
Chúng tôi đều đã ly hôn rồi, họ nợ tiền cô liên quan gì tới tôi, cô dựa vào cái gì ăn vạ tôi?"
Tô Tiếu Tiếu chờ chính là câu nói này của cô ta.
Triệu Tân Muội không ngốc, Tô Tiếu Tiếu đều đã trải bậc thang tới đây cho bà, bà còn không nghe ra mới là ngốc.
“Vậy đã con và con trai tôi đều đã ly hôn rồi, lại dựa vào cái gì tới ăn vạ nhà tôi?
Là thấy mẹ con tôi dễ bắt nạt sao?
Cô không phải nhìn chuẩn Điềm Điềm là mạng sống của con trai tôi, cô đưa ra yêu cầu gì chúng tôi cũng cầu đáp ứng sao?
Vậy bây giờ tôi nói cho cô biết, con trai tôi là đồ mềm yếu tôi không phải, nhà đứng tên tôi, cô ăn vạ không được.
Cô cứ nhất định phải mang Điềm Điềm đi, vậy thì hỏi xem cái tòa án gì đó có đồng ý không, thẩm phán có đồng ý không!
Tôi không tin được, ban đầu là cô tự vứt bỏ chồng con nói không cần là không cần, bây giờ muốn là muốn, cô coi Điềm Điềm là gì hả?"
Tô Tiếu Tiếu nhướn nhướn mày.
Thím Triệu một người góa phụ tự tay nuôi lớn con trai, dù lúc đó bị con trai dẫn chệch hướng, chỉ cần bà tỉnh táo lại thì không có gì phải lo lắng.
Thím Triệu thực ra tư duy rõ ràng, ăn nói sắc sảo, Tô Tiếu Tiếu ngay từ cuộc đối thoại dài lần đầu tiên ở cổng trường mẫu giáo đã nghe ra rồi.
Mã Tiểu Lệ đều ngẩn người, rõ ràng lần đầu tiên tới vẫn là con chim cút chỉ biết rơi lệ, cô ta nói gì cũng nhu thuận, sao không gặp mấy ngày đã trở nên lợi hại thế này?
Biểu đệ của Mã Tiểu Lệ kéo kéo tay áo cô ta, ra hiệu cho cô ta, ý bảo để anh ta nói.
“Thế này thím Triệu à, chúng ta chuyện nào ra chuyện đó.
Thím vì để con trai kết hôn vay tiền đó cũng ở trước khi chị họ cháu và anh rể cũ kết hôn vay.
Đó mà chẳng có nửa xu quan hệ gì với chị họ cháu.
Khoản nợ này tổng không thể đổ lên đầu chị họ cháu được nhỉ?
Chị họ cháu gả xuống cho anh rể cũ đền mất mấy năm thanh xuân luôn là đúng, còn vì nhà họ Đường các người sinh con gái, không có công lao đó cũng phải tính tới khổ lao chứ?
Các người tổng không thể để cô ấy tay trắng ra đi được nhỉ?"
Biểu đệ của Mã Tiểu Lệ là người tinh ranh, thấy tình hình không ổn liền chuyển sang đ-ánh bài tình cảm.
Triệu Tân Muội dù sao cũng lớn tuổi rồi, phản ứng không nhanh bằng người trẻ, bị anh ta nói thế này, hình như lại bị vòng vào.
Tô Tiếu Tiếu liền nói:
“Nhà người ta lúc anh rể cũ chưa ra đời các người còn dám tới đòi, trước khi kết hôn tính cái gì?
Hơn nữa nếu tôi nhớ không nhầm, đó là sau khi các người lãnh giấy chứng nhận, thím Triệu cầm giấy kết hôn của các người tới tìm tôi vay tiền, còn dám nói không có quan hệ gì với các người?
Dù sao tôi không quản, họ không trả nổi thì do các người trả, trả tiền!"