“Tam Càn Tứ Quý" được mọi người truyền tai nhau càng lúc càng thần kỳ, có người ngồi chực một tuần đều không nhặt được một lần hớt tay trên, đành cầu bạn học có phiếu cơm dẫn họ tới trải nghiệm một lần.

Đa số người tới một lần lại muốn tới lần nữa, cũng có một bộ phận nhỏ người thấy đó là chiêu trò, nhưng vị của đồ ăn là cơ bản, điểm này ai cũng không thể bắt bẻ.

Mô hình kinh tế có khác biệt với truyền thống này của Tô Tiếu Tiếu rất nhanh trở thành đề tài đàm tiếu sau cơm trà của sinh viên ngành kinh tế.

Tô Tiếu Tiếu liên đới mấy đứa nhỏ cùng “Tam Càn Tứ Quý" vì thế mà nổi danh.

Lúc đó họ mới biết hóa ra sinh viên kinh tế là làm ăn uống như vậy, là họ ngu muội rồi.

Rất muốn tới “Tam Càn Tứ Quý" ăn một bữa cơm nhưng không có phiếu cơm thì làm sao đây?

Tất nhiên, những chuyện này đều là chuyện sau này.

Thứ hai, thím Triệu tới làm việc đúng vị trí, vốn cũng là đồng chí công nhân cần cù nhanh nhẹn, việc trong tiệm đều là công việc nhìn là biết, cộng thêm lòng biết ơn với Tô Tiếu Tiếu, bà dùng mười hai phần công sức để làm việc.

Thêm một tay làm tốt này, cộng thêm mô hình kinh doanh trong nhà đã hình thành, sẽ không quá tải công việc, ba người hoàn toàn có thể ứng phó được.

Tiểu Đậu Bao, Phạn Đoàn và Trụ T.ử lần lượt khai giảng, mấy nhóc con này đều thích nghi rất tốt.

Chỉ là ngày đầu tiên khai giảng Tiểu Đậu Bao gây ra một trò cười, vì nhóc quá đẹp, trời lạnh đội mũ trên áo bông lên, mọi người đều không thấy được kiểu tóc, chỉ lộ cái mặt nhỏ, da dẻ lại là màu trắng lạnh, mắt lại là đôi mắt nai ngập nước, lông mi còn dài lại cong, nhìn thế nào cũng là bé gái xinh đẹp, cho tới khi nhóc vào nhà vệ sinh nam, bạn học cùng lớp là “gà con" đều sợ tới mức không tè nổi, che cái “cu tí" nói nhà vệ sinh nữ ở phía đối diện.

Tiểu Đậu Bao bất lực kéo mũ xuống:

“Mình là con trai!"

Còn có “gà con" không tin:

“Không thể nào, đừng tưởng cậu cắt tóc ngắn thì mình không nhận ra, con trai không thể lớn đẹp như thế được!"

Tiểu Đậu Bao không thèm để ý bạn ấy, trực tiếp đi tới bên máng tiểu cởi quần ra một cái——

Bạn học gà con ngây người nhìn cậu ấy:

“Cậu thật sự mọc cu tí à?

Cậu thật sự là con trai?"

Tiểu Đậu Bao ghét bạn ấy phiền phức, không thèm để ý, tè xong kéo quần lên chuẩn bị đi.

Bạn học gà con đuổi theo sau lưng Tiểu Đậu Bao:

“Mình không phải cố ý, cậu đừng giận được không?

Mình tên là Phạm Trì Quang, cậu tên gì vậy?

Mình thực sự chưa từng thấy con trai lớn đẹp như cậu, chúng mình làm bạn bè được không?"

“Phạm Trì Quang (ăn hết cơm)?"

Nghe thấy cái tên này, Tiểu Đậu Bao cuối cùng cũng dừng bước nhìn bạn học mày rậm mắt to này một cái, lắc lắc đầu, “Mình không thể làm bạn bè với cậu."

Phạm Trì Quang hỏi:

“T, tại sao cơ?"

Tiểu Đậu Bao nói:

“Vì em trai mình sẽ không thích cậu."

Cơm đều ăn hết rồi, Tiểu Nhục Bao sao có thể thích bạn ấy, nghe thấy cái tên là sẽ chạy mất.

“Hả?"

Phạm Trì Quang ngơ ngác, “Chúng mình làm bạn bè thì có quan hệ gì với em trai cậu cơ chứ?"

Tiểu Đậu Bao không để ý tới bạn ấy, tự mình đi tới phía trước.

Phạm Trì Quang tình thế cấp bách kéo kéo quần áo Tiểu Đậu Bao.

Phạn Đoàn tranh thủ giờ ra chơi tới xem em trai có thích nghi không, vậy mà nhìn thấy một cậu bé b-éo đang “bắt nạt" Tiểu Đậu Bao, Phạn Đoàn giận tím mặt chạy qua kéo cậu bé b-éo ra:

“Cậu chán sống à, vậy mà dám bắt nạt em trai mình!"

Tiểu Đậu Bao ngày đầu tiên đi học đã bị người ta bắt nạt, sau này sợ đi học thì làm sao?

Quả thực không thể nhịn được!

Phạm Trì Quang ngẩn người, bạn ấy bắt nạt người lúc nào chứ, rồi ngẩng đầu nhìn anh trai kéo tay mình buột miệng thốt ra:

“Anh cũng đẹp thật đấy!"

Chân mày Phạn Đoàn có thể khóa c.h.ặ.t con ruồi, cậu bé b-éo này không phải là đồ ngốc chứ?

Tiểu Đậu Bao kéo kéo quần áo anh:

“Anh, bạn ấy không bắt nạt em."

Phạn Đoàn buông cậu bé b-éo ra, dắt em trai nhìn từ trên xuống dưới từ trái qua phải, vậy mà không có gì khác thường:

“Có người bắt nạt em nhất định phải nói cho anh biết đầu tiên biết không?"

Tiểu Đậu Bao gật đầu:

“Nhưng bạn ấy thực sự không bắt nạt em."

Phạn Đoàn nhìn cậu bé b-éo:

“Cậu bé b-éo, bảo các bạn cùng lớp các cậu ngàn vạn không được bắt nạt em trai mình, nếu không có các cậu đẹp mặt, biết không?"

Phạm Trì Quang ngây người gật đầu:

“B, biết rồi, bọn mình sẽ không bắt nạt bạn ấy đâu."

“Cậu tên gì thế?"

Phạn Đoàn hỏi lại.

“Phạm Trì Quang."

Phạn Đoàn cười rồi:

“Phạm Trì Quang (ăn hết cơm)?"

Tiểu Đậu Bao nhăn cái mũi nhỏ:

“Mình đã bảo Tiểu Nhục Bao sẽ không thích bạn ấy, không làm bạn bè với bạn ấy, bạn ấy cứ phải kéo mình làm bạn bè."

Phạn Đoàn lắc đầu nói:

“Không, anh thấy Tiểu Nhục Bao có thể sẽ thích bạn ấy, còn sẽ làm bạn bè với bạn ấy, nhìn cậu bé này là biết thích ăn uống."

Phạm Trì Quang nói:

“Anh đẹp trai sao anh biết ạ?

Con một bữa ăn được ba bát cơm, mẹ con luôn bảo không nuôi nổi con!"

Chuông vào lớp vang lên.

Phạn Đoàn nói:

“......

Anh nhìn ra được, được rồi các em mau về lớp đi.

Anh giao cho em một nhiệm vụ, nếu có người bắt nạt em trai anh, em nhất định phải giúp bạn ấy, còn phải chạy tới lớp 6(1) tìm anh đầu tiên, biết chưa?"

Phạm Trì Quang thích lắm, cái đầu gật như gà mổ thóc:

“Tuân lệnh, anh yên tâm, em nhất định sẽ không để người ta bắt nạt em trai đẹp đâu!"

Tiểu Đậu Bao nhăn mũi nhỏ:

“Em không phải em trai cậu, em tên Hàn Khang."

Mẹ nói đi học thì dùng đại danh.

Phạm Trì Quang gật gật đầu:

“Khang Khang, nghe hay đấy!"

Vẫn là lần đầu tiên có người gọi mình thế này, cậu ngẩn ra nửa ngày không phản ứng kịp.

Phạn Đoàn không ngờ nhanh thế đã tìm được cho Tiểu Đậu Bao một “tiểu bảo tiêu", lấy viên kẹo từ trong túi đưa cho Phạm Trì Quang:

“Mau về lớp đi, chăm sóc tốt em trai anh."

Phạm Trì Quang nhận lấy kẹo, cái đầu gật như gà mổ thóc:

“Tuân lệnh!"

Phạn Đoàn xoa đầu Tiểu Đậu Bao:

“Lúc tan học chờ anh cùng đi đón Tiểu Nhục Bao và Tiểu Thang Viên về tiệm ăn cơm."

Tiểu Đậu Bao ngoan ngoãn gật đầu:

“Dạ."......

Bên phía Trụ T.ử mọi chuyện vẫn như bình thường, chỉ là cả trường không có một người bạn quen thuộc nào, làm cậu đặc biệt hoài niệm những ngày tháng ở trấn Thanh Phong cùng Phạn Đoàn Đậu Bao đi học, giờ ra chơi cùng chơi đùa.

Các bạn trong lớp phổ biến lớn hơn Trụ T.ử vốn dĩ tuổi mụ mới mười hai tuổi tầm một tới hai tuổi.

Cậu là đứa trẻ nhỏ nhất lớp, các thiếu nữ mười ba mười bốn tuổi tuổi xuân phơi phới đang là lúc tình cảm chớm nở, ngũ quan Trụ T.ử anh tuấn, tính tình nho nhã hiền hòa, cười lên luôn mang cho người ta cảm giác như gió xuân thổi qua, không ít bạn nữ đều không nhịn được mà lén nhìn cậu.

Chương 361 - [thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia