“Chị biết nó không gọi là mây trắng, chị chỉ cảm thấy nó trông giống một cục mây trắng, nhưng quả thực cũng rất giống kẹo bông gòn, nhưng nó chẳng giống con ch.ó nào trên thảo nguyên chúng ta cả."
Mộc Tiểu Thảo mắt không chớp nhìn chằm chằm Miên Hoa Đường, lũ nhóc nhà chị Tiếu Tiếu đáng yêu thì thôi, ngay cả ch.ó cũng đáng yêu như vậy, còn có người phục vụ tai đỏ bừng bưng thức ăn tới đây cũng đáng yêu quá!
Mộc Tiểu Thảo đứng dậy:
“Để em đi, em sao có thể để ân nhân bưng cơm cho em!"
Trần Bình An không biết làm sao, đỏ ửng trên tai lan tới tận cổ, chỉ có thể nói:
“Cậu cứ ngồi đi, rất nóng đấy."
Tô Tiếu Tiếu dẫn theo ba anh lớn bưng cơm tới:
“Tiểu Thảo em đừng thêm phiền nữa, nhường chỗ cho Bình An đặt đồ."
Mộc Tiểu Thảo đành trốn sang một bên, Trần Bình An đặt nồi đất trong tay xuống, nói một câu:
“Cậu đừng gọi tôi như vậy nữa."
Nói xong quay người đi luôn, có vẻ hơi chút chạy trối ch-ết.
Hôm nay tiệm cung ứng là cơm thịt kho, đầy phòng thơm mùi thịt heo, theo tập tục truyền thống mà nói, Mộc Tiểu Thảo ngay cả việc ăn cơm chung bàn với người ăn thịt heo cũng không nên, chỉ là ra ngoài ở, quy củ trong lòng, cũng không thể quá chú trọng.
Tô Tiếu Tiếu ngồi cạnh Mộc Tiểu Thảo, hỏi cô:
“Sao em quen Bình An vậy?"
Mộc Tiểu Thảo thổi bát mì nóng hổi, húp một miếng giơ ngón tay cái lên, nói một câu “Ngon" mới trả lời câu hỏi của Tô Tiếu Tiếu:
“Lúc mới xuống ga tàu bị trộm, ân nhân vừa vặn tới ga tàu đón người, giúp em chặn tên trộm giao công an, ngay cả tên cũng không để lại liền đi mất, em không biết phải cảm ơn cậu ấy thế nào."
Tô Tiếu Tiếu:
“Vậy thì đúng là trùng hợp thật."
Mộc Tiểu Thảo gật đầu:
“Em cũng không biết sẽ gặp cậu ấy ở đây, chị Tiếu Tiếu, cậu ấy là người giúp việc chị thuê à?"
Tô Tiếu Tiếu lắc đầu:
“Không phải, tiệm này là chị và mẹ của Bình An hợp tác mở."
Mộc Tiểu Thảo hiểu ra, đảo đảo đôi mắt nói:
“Chị Tiếu Tiếu, em nghĩ ra cách báo đáp ân nhân rồi, sau này lúc không có tiết em sẽ tới giúp các chị, em không cần tiền công, bao em ăn một bát mì nước như vậy là được."
Tô Tiếu Tiếu:
“Chuyện này chị không làm chủ được, em tự hỏi Bình An đi, nhưng chị nghĩ cậu ấy chắc sẽ không đồng ý, cậu ấy người tốt, giúp em không phải để muốn em báo đáp."
Mộc Tiểu Thảo nói:
“Em biết mà, tóm lại em không quản cậu ấy đồng ý hay không, sau này lúc không có tiết và cuối tuần em đều tới giúp chị."
Phạn Đoàn bỗng nhiên lén lút nói:
“Chị Tiểu Thảo, chị là tới để xem anh Bình An đúng không?"
Mộc Tiểu Thảo chớp chớp mắt:
“Chị xem cậu ấy làm gì?
Nữ đồng chí trên lưng ngựa chúng ta không nợ ơn nghĩa, xem cậu ấy là báo đáp được ơn sao?"
Phạn Đoàn:
“..."
Tô Tiếu Tiếu không nói gì chỉ cười.
Trong lúc trò chuyện, Tiểu Nhục Bao đã ăn xong một phần cơm thịt kho, tự mình ôm nồi đất bồm bộp chạy đi bảo chú Dương thêm cơm cho mình, rồi lại bồm bộp bưng nửa nồi cơm về.
Mộc Tiểu Thảo:
“!!!"
Tiểu Nhục Bao em ăn nhiều cơm vậy sao?"
Tiểu Nhục Bao lắc đầu:
“Hôm nay bữa sáng ăn nhiều quá, khẩu vị không tốt, chỉ ăn có một chút này thôi."
Mộc Tiểu Thảo:
“!!!???"
Em một đứa trẻ b-ú sữa ăn “một chút" đã là lượng cơm gấp một phẩy năm lần của chị, đây nếu ăn no thì ăn bao nhiêu ạ?"
“Chị Tiếu Tiếu, lũ nhóc nhà chị lượng ăn đều lớn như vậy sao?
Nuôi bọn chúng tốn nhiều tiền lắm nhỉ?"
Tô Tiếu Tiếu nói:
“Ăn bao nhiêu cũng bao no, chị mở tiệm cơm này chính là để nuôi lũ nhóc."
Tiểu Nhục Bao có chút không vui, em ăn không nhiều mà?
Hôm nay ăn ít hơn nửa nồi cơm đấy.
Phạn Đoàn nói:
“Chị Tiểu Thảo, chị không cần lo mẹ em nuôi không nổi bọn em, bọn em tự kiếm nhuận b.út đủ nuôi mười Tiểu Nhục Bao, em trai cứ ăn đi, anh nuôi nổi."
Mộc Tiểu Thảo nhớ tới những truyện đăng kỳ trên báo, chột dạ xin lỗi:
“Xin lỗi nhé Tiểu Nhục Bao, chị không phải ý đó, chỉ là chỉ là... em ăn cơm quá thơm, chị không nhịn được cảm thán thôi, lần sau em tới nhà ăn trường chị, chị mời em ăn một bữa no nê, ăn gì cũng được."
Tiểu Nhục Bao chỉ cần có ăn là rất dễ dỗ:
“Thật không ạ?
Chị nói phải giữ lời nhé."
Mộc Tiểu Thảo thở phào nhẹ nhõm, thật sợ lời vô tâm của mình làm tổn thương lòng tự trọng của trẻ nhỏ:
“Giữ lời giữ lời, các em đều tới, chị đều mời."
Ăn cơm xong, Mộc Tiểu Thảo nhanh nhẹn giúp dọn bàn, Tô Tiếu Tiếu không thu tiền cơm của cô, cô muốn làm việc thì để cô làm thôi.
Lũ nhóc ăn no làm xong bài tập tay nắm tay về nhà nghỉ trưa.
Mộc Tiểu Thảo chần chừ bám lấy Trần Bình An:
“Ân...
Bình, Bình An?"
Mộc Tiểu Thảo thấy tai cậu lại đỏ lên, liền đổi giọng, “Bạn học Bình An, em tới giúp anh!"
Trần Bình An da mặt mỏng, từ nhỏ tới lớn chưa từng tiếp xúc nhiều với bạn học nữ, nói một câu “Không cần, tôi làm" liền cúi đầu dọn bát đũa.
Mộc Tiểu Thảo càng nhìn càng thấy cậu đáng yêu, so với sự hung hãn lúc giúp cô bắt trộm trước kia cứ như biến thành người khác.
“Em thật lòng muốn cảm ơn anh, hôm đó anh đi nhanh quá không kịp, không ngờ anh lại quen chị Tiếu Tiếu như vậy, em nói với chị ấy rồi, sau này rảnh tới tiệm giúp đỡ xem như cảm ơn."
Mộc Tiểu Thảo nói.
Trần Bình An nói:
“Cậu không cần làm như vậy, tình huống đó đổi lại là ai tôi cũng sẽ giúp thôi, không phải vì muốn sự cảm ơn của cậu."
Mộc Tiểu Thảo chớp mắt:
“Vậy em càng không thể chiếm tiện nghi của người tốt, chính vì như vậy em mới càng phải cảm ơn anh, dù anh có đồng ý hay không, em đã quyết định làm như vậy."
Mộc Tiểu Thảo nói xong lại đi cướp giẻ lau trong tay Bạch Lan, bán sức lau bàn.
Đợi Mộc Tiểu Thảo lại vào bếp cướp công việc rửa bát của dì Triệu, Tô Tiếu Tiếu mới hạ thấp giọng nói với Trần Bình An:
“Bình An em không cần có áp lực tâm lý, cô gái lớn lên trên thảo nguyên tính cách khá thẳng thắn, cô ấy phẩm chất không tệ, tâm tư rất đơn thuần, không có nhiều tâm cơ, em cứ xem như cô ấy tới giúp chị, chị bao cơm cô ấy."
Trần Bình An mặt lại đỏ:
“Tôi không phải ý đó."
Tô Tiếu Tiếu không nói gì chỉ cười, nếu như sau này Mộc Tiểu Thảo không phải quay về thảo nguyên, tính cách của cô và Trần Bình An ngược lại rất hợp, nhưng còn vài năm nữa, chuyện sau này ai cũng khó nói, cô cũng không định nhúng tay, tóm lại thuận theo tự nhiên thôi.
Tuần này, Mộc Tiểu Thảo đều nghiêm túc thực hiện lời hứa của mình, lúc không có tiết đều tới tiệm giúp đỡ, cô làm việc nhanh nhẹn, tính cách lại tốt, chút nào cũng không giống đứa trẻ được nuông chiều trong gia đình cán bộ.