Khiến cho hai người vốn đã qua tuổi ba mươi mà lại còn hơn cả những cặp tình nhân mới yêu nhau, chẳng cần mồi lửa, chỉ cần chạm vào nhau trêu ghẹo một chút là đã tự bốc cháy.

Giang Tuyết bàn giao công việc xong cũng chẳng có việc gì làm, bỗng nhiên có chút nhớ Cố Triển Vọng, dứt khoát đến văn phòng anh tạo bất ngờ.

Xe của cô đã bị đơn vị thu hồi, chỉ đành phải đi phương tiện công cộng qua đó.

Phải nói là con người ta quen sống sung sướng thì dễ, chứ quen sống tiết kiệm thì khó, thời gian này cô hoặc là tự lái xe, hoặc là được Tiểu Đỗ và Cố Triển Vọng đưa đón, nhất thời phải đi chen chúc trên các phương tiện công cộng đầy mùi vị khác nhau, cô thật sự không quen chút nào, đổi một chuyến xe rồi lại đổi một chuyến tàu điện ngầm mới đến được văn phòng của Cố Triển Vọng, cảm giác cứ như đi Tây Thiên thỉnh kinh về vậy.

Văn phòng của Cố Triển Vọng cách “Quốc Vượng" không xa, vẫn còn vài nhân viên đang làm việc, nhưng họ chưa từng gặp Giang Tuyết nên không nhận ra cô.

Đồng chí phụ trách lễ tân thấy cô thì lịch sự ngăn lại:

“Vị này, xin hỏi cô tìm ai, có hẹn trước không?"

Tiểu Đỗ ngồi trước cửa văn phòng Cố Triển Vọng, cậu ta còn kiêm nhiệm làm thư ký cho Cố Triển Vọng, tóm lại là ai muốn vào văn phòng của Cố Triển Vọng đều phải qua sự đồng ý của cậu ta.

Tiểu Đỗ ngẩng đầu nhìn, không ngờ Giang Tuyết lại tới đây, vội vàng đứng dậy đón người:

“Tiểu Trần đừng vô lễ, cô ấy là phu nhân, phu nhân, sao cô lại tới đây?

Sao không gọi điện bảo tôi đi đón cô?"

Giang Tuyết gật đầu với Tiểu Trần, rồi mới nói với Tiểu Đỗ:

“Thấy không có việc gì nên qua xem sao, Cố Triển Vọng đâu?"

Tiểu Đỗ nói:

“Tiên sinh đang gặp khách trong phòng khách, cũng được một lúc rồi, đoán chừng sắp ra rồi, hay là cô vào văn phòng tiên sinh ngồi đợi trước đi?"

Giang Tuyết không biết trong văn phòng Cố Triển Vọng có tài liệu mật gì không, cũng không biết anh có để ý hay không, liền chỉ vào chỗ trống bên cạnh:

“Không cần đâu, tôi ngồi đó đợi là được."

Người khác không biết Cố Triển Vọng coi trọng Giang Tuyết đến mức nào, nhưng Tiểu Đỗ thì biết, cô muốn thế nào thì cứ thế ấy thôi, Tiểu Đỗ nháy mắt với Tiểu Trần:

“Còn ngẩn ra đó làm gì?

Mau đi pha cà phê cho phu nhân đi chứ."

Giang Tuyết nói:

“Tôi không uống cà phê, nước lọc là được rồi, các cậu không cần bận tâm đến tôi, cứ làm việc của các cậu đi."

Nước của Tiểu Trần còn chưa kịp bưng tới thì cửa phòng khách đã mở ra, Cố Triển Vọng trong bộ vest chỉn chu, đeo kính gọng vàng, phong thái tao nhã, nhìn là biết ngay vẻ ngoài của một người thành đạt bước ra, đi cùng còn có một người đàn ông, cũng mặc vest nhưng chiều cao, khí chất và dung mạo đều thua xa Cố Triển Vọng.

Đây là lần đầu tiên Giang Tuyết thấy bộ dạng Cố Triển Vọng khi làm việc, có chút nghiêm nghị, cũng có chút xa lạ.

Cố Triển Vọng vừa mở cửa đã nhìn thấy Giang Tuyết, trước tiên là sững sờ, ngay sau đó khóe môi khẽ cong lên một chút, nói mấy câu ngoại ngữ Giang Tuyết nghe không hiểu rồi tiễn khách ra cửa.

Vị khách kia rõ ràng cũng nhìn thấy Giang Tuyết, không biết đã nói gì với Cố Triển Vọng, Cố Triển Vọng liếc nhìn Giang Tuyết một cái, cười đáp lại một câu rồi trực tiếp tiễn người ra cửa.

Khi Cố Triển Vọng quay lại, anh tiện tay nắm lấy tay Giang Tuyết đi vào văn phòng, nói một câu với Tiểu Đỗ:

“Đừng để bất cứ ai vào" rồi đóng cửa văn phòng lại.

Tiểu Trần bưng nước tới, nhìn cánh cửa đóng c.h.ặ.t hỏi Tiểu Đỗ:

“Nước này tính sao ạ?

Tôi có nên mang vào không?"

Tiểu Đỗ nói:

“Muốn mất việc thì cứ mang vào, không thì quay về chỗ của cậu đi, đừng hỏi, đừng nghe ngóng, đừng nói lung tung, cứ làm việc của cậu đi."

Cái tên không biết nhìn sắc mặt này, không thấy khóe miệng tiên sinh sắp kéo đến tận mang tai rồi sao?

Còn mang nước gì nữa chứ.

Trong phòng, một tiếng “cạch" khóa cửa vang lên, Cố Triển Vọng đã ấn Giang Tuyết lên cửa hôn, là nụ hôn kiểu Pháp nồng nàn đến mức Giang Tuyết sắp cạn kiệt oxy trong phổi mới chịu buông cô ra, anh c.ắ.n môi cô nói:

“Lâu như vậy mà vẫn chưa học được cách thở à, có ngốc không chứ?"

Lúc đầu còn tưởng cô là người lão luyện, rõ ràng chẳng biết gì, còn trong trắng hơn cả tờ giấy trắng, vậy mà cứ giả vờ thành thạo để trêu ghẹo anh, lần này đến lần khác, thế mà anh lại rất hưởng thụ, mỗi lần nhìn thấy khuôn mặt đầy vẻ cứng cỏi của cô trở nên tình động vì anh, anh lại có cảm giác thành tựu hơn cả việc xây dựng mười cái “Quốc Vượng".

Ánh mắt Giang Tuyết mơ màng, khẽ c.ắ.n môi anh, kéo cà vạt anh nói:

“Tôi không biết, Cố tiên sinh biết là được rồi, anh dạy tôi đi."

Cố Triển Vọng sao chịu nổi ánh mắt này của cô, bế cô lên đi về phía ghế bành:

“Lần trước nói đến văn phòng tôi thử, vậy vừa hay, để Cố tiên sinh dạy cho em tất cả những gì anh biết nhé..."...

Điện thoại trên bàn làm việc của Tiểu Đỗ vang lên đã là một giờ sau, cậu ta nhận lệnh của ông chủ, vội vàng chạy đến trung tâm thương mại “Quốc Vượng" bên cạnh mua vài bộ quần áo mới, tiện thể đến “Tam Xan Tứ Quý" ở tầng sáu gói một bữa tối phong phú mang vào.

Giang Tuyết nhìn bộ sườn xám Tiểu Đỗ mua về, vẻ mặt chán ghét nói:

“Sao Tiểu Đỗ cứ luôn mua sườn xám cho tôi vậy?"

Cố Triển Vọng chậm rãi giúp cô cài nút áo, đầy ẩn ý nói:

“Cũng đâu có mua thường xuyên, chỉ là làm hỏng một cái rồi bù lại một cái thôi, em không thích à?"

Dáng người Giang Tuyết rất chuẩn, trước lồi sau lõm, chiều cao gần mét bảy, quanh năm tập múa, đường nét rõ ràng thon gọn, thân hình thẳng tắp, đôi chân vừa mảnh vừa thẳng, kết hợp với khuôn mặt mang khí chất thanh tao, sườn xám khoác lên người cô, vẻ đẹp độc đáo của phụ nữ phương Đông được thể hiện vô cùng sống động trên người cô.

Cố Triển Vọng cực kỳ yêu thích dáng vẻ cô mặc sườn xám, thêm vào đó anh đều bảo Tiểu Đỗ mua loại lụa tốt nhất, cảm giác khi chạm vào rất tuyệt.

Giang Tuyết nói:

“Mặc gì cũng được, chỉ là sườn xám mặc vào cởi ra rất phiền phức, thỉnh thoảng mặc thì được, mặc thường xuyên thì phiền ch-ết đi được."

Cố Triển Vọng ôm cô từ phía sau:

“Người mặc và người cởi đều là anh, anh còn chưa thấy phiền, em phiền cái gì?"

Giang Tuyết châm một điếu thu-ốc, rít một hơi rồi thổi vào mặt anh:

“Anh gọi đó là cởi à?

Anh gọi đó là xé," Giang Tuyết hất cằm về phía chiếc sườn xám bị xé hỏng trên ghế bành, “Bộ đó tôi còn thích lắm đấy, bị xé hỏng tiếc thật."

Cố Triển Vọng cọ cọ vào cổ cô:

“Vậy thì đơn giản, mai mua cho em vài bộ y hệt, em muốn bao nhiêu cũng có."

Giang Tuyết lười để ý đến anh, vỗ vỗ lên đầu anh:

“Xem Tiểu Đỗ mua cho chúng ta món ngon gì đi, tôi đói rồi."

Cố Triển Vọng khẽ xoa eo cô:

“Vừa nãy còn chưa ăn no à?

Sao lại tham ăn thế hả?

Hửm?"

Giang Tuyết ôm lấy đầu anh, nhướng mày không chịu thua kém:

“Người đàn ông không nuôi nổi vợ mà còn mặt mũi nói đấy."

Chương 462 - [thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia