Tính cách của Tiểu Nhục Bao thực ra không có thay đổi gì, làm nũng thì được, giả bộ vô tội thì được,卖得萌 (bán manh/làm nũng) thì được, cái miệng lại ngọt lại xã giao, cộng thêm sự thay đổi của ngoại hình lại càng讨喜 (dễ mến) tới mức không chịu nổi.
Tô Tiếu Tiếu nhìn Tiểu Nhục Bao dù là tính cách hay ngoại hình đều gần như hoàn mỹ, nhớ tới câu nói đó:
mỗi người b-éo đều là cổ phiếu tiềm năng, Tiểu Nhục Bao g-ầy xuống rồi thực sự không có chuyện của người khác nữa.
Vợ chồng Cố Triển Vọng cả tháng trời không gặp con trai đỡ đầu bảo bối, lần nữa nhìn thấy thằng bé lúc, tròng mắt đều suýt rơi xuống đất, suýt chút nữa không nhận ra cậu chính thái xinh đẹp này, tâm trạng Tiểu Nhục Bao đơn giản là đẹp tới mức nổi bọt.
Người duy nhất崩溃 (sụp đổ) là đạo diễn Trần, vốn dĩ Tiểu Nhục Bao có một cảnh cần quay bù, nhưng khi Tiểu Nhục Bao hoàn mỹ như vậy đứng trước mặt ông, mặt ông đều suýt tức lệch sang một bên, hình tượng hiện tại của Tiểu Nhục Bao căn bản không khớp cảnh!
Nhưng đối với Tiểu Nhục Bao lại không nỡ giận, không còn cách nào, chỉ có thể将就 (tạm bợ) dùng cảnh quay vốn không hài lòng, ông tổng không thể bắt Tiểu Nhục Bao b-éo lại rồi mới tới quay bù chứ?
Huống chi nhìn thấy Tiểu Nhục Bao xinh đẹp diễn xuất lại tốt như vậy ông lập tức đã não bổ sẵn mười cái tám cái vai diễn, ông quyết định sau này mỗi một bộ phim đều phải nhìn thấy bóng dáng Tiểu Nhục Bao, ngay cả khi không có vai diễn phù hợp, cũng cứng rắn phải thêm đất diễn cho thằng bé, tóm lại Tiểu Nhục Bao không thể bỏ lỡ bất kỳ bộ phim nào của ông!
Tất nhiên, bản thân Tiểu Nhục Bao không hề hay biết.
Thằng bé chính là đặc biệt hưởng thụ ánh mắt kinh ngạc không thể che giấu lộ ra trong mắt mọi người, nhìn thấy ánh mắt loại này thằng bé liền đặc biệt có cảm giác thành tựu, hối hận tại sao mình không gi-ảm c-ân sớm hơn, biến thành đẹp là chuyện hạnh phúc biết bao.
Tiểu Thang Viên bị các anh trai quản rất nghiêm, cơ bản đều giữ khoảng cách với bạn học nam khác, Tiểu Nhục Bao chiếm giữ toàn bộ thời gian giải lao của cô bé, trên đường về nhà cũng đi theo, về tới nhà còn một đống anh trai nhìn chằm chằm, những bức thư tình đó thường là cô bé vừa móc từ trong cặp sách ra, còn chưa kịp拆开 (bóc ra) liền bị các anh trai thu mất, hôm nay không phải anh này lục soát cặp sách của cô bé, ngày mai chính là anh kia lục soát, dẫn tới cô bé tới tận bây giờ đều không biết những bạn học nam kia rốt cuộc viết gì cho cô bé, liền đặc biệt tò mò.
Ngày hôm nay, Tiểu Thang Viên cuối cùng không nhịn được, cô bé quyết định lúc lên lớp lén拆 (bóc) một bức thư tình xem.
Cô bé dựng sách giáo khoa lên che khuất tầm nhìn của giáo viên, lắc lắc bức thư tình vừa mới nhận được sáng nay, lặng lẽ nói với Đường Điềm Điềm:
“Điềm Điềm, cậu giúp tớ nhìn chừng một chút, tớ xem cái này viết cái gì."
Đường Điềm Điềm cũng được các anh trai nhà họ Hàn dặn dò giúp chăm sóc Tiểu Thang Viên, cô bé nói nhỏ:
“Tinh Tinh, các anh trai không phải không cho cậu xem sao?"
Từ cấp hai, Đường Điềm Điềm chỉ lúc ở nhà mới gọi Tiểu Thang Viên tên nhỏ, ở trường thông thường đều cùng mọi người gọi cô bé Tinh Tinh.
Tiểu Thang Viên nhìn chằm chằm chữ viết t.h.ả.m không nỡ nhìn trên bìa thư tình, thực ra có chút không muốn mở, cô bé vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy tên mình viết xấu như vậy, nhìn liền muốn ném đi, phải biết toàn bộ anh chị em trong nhà họ, bao gồm cả Đường Điềm Điềm, đều là từ nhỏ bắt đầu luyện thư pháp, ngay cả dùng chân viết cũng rất khó viết chữ xấu đến mức như vậy.
Nhưng cô bé lại là quá tò mò, cố gắng không nhìn cái kiểu cách không ra kiểu cách “Hàn Tinh đồng học đài giám" này, bắt đầu bóc phong bì:
“Tớ chỉ xem một cái thôi, cậu giúp tớ nhìn chừng."
Kết quả Đường Điềm Điềm còn chưa nói gì, giáo viên toán nổi tiếng nghiêm khắc đã gõ gõ bảng đen điểm tên họ:
“Hàn Tinh, Đường Điềm Điềm đứng lên!"
Tiểu Thang Viên là tấm gương ngoan ngoãn nổi tiếng, phản xạ có điều kiện đứng lên lúc một phen hoảng hốt, “thư tình" trong tay cứ như vậy bay ra ngoài......
Lời tác giả:
Phiên ngoại tiếp theo:
Hàn Tinh VS Trương Tu Viễn
Mọi người còn nhớ tên đại danh của Tiểu Thang Viên không?
Tầm nhìn của giáo viên toán đuổi theo điểm rơi của bức thư tình, tay phải cầm cây thước dạy học nhẹ nhàng gõ gõ lòng bàn tay trái, rồi đi xuống đứng định tại trước bức thư tình, nhìn mấy chữ “Hàn Tinh đồng học đài giám" xấu tới t.h.ả.m không nỡ nhìn cau cau mày, hỏi Tiểu Thang Viên:
“Hàn Tinh Đường Điềm Điềm hai em đang làm gì?
Đây lại là cái thứ gì?"
Tiểu Thang Viên đỏ bừng mặt, cô bé lớn tới mức này vẫn là lần đầu tiên xấu hổ như vậy:
“Thầy ơi, em cũng không biết là cái thứ gì, cho nên mới tò mò muốn xem một cái."
Đường Điềm Điềm lo mình nói sai, không dám lên tiếng, chỉ đành đi theo sốt ruột.
Bức thư tình bay ra ngoài đã rơi ra khỏi phong bì, lúc này thầy giáo cúi người nhặt nó lên, đ-ập vào mắt là một câu:
“Hàn Tinh mắt của em giống như những ngôi sao trên trời xinh đẹp như vậy, từ khi nhìn thấy em, mỗi ngày trước khi đi ngủ buổi tối tớ đều phải nhìn những ngôi sao ngoài cửa sổ mà nghĩ tới em mà ngủ......"
Giáo viên toán không chút thay đổi sắc mặt cất bức thư đó đi, nhìn hai cô bé đang ở độ tuổi trăng tròn trước mắt, đẹp đẽ như vậy, xinh đẹp như vậy, giáo viên toán cũng từng trẻ tuổi, lúc trẻ cũng là cô bé xinh đẹp được rất nhiều nam sinh ngưỡng mộ, cái gọi là tâm tư thiếu nữ đều là thơ, chuyện này bất kể ai đúng ai sai, xảy ra hay không xảy ra đều nên xử lý cho tốt, nếu không rất dễ phá hỏng những cô bé xinh đẹp vốn có tiền đồ tươi sáng này.
“Ngồi xuống đi, nghiêm túc nghe giảng không được làm việc riêng nữa."
Giáo viên toán nói xong liền tiện tay lấy đi bức thư đó.
Tiểu Thang Viên và Đường Điềm Điềm thở phào nhẹ nhõm, hơn nửa tiết học phía sau đều ở trong thấp thỏm không yên mà qua đi, quả nhiên, lúc tan học thầy giáo lại lần nữa đi tới, gõ gõ mặt bàn của Tiểu Thang Viên:
“Buổi chiều bảo phụ huynh của em tới một chuyến."
Tiểu Thang Viên thở dài, quả nhiên vẫn không thể tránh được một kiếp, về nhà chắc chắn lại bị các anh trai mắng cho một trận.
Cô bé ngược lại không sợ gặp phụ huynh, bố mẹ đều là người khai minh, chỉ cần nói rõ với họ cô bé chỉ là muốn xem một cái thư tình, họ cũng sẽ không trách cô bé, Tiểu Thang Viên từ nhỏ tới lớn có chuyện gì chưa bao giờ giấu giếm người trong nhà, chỉ là cảm thấy các anh trai hỏi đông hỏi tây tương đối phiền phức.
Lúc Tiểu Nhục Bao đi vào, bạn học bàn phía sau vừa hay hỏi Tiểu Thang Viên:
“Tinh Tinh, vừa rồi giáo viên toán từ chỗ cậu lấy đi là thư tình nhỉ?
Tớ nhìn thấy là lớp trưởng lớp ba bên cạnh nhét vào."
Cô bé thường xuyên nhìn thấy có bạn học nam nhét đồ vào ngăn bàn của mình, đồ ăn và quà tặng cô bé chưa bao giờ nhận, đều là trực tiếp giao tới chỗ tìm đồ thất lạc, thư tình khó vứt đi liền trực tiếp nhét vào cặp sách.
Lâu dần mọi người liền không tặng đồ cho cô bé nữa, chỉ tặng thư tình.
Tiểu Nhục Bao nghe xong hơi nheo mắt, giật giật b.í.m tóc nhỏ của cô bé:
“Em lại nhận được thư tình?
Còn bị thầy giáo phát hiện?"
Tiểu Thang Viên bất lực nằm bò trên bàn:
“Vâng ạ, còn phải gặp phụ huynh cơ, bố mẹ đi du lịch chưa về, đành phải bảo anh cả tới một chuyến thôi."