Cũng không biết thằng bé có hiểu hay không, nhưng mà một chữ cũng không đọc sai, ngay cả ngắt nghỉ đoạn cũng không sai một chút nào, bất kể đoạn dài hay ngắn đều đọc một hơi là xong.

Đọc đến đoạn chín chín tám mốt, thằng bé thiếu chút nữa không thở nổi, cong lưng thở hổn hển.

Cái bộ dạng vừa ngây thơ vừa nghiêm túc đó làm Tô Tiếu Tiếu cười không ngớt.

Ngay cả Tiểu Đậu Bao cũng xem đến say sưa, cầm cành cây nhỏ của mình viết viết vẽ vẽ trên mặt đất trước bảng đen nhỏ của Tô Tiếu Tiếu.

Hai nhóc con thông minh đều chăm chỉ học hành như vậy, Tô Tiếu Tiếu tự nhiên cũng không cam lòng yếu thế.

Cô tìm thấy sách giáo khoa cấp ba của Hàn Thành trong tủ.

Tô Tiếu Tiếu rất ghét cái mùi băng phiến quen thuộc trên đó, nhưng mẹ cô nói, thứ này chống côn trùng.

Sách của Hàn Thành quả nhiên được bảo quản rất tốt, để lâu như vậy mà không bị côn trùng c.ắ.n, còn tự làm bìa bọc bên ngoài.

Trên bìa là nét chữ mạnh mẽ phóng khoáng của Hàn Thành, ngay chính giữa viết ngay ngắn hai chữ “Ngữ Văn", góc dưới bên phải viết:

“Lớp 11 (1), Hàn Thành".

Tô Tiếu Tiếu mở ra bên trong, sách của Hàn Thành được bảo quản rất tốt, trong ngoài đều sạch sẽ như con người anh vậy, không có một vết bẩn hay nếp nhăn nào, nhưng từng dòng chữ đều chằng chịt các ghi chú và đ-ánh dấu, có thể thấy đây là cuốn sách từng được một học bá cực kỳ chăm chỉ sử dụng.

Khiến Tô Tiếu Tiếu khi lật trang cũng phải đặc biệt cẩn thận, sợ làm hỏng cuốn sách mà chủ nhân cực kỳ trân trọng.

Những cuốn sách khác cũng vậy, cuốn nào cũng được bọc bìa, viết tên sách và tên lớp, cứ như người bị ám ảnh cưỡng chế vậy, ngay cả vị trí đề tên cũng không lệch một ly.

Kiến thức thời này không tính là quá khó, kinh nghiệm học tập của Tô Tiếu Tiếu kiếp trước cộng với nền tảng của nguyên chủ, ôn tập lại cũng khá là nhẹ nhàng.

Nếu cứ theo độ khó này, Tô Tiếu Tiếu cảm thấy mỗi ngày dành ra một hai tiếng học tập là đủ rồi.

Cho dù đi làm, thời gian vẫn rất dư dả.

Trong lòng có tính toán, Tô Tiếu Tiếu biết sắp xếp thời gian thế nào, gấp sách lại đi chuẩn bị cơm trưa.

Tiểu Phạn Đoàn đoán chừng đã thuộc xong bảng cửu chương, nhóc con lại đã chổng cái m-ông nhỏ lên, ngồi trong vườn rau đào giun đất cho “Cháo Phấn Diện Phạn" ăn.

Tiểu Đậu Bao vẫn là Tiểu Đậu Bao thông minh đó, ngay cả chữ “đắc" khó như vậy mà thằng bé cũng viết từng nét một theo.

Mặc dù không ngay ngắn, nhưng nét b.út và thứ tự nét đều không sai, bây giờ thằng bé chỉ có một tay có thể cử động, viết được như vậy đã là khá lắm rồi.

Tô Tiếu Tiếu bế thằng bé lên hôn một cái, lấy từ trong tay ra một viên kẹo sữa bóc vỏ đưa đến bên miệng thằng bé:

“Mẹ thưởng cho bé con ngoan một viên kẹo sữa."

Nhóc con cười đến không thấy mắt đâu, giơ tay nhận lấy, nhưng không cho vào miệng mình, mà đưa đến bên miệng Tô Tiếu Tiếu, ra hiệu cho Tô Tiếu Tiếu ăn.

Tô Tiếu Tiếu hướng dẫn thằng bé:

“Tiểu Đậu Bao muốn làm gì nào?

Con phải mở miệng nói thì mẹ mới biết con muốn làm gì chứ, muốn mẹ ăn kẹo thì, con chưa nói được câu dài như vậy thì con nói 'Mẹ~~ ăn' như thế này, mẹ là biết rồi.

Nhưng con không nói thì mẹ không biết được đâu."

Tiểu Đậu Bao phồng má, nhất quyết không nói, thấy Tô Tiếu Tiếu không ăn còn nóng nảy, cứ thế nhét vào miệng cô.

Tô Tiếu Tiếu ngả đầu ra sau, tránh tay thằng bé.

Tiểu Đậu Bao “oa" một tiếng khóc lên.

Tô Tiếu Tiếu thật sự không còn cách nào với thằng bé, nó thật ra cái gì cũng hiểu, cái gì cũng biết, nhưng chính là không chịu học nói.

Tô Tiếu Tiếu nhận lấy viên kẹo sữa từ tay thằng bé, khẽ c.ắ.n một cái:

“Được rồi được rồi, đàn ông con trai không khóc đâu, mẹ trêu con thôi mà.

Nhưng Tiểu Đậu Bao vẫn phải mở miệng nói chuyện chứ, mẹ hiểu Tiểu Đậu Bao thì mẹ mới biết con muốn gì chứ, chứ như anh trai, hay như anh Trụ Tử, họ đâu có đoán được Tiểu Đậu Bao muốn gì, vậy thì con phải mở miệng nói cho họ biết chứ, đúng không?

Ví dụ như bây giờ, mẹ ăn viên kẹo sữa Tiểu Đậu Bao cho, để biểu thị sự cảm ơn, mẹ sẽ nói 'cảm ơn', mẹ cảm thấy rất ngọt, mẹ sẽ nói 'kẹo sữa Tiểu Đậu Bao cho ngọt quá', nhưng nếu mẹ cũng giống Tiểu Đậu Bao không nói chuyện, thì Tiểu Đậu Bao sẽ mãi mãi không biết cảm nhận của mẹ, đúng không?"

Tiểu Đậu Bao tủi thân nhét viên kẹo sữa Tô Tiếu Tiếu đã c.ắ.n vào miệng mình, đôi má phúng phính càng căng tròn, hàng lông mi dài như hai chiếc quạt nhỏ đọng đầy giọt nước mắt, đôi mắt to ngập nước chớp chớp, hai hạt đậu vàng lại lăn ra khỏi khóe mắt.

Tô Tiếu Tiếu xót xa vô cùng, Tiểu Đậu Bao ngoan không chịu nổi, thật sự rất ít khi khóc, gần như chưa từng khóc, nhưng thằng bé đã gần hai tuổi rồi mà vẫn không chịu nói, Tô Tiếu Tiếu có chút lo lắng, cứ nghĩ muốn thằng bé mở miệng.

Tô Tiếu Tiếu lấy khăn tay lau khô nước mắt cho thằng bé, lại hôn hôn thằng bé:

“Được rồi, mẹ hơi vội vàng, vì mẹ quá muốn nghe Tiểu Đậu Bao nói chuyện rồi, vậy đợi lúc nào Tiểu Đậu Bao muốn nói thì nói cho mẹ nghe được không?"

Tô Tiếu Tiếu vừa dứt lời, liền nghe thấy một tiếng “Mẹ~~~" nhỏ xíu ngọt ngào non nớt.

Tô Tiếu Tiếu ngẩn người một hồi lâu, cô kinh ngạc nhìn Tiểu Đậu Bao, ánh mắt hai mẹ con chạm nhau, Tô Tiếu Tiếu lập tức mừng rỡ như điên, không biết dùng từ ngữ nào để diễn tả tâm trạng phấn khích lúc này của mình, nhưng cô vẫn vô cùng khó tin:

“Tiểu Đậu Bao, con mở miệng nói chuyện rồi?

Vừa rồi con mở miệng gọi mẹ, đúng không?"...

Tiểu Đậu Bao tất nhiên sẽ không trả lời câu hỏi của Tô Tiếu Tiếu, kẹo sữa nhét đầy hai má, đôi má sữa căng tròn, thằng bé nghiêng đầu, cong đôi mắt to nhìn Tô Tiếu Tiếu cười toe toét, sau đó cúi cái đầu nhỏ xuống, như là có chút xấu hổ.

Nhóc con thật sự quá chữa lành, nếu không phải tay thằng bé chưa lành hẳn, Tô Tiếu Tiếu hận không thể ôm lấy thằng bé hôn hít tung hứng.

Con người nhóc con sao có thể đáng yêu như vậy chứ?

“Nghe thấy Tiểu Đậu Bao nói chuyện mẹ thật sự rất vui, mẹ hy vọng sau này ngày nào cũng được nghe Tiểu Đậu Bao nói chuyện, được không?"

Nhóc con ôm lấy cổ Tô Tiếu Tiếu không nói nữa.

Tô Tiếu Tiếu xoa xoa cái đầu nhỏ của thằng bé, không miễn cưỡng nữa, sau này cũng sẽ không ép buộc nữa, nhóc con quá ngoan, đợi lúc nào thằng bé muốn nói thì nhất định sẽ nói.

Lại đến giờ chuẩn bị cơm trưa, Tô Tiếu Tiếu trước tiên luyện mỡ từ thịt ba chỉ ra.

Một cái nồi khác hầm cơm gạo hỗn hợp, cơm khoai lang ăn ngán rồi, Tô Tiếu Tiếu đổi sang gạo lứt, lúa mì, hạt ngô vỡ, tóm lại đảm bảo lượng gạo trắng nhiều nhất, phối hợp thế nào cũng không khó ăn, giá trị dinh dưỡng cũng sẽ cân bằng hơn.

Chương 63 - [thập Niên 70] Người Mẹ Kế Xinh Đẹp Và Đàn Con Đáng Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia