Đứa trẻ thật hiểu chuyện.
Tô Tiếu Tiếu giơ tay xoa đầu thằng bé:
“Một nhà với nhau thì không cần khách sáo như vậy, đều là phải giúp đỡ lẫn nhau.
Dì Tô thấy Tiểu Trụ T.ử hôm nay đặc biệt dũng cảm, đặc biệt tuyệt vời.
Sau này lại gặp phải những chuyện bất công như vậy thì phải nói ra giống như hôm nay, để thầy cô hoặc người lớn giải quyết, cho nên con làm rất đúng.”
Tiểu Trụ T.ử còn muốn nói cảm ơn, lời đến bên miệng rồi lại nuốt vào.
Người một nhà không cần khách sáo, thằng bé có người nhà rồi.
Tiểu Phạn Đoàn và Tiểu Đậu Bao chờ sẵn ở cửa.
Nhìn thấy họ đi đến, Tiểu Phạn Đoàn nắm còn không nắm nổi Tiểu Đậu Bao:
“Tiểu Đậu Bao em đi chậm một chút, đừng ngã đấy!
Mẹ, sao mẹ mới đến, mẹ mà không đón bọn con là Tiểu Đậu Bao sắp khóc nhè rồi!”
Tô Tiếu Tiếu cong mắt ngồi xổm xuống đất dang rộng đôi tay đón thiên thần nhỏ của mình.
Tiểu Đậu Bao “bịch bịch bịch” chạy tới, đôi mắt đen láy trong veo cong thành hình trăng khuyết, từ xa đã dang hai cánh tay bé xíu lao về phía cô:
“Mẹ, nhớ~~~”
Tô Tiếu Tiếu bế nhóc con vào lòng, hôn lên mặt nó:
“Tiểu Đậu Bao nhớ mẹ phải không?”
Tiểu Đậu Bao ôm cổ Tô Tiếu Tiếu hôn đáp lại:
“Nhớ~~~”
Tiểu Phạn Đoàn không thể tin nổi mình lại chạy không nhanh bằng Tiểu Đậu Bao, Tiểu Đậu Bao ôm Tô Tiếu Tiếu, thì thằng bé chạy đi ôm Tiểu Trụ Tử:
“Tiểu Trụ Tử, cậu không sao chứ?
Làm tớ lo ch-ết đi được.”
Tiểu Trụ T.ử cười cười, lắc đầu nói:
“Tớ không sao.”
Tô Tiếu Tiếu hỏi Phạn Đoàn đã cảm ơn bà Trương chưa, Phạn Đoàn nói đã cảm ơn rồi.
Tô Tiếu Tiếu bế nhóc con đứng dậy, giơ tay xoa đầu hai đứa con trai lớn:
“Các cục cưng, về nhà thôi, tối nay chúng ta ăn gà muối.”
“U hú…”
Tiểu Phạn Đoàn nhảy cẫng lên, “Lại có đùi gà ăn rồi!”
Ba nhỏ một lớn, bốn thiên thần, đón ánh tà dương, bước trên con đường về nhà…
…
Gà muối tối nay lại nhận được sự khen ngợi của cả gia đình, nhanh ch.óng leo lên vị trí số một trong bảng xếp hạng món ngon của Tiểu Phạn Đoàn.
Lúc ăn cơm Hàn Thành nhìn thấy vết bầm trên mặt Tiểu Trụ Tử, nhưng không hỏi trực tiếp trước mặt mọi người.
Đến lúc đi ngủ mới hỏi Tô Tiếu Tiếu:
“Mặt Trụ T.ử sao thế?”
Tô Tiếu Tiếu nheo mắt gối lên cơ bụng của Hàn Thành, còn dùng mặt cọ cọ, kể lại chuyện xảy ra hôm nay.
Hàn Thành vuốt ve mái tóc mượt mà của Tô Tiếu Tiếu, qua hồi lâu mới nói:
“Em vừa phải dạy thay lại vừa phải kiêm nhiệm công việc của đội tuyên truyền, còn phải trông Tiểu Đậu Bao, có xuể không?
Thực ra cha mẹ mới là người thầy tốt nhất của con cái, bọn trẻ ngoài giờ học có chúng ta dạy dỗ, thế nào cũng không hư được, em không nhất thiết phải lên lớp cùng chúng nó.”
Tô Tiếu Tiếu thực ra rất buồn ngủ, nheo đôi mắt lại, lúc nói chuyện hơi thở của cô phả vào cơ bụng của Hàn Thành, giống hệt một con mèo lười biếng, thỉnh thoảng lại vươn cái móng vuốt lông xù ra gãi bạn một cái cảm giác ngứa ngáy đó.
“Cô ấy không thích hợp để dạy người, trường học chẳng phải còn nhiều vị trí công việc hậu c.ầ.n s.ao.
Em đi dạy thay tiết của cô ấy, cô ấy có thể đi làm hậu cần, hoặc như vậy có thể khiến cô ấy cải tà quy chính chấn chỉnh tác phong của mình cũng tốt.
Tóm lại không thể dạy bọn trẻ như vậy nữa, chỉ là hơi xót cho con trai cô ấy, đứa trẻ nhỏ như vậy đã có chút hơi lệch lạc rồi.”
Giọng nói của Tô Tiếu Tiếu vừa nhẹ vừa mềm, lại mang theo chút lười biếng của cơn buồn ngủ, trong đêm thu như thế này, gối lên cơ bụng của Hàn Thành, cho dù Hàn Thành có thanh tâm quả d.ụ.c đến đâu cũng không kìm lòng được mà nghĩ miên man.
Hàn Thành bế cô lên, để cô ngồi trên người mình, dùng tư thế bế con bế cô, hôn lên đuôi tóc của cô:
“Sáng mai lúc tập thể d.ụ.c sáng gặp Triệu Tiên Phong anh nói với cậu ấy một tiếng, Lý Mộc là tiểu đoàn trưởng dưới trướng cậu ấy, để cậu ấy quan tâm đến con cái và vợ mình nhiều hơn.
Trẻ con còn nhỏ như vậy có thể uốn nắn lại, em đừng bận tâm chuyện đó nữa.
Anh đang hỏi em là đến lúc đó kiêm nhiệm công việc hai bên có xuể không?
Hửm?”
Lương bổng thế nào đều là chuyện nhỏ, lương cố định của anh cộng với tiền thưởng nhuận b.út và tiền thưởng nghiên cứu khoa học, một năm cộng lại cũng không ít.
Cô dù không đi làm, nuôi cái nhà này cũng là dư dả, chỉ là không muốn cô quá vất vả.
Tô Tiếu Tiếu dán mặt mình lên l.ồ.ng ng-ực anh, buồn ngủ đến mức mắt cũng không mở nổi, cọ cọ rồi nói:
“Dù sao bây giờ cũng không có việc gì, dạy Phạn Đoàn cũng là dạy, dạy một lớp cũng là dạy.
Đến lúc đó em đi báo cáo ở đội tuyên truyền xem nhiệm vụ có nặng không rồi tính tiếp, đều có thể điều chỉnh được.
Chuyện cấp bách trước mắt là không để Trình Lệ Phương làm hại bọn trẻ.”
“Ừm, tóm lại là không được làm mệt chính mình.”
Hàn Thành nói xong, cúi đầu theo đường lông mày hôn lên lúm đồng tiền nhỏ của cô, đôi môi của cô.
Tô Tiếu Tiếu nhắm mắt đáp lại:
“Anh chú ý một chút.”
Hàn Thành trầm giọng trả lời:
“Ừm, anh nhẹ nhàng thôi.”
Lại là một đêm mật ngọt.
Ngày hôm sau, Hàn Thành vẫn 6 giờ thức dậy, gọi hai đứa trẻ dậy tập thể d.ụ.c sáng.
Tiểu Phạn Đoàn hôm nay đã không còn là Tiểu Phạn Đoàn ngày hôm qua, hôm nay nó không cần bố xách lên nữa, Hàn Thành vừa gọi là tự giác bò dậy ngay.
Tối qua nó trò chuyện với Tiểu Trụ T.ử rất lâu, Tiểu Trụ T.ử kể cho nó nghe những chuyện xảy ra ở trường hôm qua và trước đây.
Tiểu Phạn Đoàn nắm c.h.ặ.t nắm đ-ấm nhỏ đầy phẫn nộ, cùng Tiểu Trụ T.ử ngoắc tay hứa hẹn nhất định phải mau ch.óng lớn lên, nỗ lực lớn đến cao bằng bố, sau này sẽ không ai bắt nạt được bọn chúng nữa.
Cho nên hôm nay Tiểu Phạn Đoàn vừa gọi là dậy, chạy bộ đặc biệt tích cực, vừa chạy vừa hỏi Hàn Thành:
“Bố ơi, bố có biết võ công không?
Võ công mà một đ-ấm đ-ánh ngã kẻ xấu ấy.”
Hàn Thành cúi mắt nhìn nhóc tì còn chưa cao đến đùi mình, lạ kỳ thật, nhỏ thế này đã nghĩ đến chuyện trừ gian diệt ác rồi?
Giác ngộ cao thế ư?
“Con muốn đ-ánh kẻ xấu nào?”
Hàn Thành kiên nhẫn hỏi nó.
Tiểu Phạn Đoàn nắm tay:
“Con muốn đ-ánh bại những kẻ xấu như Thiết Ngưu, Thiết Đản, Đại Thụ bắt nạt chúng con!”
Hàn Thành:
“…”
Là anh đ-ánh giá cao con trai mình rồi, đ-ánh nh-au thì cứ nói là đ-ánh nh-au, còn nói nghe chính nghĩa thế.
“Con cứ rèn luyện cơ sở thể chất thật tốt đi, một thời gian nữa bố dạy con một bộ quyền pháp.
Đợi lớn thêm chút nữa thì có thể đến doanh trại tham gia huấn luyện của chú Triệu con, đến lúc đó thì bao nhiêu kẻ xấu cũng không phải đối thủ của con.”
Đôi mắt to của Tiểu Phạn Đoàn “ting” một cái sáng rực lên:
“Thế bố ơi, bố mà đ-ánh nh-au với chú Triệu thì ai lợi hại hơn ạ?”
Hàn Thành liếc tên nhóc nói nhiều một cái:
“Bố và chú Triệu của con không đ-ánh nh-au.”
Triệu Tiên Phong đuổi theo, vừa hay nghe thấy cuộc đối thoại của hai cha con:
“Ôi chao, đã là Tiểu Phạn Đoàn nhà cậu hỏi câu này, thế thì mình phải đọ sức, tỉ thí với bố cậu một phen mới được.”