Trồng trọt sao?
Bất giác nhớ lại những ngày tháng ra đồng làm việc ở trong làng, những ngày tháng bị mẹ chồng đày đọa, mẹ Thẩm là Hoàng Mỹ Quyên làm sao có thể cam tâm quay về, lại làm sao muốn quay về chứ?
Mẹ Thẩm kinh hoàng nhìn bố Thẩm trong phòng:
“Ông Thẩm, rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Trong nhà xảy ra chuyện gì rồi? Công việc ở xưởng dệt đâu? Ông và Kim Bảo đều là công nhân chính thức, bưng bát cơm sắt cơ mà!”
Mẹ Thẩm đau khổ gào khóc, không ngừng chất vấn.
Sự bi thương của mẹ Thẩm toát lên vẻ thê lương, ngay cả Thẩm Hân San ở bên cạnh cũng không nỡ nhìn. Giây phút này, cô ta biết mình đã hoàn toàn tiêu đời rồi!
Bố Thẩm tát một cái vào mặt bà ta, sau đó căm hận nói:
“Tôi và Kim Bảo bị đuổi việc rồi! Đây là khu tập thể của xưởng dệt, vì chúng ta không còn là công nhân của xưởng dệt nữa nên phải trả lại nhà. Thu dọn đồ đạc đi, chiều nay chúng ta về làng.”
“Sao lại gấp gáp như vậy?”
Thẩm Kim Bảo nghe vậy, đứng phắt dậy, lớn tiếng gào lên:
“Vì hôm nay là thời hạn cuối cùng mà lãnh đạo xưởng dệt đưa ra, thật là phiền c.h.ế.t đi được! Xui xẻo tận mạng!”
Nói xong, gã mặc kệ ba người trong phòng khách, đi thẳng về phòng mình. Mình đúng là xui xẻo tám đời... Vừa đi vừa c.h.ử.i rủa ầm ĩ về phòng, phiền c.h.ế.t đi được, chẳng có chuyện gì vừa ý cả!
Thẩm Hân San ngã phịch xuống ghế sô pha, phát ra một tiếng "bịch". Bố Thẩm nhìn cô ta, mất kiên nhẫn nói:
“Bây giờ trong nhà đã ra nông nỗi này rồi, cô cũng thấy đấy! Mau cút về nhà cô đi, sau này ngoan ngoãn nghe lời, mỗi tháng gửi tiền về cho tôi và em trai cô!”
Hình như nghĩ đến tính khí của cô con gái út, ông ta lại cảnh cáo:
“Thẩm Hân San, cô nhớ kỹ cho tôi, nếu dám không gửi tiền, tôi sẽ bắt xe đến Hỗ Thị đòi cô, đến lúc đó xem ai khó chịu hơn ai!”
Thẩm Hân San sắp phát điên rồi!
Cô ta chạy trối c.h.ế.t ra khỏi nhà, cắm đầu cắm cổ chạy về phía nhà mình. Cô ta kiên quyết không thể ly hôn, dù hôm nay có phải quỳ thì cũng phải quỳ cho nhà họ Tiền mềm lòng mới thôi!
Cuối cùng, ba mẹ con nhà họ Thẩm ngồi chuyến xe về làng Đại Liễu Thụ ở quê. Có thể tưởng tượng được, chờ đợi họ sẽ là sự chế giễu và mỉa mai nhường nào.
…………
Hoa nở hai đóa, mỗi cành một vẻ.
Thẩm Thanh Hoan ở Kinh Thị có thể nói là hỉ sự liên miên. Sáng sớm vừa nhận được điện thoại của dì Tần Như Cẩm, buổi sáng xưởng trưởng Tô Ái Quốc cũng gọi điện đến, nói rằng trang sức cô thiết kế cực kỳ đẹp, Hoàng gia nước Y rất thích, hy vọng cô thiết kế thêm vài mẫu nữa, tốt nhất là theo bộ. Hiện tại trong xưởng đã cử người chuyên trách bắt đầu chế tác tỉ mỉ, chiều nay lãnh đạo xưởng họ họp, nhiệt tình mời cô đến tham gia, Thẩm Thanh Hoan đã nhận lời...
“Vâng, cố vấn Thẩm, một rưỡi chiều sẽ có xe của xưởng đến đón cô...”
“Được.”
Mấy ngày nay Tô Ái Quốc vui đến mức không ngủ được. Ông cảm thấy kể từ khi quen biết hai vợ chồng Thẩm Thanh Hoan ở Hỗ Thị, cuộc đời ông như được mở bàn tay vàng vậy. Bây giờ ông còn không dám tin, xưởng của họ không chỉ nổi tiếng khắp Hoa Quốc, mà hiện tại còn sắp nổi tiếng trên trường quốc tế nữa!
Đến lúc đó Nữ hoàng nước Y đeo trang sức của xưởng họ xuất hiện, thì trang sức của họ sẽ hoàn toàn bước ra quốc tế!
Nghĩ thôi đã thấy phấn khích rồi~
Thẩm Thanh Hoan cúp điện thoại, đón nhận ánh mắt tò mò của Lục mẫu, cười nói:
“Mẹ, trang sức lần trước con thiết kế đã được chọn rồi, chiều nay con phải đến xưởng trang sức họp, chắc là tối sẽ về muộn một chút.”
Lục mẫu biết dạo này Thẩm Thanh Hoan thiết kế trang sức cho Hoàng gia nước Y, lãnh đạo cấp trên rất coi trọng, ngay cả Bộ trưởng Tiêu của Bộ Ngoại giao cũng đích thân đến nhà. Bà gật đầu, vỗ vỗ vai cô:
“Thanh Hoan, giỏi lắm, cứ đi đi, việc nhà con cứ yên tâm, mẹ sẽ lo liệu chu đáo!”
Nghĩ đến xưởng trang sức nằm ở vùng ngoại ô Kinh Thị, bà lại nói thêm:
“Thanh Hoan, lát nữa mẹ báo với người nhà một tiếng, bảo tài xế đưa con đi.”
Thẩm Thanh Hoan cười càng tươi hơn. Lục mẫu coi trọng cô, một lòng suy nghĩ cho cô, cô đương nhiên rất vui:
“Mẹ, không cần đâu ạ, xưởng sẽ cử xe đến đón~”
“Ừm, vậy có việc gì con phải kịp thời liên lạc với người nhà nhé...”
Thẩm Thanh Hoan: “Vâng ạ~”
Nói xong cô khoác tay Lục mẫu đi xuống lầu, dưới lầu còn có ba đứa quỷ sứ nghịch ngợm nữa cơ mà!
Hai người khoác tay nhau xuống lầu, đúng lúc chạm mặt Từ Bán Hạ đến nhà. Thẩm Thanh Hoan theo bản năng nhíu mày, dạo này sao thế nhỉ? Từ Bán Hạ cứ thích chạy đến nhà họ Lục là sao?
Sống chung một đại viện, nhà mình lại ngại đuổi người...
Lục mẫu nhìn thấy Từ Bán Hạ, nụ cười vừa nở trên môi liền tắt ngấm:
“Đồng chí Từ, có việc gì không?”
Từ Bán Hạ nhìn thấy Lục mẫu, nở nụ cười ngọt ngào. Thẩm Thanh Hoan thầm trợn trắng mắt trong lòng, bao nhiêu tuổi rồi còn làm bộ thiếu nữ!
“Bác gái Lục, cháu đến tìm Thanh Hoan ạ. Trước đây chúng cháu cùng làm thanh niên trí thức ở một nơi, bây giờ lại cùng gả vào đại viện, đồng thời lại cùng sinh con. Cháu ở Kinh Thị cũng không có bạn bè, chỉ có Thanh Hoan, muốn tìm cô ấy trò chuyện một lát...”
Lục mẫu: ……
Thẩm Thanh Hoan cười ha hả, cô ta buồn chán thì liên quan cái rắm gì đến cô, cô cười áy náy:
“Đồng chí Từ, tôi phải đến xưởng trang sức đây, thực sự không có thời gian tiếp đãi cô...”