Nhan Tinh Thần nhìn Thẩm Thanh Hoan, ánh mắt mang theo biểu cảm kiểu "cha nào con nấy",
"Chị, chị của em, chị đỉnh quá đi mất!"
Nói xong, cô nàng còn giơ ngón tay cái lên với cô...
Thẩm Thanh Hoan mỉm cười, trao cho Nhan Tinh Thần một ánh mắt,
"Chuyện nhỏ!"
Chuyến đi tàu hỏa lần này quá đỗi dài đằng đẵng, từ Kinh Thị đến thôn Đại Loan ở tận cùng phía Nam, giữa chừng chẳng biết sẽ còn xảy ra chuyện gì. Đột nhiên, một tiếng khóc "oa" vang lên ở khoang bên cạnh, tiếp đó là tiếng mở cửa khoang, và cuối cùng, nhân viên phục vụ trên tàu gõ cửa khoang giường nằm mềm của nhóm Thẩm Thanh Hoan.
"Hành khách này, xin hỏi bên quý khách đã xảy ra chuyện gì vậy?"
Những hành khách có thể ngồi khoang giường nằm mềm, nếu không phải là cán bộ thì cũng là người có gia cảnh sung túc. Thực tế, xét về độ thoải mái của môi trường thì ở đây khá tốt, có hành khách phản ánh nên họ không thể không đến hỏi thăm.
Thẩm Thanh Hoan mở cửa khoang, đưa thẻ công tác của Thẩm Vân Chu cho hai người họ xem, đồng thời kể lại chuyện vừa rồi liên tục có người đến gõ cửa khoang của họ.
"Hy vọng các nhân viên công tác của chúng ta có thể chú ý nhiều hơn một chút, buổi tối chúng tôi cũng muốn được nghỉ ngơi đàng hoàng."
Hai người xem xong giấy tờ của Thẩm Vân Chu, không khỏi sinh lòng coi trọng. Nghe nói nửa đêm nửa hôm có người dăm lần bảy lượt đến gõ cửa khoang giường nằm mềm, sắc mặt của nhân viên phục vụ và cảnh sát trên tàu đều không được tốt cho lắm, nhưng vẫn mỉm cười nói:
"Vâng, thưa đồng chí. Chúng tôi sẽ cử thêm nhân viên đến kiểm tra, mong đồng chí Thẩm yên tâm. Chúc mọi người có một chuyến đi vui vẻ~"
Biết trong khoang giường nằm mềm có đồng chí chuyên gia, toàn bộ lực lượng cảnh sát trên toa giường nằm mềm đều được tăng cường đáng kể, luân phiên trực ban, đảm bảo không có kẻ khả nghi nào lảng vảng đến khu vực này. Tất nhiên, đêm đó họ cũng bắt được hai kẻ lén lút, qua thẩm vấn mới biết là mua vé tàu thường nhưng muốn mò sang đây để chiếm tiện nghi...
Một đêm không mộng mị, ngày hôm sau ánh nắng chan hòa. Trưa hôm đó, Tần Như Cẩm giống như Doraemon, lấy từ trong túi ra bốn cái đùi gà to được bọc trong giấy dầu, mỗi người một cái. Mấy người đang há to miệng ăn đùi gà, Nhan Tinh Thần vừa ăn vừa nói:
"Mẹ, mẹ chuẩn bị chu đáo thật đấy, biết con thích ăn đùi gà kho!"
Nhìn con gái ăn uống ngon lành, bà cười trách yêu:
"Cái con bé này, đồ ăn cũng không bịt được miệng con!"
"Em Tinh Thần đây là tính tình chân thật! Dì Cẩm phải khen ngợi em ấy nhiều vào~"
"Đúng thế!"
Thẩm Vân Chu nhìn ba người, mỉm cười, tiếp tục ăn cái đùi gà trong tay mình.
Đùi gà kho vốn dĩ đã thơm, cộng thêm bây giờ mỗi người một tháng chỉ có hai lạng phiếu thịt, tự nhiên sẽ có người đ.á.n.h hơi thấy mùi thơm mà mò đến...
Chỉ thấy một cậu bé mặc áo bông xám, thò lò mũi xanh đứng trước cửa khoang của họ, mũi khịt khịt xác nhận mùi thơm phát ra từ đây, liền lớn tiếng la hét:
"Bà nội, bà nội, tìm thấy rồi, tìm thấy rồi! Cháu muốn ăn đùi gà, đùi gà!"
Chẳng mấy chốc, đã nghe thấy một tràng tiếng bước chân lẹp xẹp dồn dập đi tới trước cửa khoang của họ rồi gõ cửa. Nhan Tinh Thần ba chân bốn cẳng tiêu diệt sạch sẽ cái đùi gà trong tay rồi ra mở cửa. Ngửi thấy mùi thơm trong không khí, cậu bé l.i.ế.m l.i.ế.m môi, nhìn bà lão bên cạnh khóc lóc ầm ĩ:
"Bà nội, đùi gà to, cháu muốn ăn, cháu muốn ăn~"
Thấy ba người kia vẫn dửng dưng, thằng bé lăn đùng ra đất ăn vạ:
"Cháu muốn ăn, muốn ăn đùi gà, đùi gà... hu hu hu..."
Tiếng ồn ào bên này tự nhiên thu hút sự chú ý của những hành khách khác. Thế là, cửa các khoang thi nhau mở ra để xem "náo nhiệt".
Lúc này, bà nội của cậu bé nhìn Thẩm Thanh Hoan lên tiếng:
"Đồng chí, cô xem, đứa trẻ còn nhỏ như vậy, thèm ăn, cô có thể cho đứa trẻ ăn một miếng được không, chỉ một miếng thôi cũng được!"
Thẩm Thanh Hoan cười lạnh trong lòng, còn ăn một miếng, thằng bé kia nước mũi chảy cả vào miệng rồi, nó ăn một miếng thì cái đùi gà này còn cần được nữa không?
Cô nhìn cậu bé đang lăn lộn trên mặt đất, hỏi:
"Muốn ăn không?"
Cậu bé thấy một chị gái xinh đẹp hỏi mình, liền bò dậy khỏi mặt đất, ánh mắt đầy mong đợi nhìn cô:
"Vâng, muốn ăn~"
Nói xong còn nuốt nước bọt, gật đầu thật mạnh. Bà lão đối với biểu hiện của Thẩm Thanh Hoan cũng rất hài lòng, trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý.
Sau đó lại nghe Thẩm Thanh Hoan hỏi tiếp:
"Thơm không?"
"Thơm!"
Thẩm Thanh Hoan gật đầu:
"Đúng là rất thơm!"
Sau đó, dưới ánh mắt chăm chú của bà lão, cậu bé và mọi người, cô nhanh ch.óng "tiêu diệt" cái đùi gà trong tay!
Ăn xong còn thòm thèm buông một câu:
"Quả thực đủ thơm, đúng là ngon thật!"
Đối phó với đứa trẻ hư, tôi là chuyên gia, oh yeah!
Nhìn trong tay Thẩm Thanh Hoan chỉ còn lại khúc xương gà, cậu bé "oa" một tiếng bùng nổ tiếng khóc vang dội như sấm:
"Hu hu hu... Đùi gà của cháu, đùi gà của cháu! Bà nội, cháu sắp c.h.ế.t đói rồi, cháu muốn ăn đùi gà, đùi gà, đùi gà!"