Bố Tống và mẹ Tống quả nhiên cùng nhau về.
Vừa chạm mặt, giỏ của mẹ Tống trống không, trên mặt còn có chút ngượng ngùng: "Tiểu Thẩm, sao hai đứa lại ra đây?"
"Con và Kiều Kiều định ra xem thử, có chỗ nào cần giúp đỡ không." Thẩm Diễn Lễ lên tiếng trước, "Bên chỗ ông nội con không cần để ý đến ông ấy đâu, ông ấy tự có tay có chân việc gì cũng làm được."
"Sao có thể nói thế được."
Mẹ Tống nói, ấp úng nửa ngày, bố Tống chắp tay sau lưng, nghi hoặc hỏi: "Đầu con bị sao thế này."
"Bị đụng à? Bị va vào đâu à? Sao lại to thế này."
Bố Tống hoàn toàn không nghĩ đến chuyện bị người ta đập gạch.
Thẩm Diễn Lễ đưa tay sờ sờ phần tóc lún phún xanh xanh, nhất thời không biết có nên nói thật hay không.
Tống Kiều Kiều liền đỡ lời: "Trước đây anh ấy lỗ mãng gây thù chuốc oán với người ta, bị đ.á.n.h lén, khâu mấy mũi, bây giờ không sao rồi ạ."
Bố Tống và mẹ Tống vừa nghe, giọng mẹ Tống liền cao lên.
"Gây thù chuốc oán gì mà đập vào đầu người ta, đập hỏng thì làm sao. Tiểu Thẩm cũng cao số đấy, bắt được người đó chưa?"
"Bắt được rồi ạ."
"Đồ mất dạy, có chuyện gì không thể ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng. Kiều Kiều con cũng thật là, tiểu Thẩm đã thế này rồi, còn vội vàng về nhà làm gì. Trạm y tế ở Đế đô chắc chắn tốt hơn bên này nhiều, điều kiện gia đình cũng tốt, có thể tĩnh dưỡng thêm. Lần này về làng chẳng có gì cả, nhỡ xảy ra chuyện gì thì biết làm sao?"
Trong lời nói của mẹ Tống tràn ngập sự lo lắng.
Bố Tống chắp tay sau lưng đứng bên cạnh, lông mày nhíu c.h.ặ.t.
Tống Kiều Kiều không lên tiếng, Thẩm Diễn Lễ nói: "Chuyện này sao có thể trách Kiều Kiều được, con chẳng phải là nhớ ở nhà chỉ có hai ông bà, sợ thu hoạch ngô mệt mỏi sao, con về ít nhiều cũng giúp được một tay. Cũng sợ đi lâu quá, người nhà lo lắng, thầy t.h.u.ố.c đều nói khỏi rồi, con mới đưa Kiều Kiều về đấy ạ."
"Trong làng đông người thế này, cũng không thiếu hai đứa." Mẹ Tống nói: "Tiểu Thẩm con cũng thế, ngô làm sao quan trọng bằng mạng sống, làm bậy. Dạo này bảo bố con sắp xếp cho con công việc ghi chép sổ sách, con đừng ra đồng nữa. Tổn thương gân cốt còn phải mất một trăm ngày, huống hồ là đầu, hỏng thì làm sao. Con xem xem những người bên ngoài này, ra tay cũng ác độc quá."
"Kiều Kiều đi theo con, hai chúng ta có gì mà phải lo lắng chứ."
Thẩm Diễn Lễ cứ ngoan ngoãn nghe mẹ Tống cằn nhằn, trong lòng vô cùng áy náy.
Kiều Kiều không nói rõ ngọn nguồn sự việc.
Nếu biết là vì năm xưa đập nát ngón tay người ta mới rước lấy tai họa này, đoán chừng mẹ Tống cũng không nói ra được những lời này.
Bố Tống đợi mẹ Tống cằn nhằn xong, ngẩng đầu lên, hỏi: "Tiểu Thẩm, chuyến này ông nội con đến Tống gia thôn có chuyện gì không?"
Từ lúc biết thân phận ông nội của Thẩm Diễn Lễ, bố Tống vẫn luôn rất lo lắng.
Thủ trưởng đấy.
Cho dù đã giải ngũ, giậm chân một cái cũng có thể khiến người ta run rẩy ba phần.
Ông biết Thẩm Diễn Lễ là người tốt.
Khoảng thời gian này ở nhà họ Tống, ai tinh mắt cũng có thể nhìn ra.
Dưới quê không có nhiều quy củ như trên thành phố.
Trai lớn dựng vợ gái lớn gả chồng, người tốt, phù hợp, không bị bắt nạt, đó chính là mối nhân duyên tốt.
Nhà họ Tống không mưu cầu nhiều, bình an là được.
Thẩm Diễn Lễ nói nhà họ Thẩm biết chuyện hôn sự này, bố Tống thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng không nhẹ nhõm được bao nhiêu.
Còn về vị thủ trưởng cũ, con trai ông cũng nhắc đến không ít. Nghe nói là một vị lãnh đạo không tồi, ở Đế đô rất tán thưởng, cất nhắc nó. Bố Tống không nói được gì, nhắm mắt làm ngơ, đi bước nào hay bước ấy.
Bây giờ thủ trưởng đích thân tìm đến rồi.
Dù thế nào ông cũng phải thăm dò khẩu khí, dù sao cũng liên quan đến chuyện của con gái nhà mình.
Thẩm Diễn Lễ mím môi, cụp mắt xuống: "Ông nội con nói, lúc tổ chức đám cưới, nhà con không có ai đứng ra, sợ để Kiều Kiều chịu ấm ức. Cho nên lần này về quê, liền đi cùng con luôn."
Anh không biết trong lời nói này của ông cụ Thẩm có mấy phần thật giả.
Đến nước này rồi, cũng chỉ đành nói vậy.
Mẹ Tống không ngờ lại là như vậy, "Ây da" một tiếng.
"Thế này thì tài đức gì chứ, để người già đích thân đến một chuyến, ây da, ông nó xem chuyện này——"
Bố Tống cũng sững người, cảm thấy Thẩm Diễn Lễ không nói thật, nhưng nhìn biểu cảm của con gái nhà mình hình như cũng không phải là nói dối.
"Ông nội con thích ăn gì? Có thích uống rượu không."
Bố Tống hỏi.
Thẩm Diễn Lễ thật sự thấy giữa trán đau âm ỉ, muốn nói không cần quan tâm đến ông ấy, ăn gì chẳng là ăn. Anh thấy cơm trộn tóp mỡ đã đủ ngon rồi.
Nhưng cũng biết, lời này nói ra chắc chắn bố Tống và mẹ Tống sẽ nhíu mày.
Anh nói: "Rượu, có thể uống một chút. Đồ ăn, cũng không kén chọn."
"Cái xe đạp của con bố không đi được, cũng không biết ông nội con thích ăn gì, lát nữa về, con đưa Kiều Kiều ra thị trấn một chuyến. Thủ trưởng cũ thích ăn gì, con cứ mua cái đó. Đừng tiếc tiền, nghe chưa?"
Bố Tống bảo anh đưa Tống Kiều Kiều đi cùng, chính là sợ Thẩm Diễn Lễ không nỡ tiêu tiền.
Vì ông đã sớm nhìn ra rồi.
Đứa trẻ này đối với chuyện nhà họ Tống thì sẵn sàng chi tiền, đối xử tốt với con gái nhà mình không cần bàn cãi, nhưng đến lượt bản thân thì lại sao cũng được.
Sợ anh xót tiền nhà, đến lúc đó lại keo kiệt không mua đồ ngon.
Con gái ông hiểu rõ mánh khóe trong đó.
"Vâng." Tống Kiều Kiều ở bên cạnh nói.
Các vị thần tiên trên trời đều đang bất bình thay cô.
“Chuyện đời sợ nhất là đem ra so sánh, nhìn nhà họ Tống đi, rồi nhìn lại nhà họ Thẩm xem”
“Còn lo liệu mua rượu cho ổng nữa chứ, phí tiền”
“Bố mẹ Kiều Kiều tốt thật sự, bố mẹ tốt thì con cái mới tốt được. Nhà họ Thẩm nuôi dạy được Thẩm Diễn Hoài, coi như là tổ tiên tích đức tám đời rồi”
“Kết quả còn không bảo vệ được, mất luôn”
“Không hiểu sao làm mị nhớ đến chương trình Xế Chiều, một đứa trẻ có vấn đề, chứng tỏ gia đình đó có vấn đề nghiêm trọng hơn”
“Vãi chưởng, thế mà cũng liên hệ được á?”
“Bác đừng nói, bác thật sự đừng nói nữa”
Mẹ Tống tiện đường xuống ruộng hái đậu đũa.
Bố Tống vừa về đến nhà liền thay đổi hẳn vẻ mặt lo lắng vừa rồi, chỉ là nụ cười và động tác đều rất cứng nhắc, dường như đang suy nghĩ xem nên chào theo điều lệnh hay bắt tay, thủ trưởng Thẩm đã đứng dậy, tươi cười đi về phía này: "Cuối cùng cũng gặp được ông rồi, ông thông gia."
"Ây da, ông và bà thông gia thật sự đã dạy dỗ được hai đứa trẻ ngoan, về ông tôi đã nghe danh từ lâu. Trước đây Diễn Lễ kết hôn, tôi vừa hay bị ốm, nằm trong trạm y tế không đến được, trong nhà ngoài ngõ phải chăm sóc tôi, nên không đến được. Thật sự quá đáng tiếc."
"Đây này, chuyến này về, con cháu cũng đều ở đây, trong ngoài có thể chiếu cố lẫn nhau, cuối cùng tôi cũng có thể đến một chuyến, chỉ là khoảng thời gian này e là phải làm phiền ông bà thông gia rồi."
Bố Tống không ngờ thủ trưởng Thẩm lại không có chút ra vẻ nào.
Sau khi hai tay nắm lấy nhau, trong lòng ông ít nhiều cũng yên tâm hơn, vội vàng nói: "Hổ thẹn hổ thẹn, việc nên làm việc nên làm, trong làng cũng không có quy củ gì, ngài không chê là được rồi."
"Sao có thể chê được chứ, năm xưa tôi cũng là nông dân chính gốc xuất thân mà."
Hai người dìu nhau đi vào trong nhà.
Thẩm Diễn Lễ nhìn chằm chằm bóng lưng ông cụ, Tống Kiều Kiều nói: "Mình đi thôi?"
Anh thu lại tâm trí, nói: "Anh đi lấy tiền và phiếu."
"Vâng."
Thẩm Diễn Lễ vừa định đi, bố Tống liền bước ra, nói: "Suýt nữa thì quên. Tiểu Thẩm, cái này con cầm lấy. Nếu không đủ, thì bảo người ta ghi nợ cho bố, đến lúc đó bố đi trả."
"Bên con có tiền có phiếu rồi."
Lần này anh trực tiếp mang hết gia tài ở Đế đô sang đây, bố Tống không nói gì, cứ một mực nhét tiền và phiếu vào túi áo khoác của anh: "Đừng làm mất. Đạp xe chậm thôi, đừng để ngã. Đi đi."
Nói xong, căn bản không cho Thẩm Diễn Lễ cơ hội từ chối, bưng hai đĩa kẹo và bánh trái đi vào cửa nhà, để tránh bị mấy con gà chạy trong sân phá hoại.
Thẩm Diễn Lễ như nghẹn ở cổ họng, càng thêm mấy phần cáu kỉnh.
"Ông xã?" Tống Kiều Kiều thấy anh đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, gọi.
Thẩm Diễn Lễ hoàn hồn, đáp một tiếng: "Đợi anh một lát."
Anh lấy tiền và phiếu trong áo khoác ra, để lại vào trong nhà, rút hộp nhôm của mình ra, bốc một nắm cất kỹ, cuối cùng đi đến phòng của bố mẹ Tống, bước vào cửa là một chiếc bàn gỗ sơn đỏ, bố Tống và ông cụ ngồi hai bên trái phải, anh nhìn chằm chằm thủ trưởng Thẩm như hổ rình mồi, sau đó quay đầu nói: "Bố, vậy con đưa Kiều Kiều đi đây."
"Được, đi chậm thôi nhé."
"Hai đứa nó định làm gì vậy?" Thủ trưởng Thẩm hỏi.
Bố Tống không nói thẳng, cười nói: "Trong nhà thiếu chút đồ, bảo hai đứa nó đi mua một chuyến. Tiểu Thẩm biết đi xe đạp 28, đi lại nhanh, không làm lỡ bữa cơm của chúng ta."