Tống Kiều Kiều cụp mi xuống, trước đây cô cũng không biết, hóa ra còn có gia đình như vậy.
Làm bậc bề trên, ai mà chẳng mong con cái sống tốt chứ?
Cô vòng tay ôm eo Thẩm Diễn Lễ cọ cọ, nhẹ nhàng vỗ vỗ vào eo bụng anh an ủi: "Yên tâm đi, bố mẹ em không chỉ mọc tai để nghe, nghe rồi thì thôi. Trong làng ngoài xóm, làm gì có ai từ đầu đến cuối chưa từng làm chuyện sai trái? Nhà ai mà chẳng buôn vài câu chuyện phiếm tốt xấu, con người với con người, đều là qua tiếp xúc mà hiểu nhau. Không phải người khác nói anh không tốt, thì mọi người đều cảm thấy anh không tốt."
Thẩm Diễn Lễ rất cảm động.
Nhưng bây giờ anh không dám động đậy.
Từ sau khi làm chuyện đó với Tống Kiều Kiều, căn bản không thể nghĩ sâu xa được.
Một khi có chút tiếp xúc thân mật, chỉ cần chệch hướng một chút là không kéo lại được.
Bây giờ không phải là cáu kỉnh.
Mà là cả người nóng ran.
Đến thị trấn, nơi náo nhiệt nhất chính là điểm nộp lương thực.
Mọi người vác ngô về, đưa đến đại đội, tính điểm, cân trọng lượng, đợi đến lúc đó đổi lấy lương thực.
Nhân viên bán hàng trong hợp tác xã mua bán đang chán nản vô vị, nhìn thấy Thẩm Diễn Lễ lập tức đứng dậy, tươi cười rạng rỡ: "Thầy Thẩm, ây da, lâu lắm rồi anh không đến."
"Hôm nay chị dâu cũng đến à. Thật trùng hợp quá, dạo trước tôi vừa lấy từ trên tỉnh về một chiếc váy đỏ, còn đẹp hơn chiếc trước, chỉ đợi hai người đến thôi. Vừa hay, hôm nay chị dâu đến còn có thể thử xem."
Váy đỏ?
Váy đỏ gì?
Tống Kiều Kiều nói: "Không phải đến mua váy đâu, muốn mua hai cân rượu ngon."
"Cô lấy ra tôi xem thử." Thẩm Diễn Lễ và cô cùng lúc lên tiếng, nhân viên bán hàng ngoài miệng nói: "Được, tôi lấy cho hai người."
Nhưng tay lại nhanh nhẹn lấy chiếc váy ra trước, sau đó mới quay người lấy từ trong tủ kính ra hai chai rượu trắng, nói: "Anh xem chất vải này, vải nhung đấy. Chị dâu mặc lên chắc chắn rất tây."
"Rượu này hơi đắt, một chai phải hai đồng ba, đều là rượu ngon."
Thẩm Diễn Lễ lật xem chiếc váy, chất liệu này vô cùng quen thuộc, năm xưa áo cưới của Tống Kiều Kiều chính là làm bằng loại vải nhung này, mỏng hơn cái này một chút, vừa vặn mặc vào mùa thu.
Tống Kiều Kiều thấy anh do dự, vội vàng giữ tay anh lại: "Ở nhà có một chiếc rồi, đừng mua nữa."
"Có một chiếc rồi?"
Thẩm Diễn Lễ nghi ngờ mình lại nhớ nhầm rồi.
Anh không nhớ đã từng mua váy đỏ cho Tống Kiều Kiều, nhưng vợ anh quả thực nên có một chiếc váy đỏ.
Dù sao năm xưa lúc kết hôn, cô không được mặc váy, Thẩm Diễn Lễ vẫn luôn có chút tiếc nuối.
Nhưng trong ấn tượng, dường như có hình ảnh cô mặc váy đỏ xoay vòng trong sân, cười rất đẹp, bên tai còn cài một bông hoa màu hồng rực rỡ như màu đỏ.
Nhân viên bán hàng nhanh nhảu, hỏi: "Có phải chiếc váy anh trai chị dâu mua cho không?"
"Trước đây tôi nhớ anh trai chị ấy về quê, đến đây mua đồ. Tôi tiện miệng nhắc một câu, có muốn mua một chiếc váy đỏ không, thầy Thẩm chẳng phải vẫn luôn muốn mua cho chị dâu sao, tôi nghĩ mọi người đều là người một nhà, ai mua chẳng giống nhau."
Sắc mặt Thẩm Diễn Lễ lập tức thay đổi, liếc nhìn Tống Kiều Kiều, lấy tiền và phiếu ra nói: "Cô đong thêm ít lạc rang đi, chiếc váy này, hai chai rượu, tôi lấy hết. Tính xem tổng cộng bao nhiêu tiền, bao nhiêu phiếu."
"Em thật sự không cần đâu."
Tống Kiều Kiều nói: "Anh mua nhiều váy đỏ thế này, em cũng không mặc ra ngoài được."
Cùng lắm chỉ mặc loanh quanh trong làng, mọi người sẽ không nói gì, nếu đi nơi khác, người ta còn tưởng cô lại làm cô dâu mới cơ.
"Thế không giống nhau."
Biểu cảm của Thẩm Diễn Lễ rất nghiêm túc, Tống Kiều Kiều nói: "Anh thế này chẳng phải là tiêu tiền lung tung sao, đã có một chiếc rồi."
"Gói lại." Thẩm Diễn Lễ không chịu buông tha.
"Sao lại không mặc ra ngoài được, quần áo làm gì có ai chê nhiều? Chị dâu trẻ thế này, phải mặc chút đồ sặc sỡ chứ. Vẫn là thầy Thẩm nhà ta có mắt nhìn, thương vợ, chị dâu gả cho thầy Thẩm, đúng là có phúc, đàn ông có gì tốt cũng mang về nhà."
Trong chuyện này người vui nhất chính là nhân viên bán hàng rồi.
Bởi vì loại váy đỏ này không dễ bán, cô ta vốn dĩ định nhập về một chiếc, giữ lại làm hàng tồn kho, dù sao cũng là đồ tốt mà. Đến lúc đó xem nhà ai cưới vợ, hoặc muốn thử kiểu dáng mới, kết quả bày bao nhiêu ngày, ngay cả người nhìn cũng chẳng có.
Mua một bộ đồ cưới xa xỉ không bằng may một bộ cho tiết kiệm.
Hơn nữa màu đỏ tươi này, cũng chẳng mấy ai thích mặc, kiểu dáng lại quá tây, không hợp để làm việc.
May mà có Thẩm Diễn Lễ chống lưng.
Nhân viên bán hàng thật sự coi anh như Thần Tài, dùng giấy dầu gói kỹ lạc rang, nhận tiền và phiếu đưa qua.
Hai người vừa ra khỏi cửa.
Tống Kiều Kiều liền nói: "Anh mua thêm một chiếc nữa làm gì, anh trai mua cho, em cũng chỉ mặc một ngày rồi cất đi."
"Đó là Phó Hoài mua, đây là anh mua, không giống nhau."
Phó Hoài mua chiếc váy đó là có tâm tư gì, tạm thời chưa biết.
Anh mua chiếc váy này tâm tư vô cùng rõ ràng.
"Sao lại không giống nhau?" Tống Kiều Kiều hỏi.
Thẩm Diễn Lễ cứng cổ nói: "Chính là không giống nhau."
“Chính là không giống nhau~”
“Cách cái màn hình mà tui cũng ngửi thấy mùi chua lẹt rồi”
“Ủa sao dọ? Nhìn ra từ khúc nào dọ?”
“Tui chỉ nhìn thấy một nhân viên sale vàng trong làng chốt đơn, nắm thóp khách hàng gắt gao luôn”
“Cái này còn phải nhìn sao, vốn dĩ Thẩm đại lão còn sờ sờ chất vải suy nghĩ đắn đo, vừa nghe thấy tên Phó Hoài là móc tiền ra luôn, đang đ.á.n.h trận giả với tình địch tưởng tượng đấy”
“Không quên sơ tâm, mới được viên mãn”
Tống Kiều Kiều thấy anh ôm khư khư chiếc váy không buông, tức đến bật cười.
Từ sau khi bị đập vào đầu, anh quả thực tính tình như ch.ó vậy, lại không biết tự mình đang tức giận cái gì.
Tống Kiều Kiều đưa tay ra nói: "Đưa hết tiền ra đây, sau này anh không được cầm nhiều tiền thế này nữa!"
"Đưa thì đưa."
Thẩm Diễn Lễ vét sạch sành sanh túi, nhét cả tiền lẫn phiếu vào tay Tống Kiều Kiều, nói: "Dù sao anh cũng phải mua chiếc váy này."
“Dùng cái giọng điệu cứng rắn nhất để nói ra câu rén nhất”
“U là trời”
Tống Kiều Kiều đếm lại số phiếu và tiền trong tay một lượt, cất vào túi, ngẩng đầu thấy Thẩm Diễn Lễ vẫn mang dáng vẻ phòng bị, nói: "Lười để ý đến anh, mau đi thôi."
Thẩm Diễn Lễ vui vẻ.
Nếu đây là chiếc váy màu khác, cô còn không đến mức hỏi nhiều thêm vài câu.
Thực sự là màu sắc không hề bình thường chút nào.
Thẩm Diễn Lễ dắt xe đi bên cạnh cô, chiếc váy đỏ được nhân viên bán hàng buộc dây bên ngoài bao bì, treo lủng lẳng trên ghi đông xe, cùng nhau đi về phía nhà hàng quốc doanh.
Tống Kiều Kiều không nhịn được nói: "Ông xã, sau này đừng mua váy đỏ cho em nữa, có được không? Không phải em không thích anh mua đồ cho em, mà là cái này thực sự không cần thiết."
"Anh biết."
Thẩm Diễn Lễ nói.
Tống Kiều Kiều bước nhanh hơn một bước, nghiêng đầu nhìn anh: "Anh biết mà anh vẫn mua, tại sao chứ."
"Phó Hoài mua váy đỏ cho em làm gì?" Thẩm Diễn Lễ thấy cô cứ nhất quyết vướng bận tám đồng sáu hào tám xu này, liền nói toạc ra hỏi ngược lại.
“Tui biết ngay mà!”
“Không phải chứ người anh em, anh...”
Có phải là vẫn chưa từ bỏ ý định không.
Lúc mua chiếc váy đỏ đó cho cô, Phó Hoài lại đang nghĩ gì?
Thẩm Diễn Lễ biết, biết Tống Kiều Kiều từng giải thích với anh, Phó Hoài là anh ruột, dù thế nào cũng không thể xảy ra chuyện đó.
Nhưng anh chính là không vui.
Nhỡ đâu thì sao?
Kiều Kiều không có tâm tư, không có nghĩa là người khác không có tâm tư này.
Anh nhất định phải làm lại tất cả những chuyện người khác từng làm, lấp bằng xóa sạch tính duy nhất mà người khác để lại.
"Anh lại thế rồi."
Tống Kiều Kiều thật sự hơi bất lực, "Anh trai mua cho em chiếc váy mặc, chuyện đó chẳng phải rất bình thường sao? Anh xem nhân viên bán hàng đó chẳng phải đã nói rồi sao, là cô ta nhắc một câu anh trai em mới mua. Vậy anh trai em tưởng em muốn có một chiếc váy đỏ, nên mua về cho em, thế thì có sao đâu? Anh ấy là anh trai em mà!"