Tay cầm b.út của Tống Kiều Kiều khựng lại, quay mặt nhìn sang Thẩm Diễn Lễ.

Thẩm Diễn Lễ gối đầu lên cánh tay, đầu nghiêng nghiêng, đuôi mắt lả lơi: "Viết đi chứ, Kiều Kiều. Hay là nói, cần ông xã dạy em?"

“Vẫn là người thành phố biết chơi”

“Anh sành sỏi thật đấy Thẩm đại lão, đúng là vừa tranh vừa cướp, người khác có cái gì anh cũng phải có cái đó mới chịu hả?”

“Căn bản không chịu thiệt thòi chút nào, trạng thái tinh thần luôn dẫn đầu xu hướng”

"Em biết viết."

Cô cạy cạy cây b.út chì, có chút thẹn quá hóa giận.

Lúc Phó Hoài đến Đế đô viết bức thư đầu tiên, Tống Kiều Kiều cũng luôn muốn viết thư hồi âm cho anh trai.

Nhưng cô đã quá lâu không cầm b.út.

Có rất nhiều chuyện cũng không biết nên nói thế nào, nghĩ đi nghĩ lại rồi lại lau nước mắt.

Nếu anh trai ở đây thì tốt rồi. Vậy thì không cần phải viết ra, không cần vì mấy con chữ mà làm khó bản thân, cô có thể tự mình nói. Thế là, thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng hội tụ thành một câu "Kiều Kiều rất nhớ anh".

Rõ ràng là một câu nói rất bình thường.

Chẳng biết tại sao, qua miệng Thẩm Diễn Lễ, liền biến chất.

Mấy chữ đã viết bao nhiêu lần, cũng trở nên gượng gạo.

Thẩm Diễn Lễ đứng bên cạnh nhìn, thấy cô mãi không động đậy, thở dài một hơi: "Haizz, thôi bỏ đi. Không làm khó em nữa."

“Diễn”

"Sách xem ở nhà trước đó, em xem đến chỗ nào rồi, ông xã tiếp tục dạy em."

“Lại diễn”

Lần này, Tống Kiều Kiều càng khó hạ b.út hơn.

“Lấy lùi làm tiến, cao tay thật!”

“Có người nhìn thì như bỏ qua, thực ra trái tim đã vỡ thành tám mảnh rồi chứ gì?”

Tống Kiều Kiều liếc hắn một cái, dứt khoát đẩy tờ giấy viết thư sang một bên, lật sách giáo khoa trên mặt bàn ra, bên trong còn kẹp những mảnh giấy nhỏ.

Chỉ một hành động này.

Thẩm Diễn Lễ hoàn toàn ỉu xìu.

Không phải chứ.

Sao lúc viết thư cho Phó Hoài thì vừa khóc vừa viết, lần nào cũng viết.

Đến lượt hắn thì khó khăn thế này.

Cái này có thể trách hắn nghĩ nhiều sao?

Đều tại Phó Hoài!

Sao số anh ta tốt thế?

Anh trai quan trọng hơn cả chồng sao?

Tống Kiều Kiều chỉ biết dỗ hắn chơi thôi.

Trong vài giây ngắn ngủi cô lật sách đẩy qua, Thẩm Diễn Lễ ôm một bụng hờn dỗi, hắn không nói, nụ cười trên mặt cũng tắt ngấm, ánh mắt như nhìn thấy bài toán điểm không mà học sinh vắt óc làm ra.

Bây giờ đến lượt Tống Kiều Kiều chống cằm, ánh mắt cô vô tội, nhẹ giọng nói: "Anh dạy đi, ông xã, em sẽ học hành chăm chỉ mà."

Hắn nghe vậy, nghiến răng, bên môi nặn ra nụ cười.

"Được, rất tốt."

“Thẩm Diễn Lễ: Tôi hận em là khúc gỗ!”

“Hahahahaha, Kiều Kiều đáng yêu quá đi”

“Sao không viết cho Thẩm đại lão vậy?”

“Tui mà là con cá, tui cũng bị đôi vợ chồng này câu cho rách mép”

“Kiều Kiều em không nhìn ra Thẩm đại lão thật sự rất muốn một bức thư của em sao?”

“Chậc chậc, trò vặt của mấy đôi yêu nhau, cao tay thật, lúc đầu bị Kiều Kiều lừa đúng là không phải lỗi của tui, đẳng cấp quá cao”

“Cứ tưởng là thỏ trắng vừa ra khỏi tân thủ thôn, hóa ra là một con mị ma cấp cao”

Thẩm Diễn Lễ giảng bài thật.

Nói thật lòng, trước đây hắn chưa từng nghĩ mình còn có loại thiên phú này.

Làm thầy kẻ khác.

Đây chẳng phải nói hươu nói vượn, làm hỏng con em người ta sao.

Nhưng không biết tại sao, vừa cầm sách lên, cảm giác liền ùa về, giảng một hồi, hắn cũng sắp quên mất mình vốn đang giận dỗi. Nhìn đề bài ra cho Tống Kiều Kiều, nghiêm túc chấm bài, sau đó viết xuống bên cạnh tất cả các cách giải có thể nghĩ ra, đẩy ghế qua, ôn tồn nói: "Em nghe anh giảng này, tại sao bài này lại sai."

Gió thu ở quê lạnh lẽo.

Mẹ Tống khăng khăng muốn dọn dẹp lại phòng một lần nữa, không phải khuê phòng cũ của con gái, mà là phòng của Phó Hoài. Đồ đạc khá đầy đủ, phòng của Kiều Kiều tuy mới, nhưng bên trong gần như chẳng có gì, cái gì chuyển được cũng chuyển sang phòng tân hôn rồi. Người nhà mình đến ở thì được, chứ như Thẩm thủ trưởng đây, thì thật sự là tủi thân quá.

Thẩm thủ trưởng đứng một bên, nghe âm thanh truyền ra từ phòng tân hôn.

Trăng sáng trên trời cao treo từ lúc nào không hay.

Biển sao rực rỡ ch.ói mắt.

"Anh giảng thế này em có hiểu không?" Thẩm Diễn Lễ hỏi.

Tống Kiều Kiều ừm ừm hai tiếng, quy củ thuật lại, dường như lại có đề mới, Thẩm Diễn Lễ nói: "Em làm lại một lần anh xem."

Không lâu sau, hắn ngắt lời: "Khoan đã, vừa rồi anh giảng vẫn chưa rõ——"

"Ông cụ, trong phòng có nước nóng, còn có chậu, ông cũng rửa ráy rồi ngủ sớm đi ạ." Bố Tống nói.

Thẩm thủ trưởng hoàn hồn, trong lòng trăm mối ngổn ngang.

"Cảm ơn." Thẩm thủ trưởng nói.

Bố Tống xua tay: "Có gì đâu, đều là việc nên làm, ông cũng hiếm khi mới đến một chuyến."

"Không chỉ những cái này."

Thẩm thủ trưởng cảm thán: "Cảm ơn nhà họ Tống các ông sinh được cô con gái tốt, rèn giũa ra được một đứa con trai tốt."

Năm xưa Phó Hoài quản Thẩm Diễn Lễ rất nghiêm, đúng là ép học.

Bản thân Thẩm thủ trưởng cũng chẳng ôm hy vọng gì.

Cứ cảm thấy đứa trẻ này không thành tài được, không gây họa đã là thượng thượng sách rồi.

Ông vừa đứng ngoài cửa nghe một lúc, những thứ Thẩm Diễn Lễ giảng từ nông đến sâu, Tống Kiều Kiều không hiểu, hắn lại đổi cách nói thông tục hơn. Vốn dĩ ở Đế đô nóng nảy như ch.ó sư t.ử, gặp ai c.ắ.n nấy, nay lại có thể an tĩnh ngồi xuống dạy vợ học bài.

Dạy không quá thâm sâu, nhưng cũng có thể nghe ra Thẩm Diễn Lễ đã bỏ công sức.

Hắn không tệ.

Thật sự không tệ.

Thẩm thủ trưởng nói xong, cúi đầu đi vào trong phòng, thay đổi hẳn vẻ hô mưa gọi gió trên bàn rượu, trông cô đơn vô cùng.

"Kiều Kiều thật thông minh."

Thẩm Diễn Lễ thấy cô cuối cùng cũng làm đúng đề, hôn một cái lên má cô, nhìn ra ngoài cửa sổ nói: "Anh đi lấy ít nước nóng, hai chúng ta chuẩn bị rửa ráy rồi ngủ thôi."

Tống Kiều Kiều dọn dẹp đồ đạc gọn gàng, đứng dậy nói: "Anh rửa trước đi, em đi xem mẹ em thế nào."

Con gái muốn thăm mẹ.

Cái này hắn chắc chắn không thể tranh giành: "Em đợi chút."

Hắn lôi từ trong đống sách truyện chuẩn bị kể cho Tống Kiều Kiều ra mấy tờ Đại đoàn kết mới tinh, cùng với số tiền bố Tống cho hôm nay: "Em đưa cái này trả lại cho bố mẹ, bảo ông bà cất đi."

"Sao anh không đưa cho ông nội thế."

"Đưa ông ấy làm gì, ông ấy ở Đế đô cái gì cũng không thiếu, để bố mẹ giữ lấy. Sau này ăn uống xây nhà, muốn làm gì thì làm, không cần lo nhiều thế."

Thẩm Diễn Lễ nói: "Đi đi, anh đi múc nước nóng trong nồi, múc nhiều một chút."

Mẹ Tống buổi tối đều sẽ đun một nồi nước nóng, uống cũng được, để rửa ráy cũng được.

Vừa nghe múc nhiều một chút, Tống Kiều Kiều liền đỏ mặt: "Khéo mồm."

Thẩm Diễn Lễ mỗi lần nhìn thấy cô như vậy là tim đập nhanh.

Có một số chuyện.

Thật sự không thể trách hắn.

Thật đấy.

Tống Kiều Kiều đứng trước cửa nghe ngóng, biết hai người đang đợi, liền đẩy cửa gọi một tiếng: "Mẹ."

"Vào đi."

Mẹ Tống đang quét dọn đầu giường đất, bố Tống ngồi trên ghế trong phòng hút t.h.u.ố.c lào, mặt uống rượu đỏ bừng.

Mẹ Tống bỏ cái chổi nhỏ xuống, hỏi: "Con gái, muốn nói chuyện gì thế."

Bố Tống cũng ngước mắt lên nhìn.

Tống Kiều Kiều trầm ngâm, lết lết ngồi lên đầu giường, đung đưa chân, cúi đầu nói: "Không biết nói thế nào."

"Sao thế, là chuyện của con với Tiểu Thẩm, hay là chuyện khác?" Mẹ Tống chuông cảnh báo reo vang.

Chẳng lẽ là có t.h.a.i rồi, thế thì đây cũng là chuyện tốt mà.

Bố Tống trầm ngâm nhìn con gái mình, rít một hơi dài, nhả khói ra, nói: "Là muốn nói chuyện về chồng con, đúng không?"