Bóng dáng Thẩm Diễn Hoài trong ký ức càng lúc càng rõ nét.
Như cây bạch dương nhỏ thẳng tắp, sừng sững, lại ôn nhuận.
Có lúc bên ngoài trời mưa.
Thẩm Diễn Lễ ở trong phòng đẽo gỗ, đẽo gỗ phẳng phiu, xếp chồng lên nhau như xây nhà, tuy chẳng có ý nghĩa gì, nhưng cứ thích thế, nghe tiếng vụn gỗ sột soạt, nhìn chúng xếp càng lúc càng cao, nói không chừng có ngày, hắn có thể xếp cao đến tận nóc nhà.
Ngoài cửa truyền đến tiếng gõ cửa.
Thẩm Diễn Lễ vội vàng giấu hết gỗ xuống gầm giường, phủi sạch vụn gỗ trên người, lúc này mới chạy ra mở cửa.
Đang là mùa thu.
Thẩm Diễn Hoài dường như bị ốm, trên mặt ửng đỏ, trong tay xách một cái vali nhỏ chưa từng thấy bao giờ.
"Cho em."
"Cái gì đây?"
Thẩm Diễn Lễ nhận lấy, nặng đến mức xách không nổi.
Thẩm Diễn Hoài liền cười: "Em mở ra xem chẳng phải sẽ biết sao?"
Hắn không biết mở lắm.
Bẻ hai cái khuy ra, mở khóa kéo từ giữa, bên trong rơi ra lả tả một đống gỗ xanh đỏ vàng, hình thù gì cũng có, đầy ắp một vali lớn.
Thẩm Diễn Lễ ngẩn người tại chỗ, tay anh trai hắn đặt lên đầu hắn, nhẹ nhàng phủi đi vụn gỗ bên trên: "Gỗ xếp hình. Anh nhờ chú mang từ nước ngoài về đấy, cầm đi chơi đi. Nhớ ngủ sớm."
Thẩm Diễn Lễ lén lút đẽo gỗ, không giấu được anh trai hắn.
Nhưng anh trai hắn có thể giấu hắn kín như bưng.
Buổi tối hắn vui đến mức không ngủ được, nằm trên giường ôm cái vali, không thoải mái, liền gối dưới đầu, thỉnh thoảng còn phải dùng tay sờ sờ, cuối cùng không nhịn được mở ra, lót vali trên giường bắt đầu xếp, hình tam giác, hình dài, còn có hình vuông vức.
Hắn xếp mãi xếp mãi, càng xếp càng cao, bên ngoài một tia sét đ.á.n.h qua, gỗ xếp hình vốn có lập tức tan tác, chỉ còn lại vài thanh dài lẻ tẻ ở tầng đáy, hắn nhìn, nhìn thanh dài màu vàng đó biến thành một cỗ quan tài không lớn, mưa xuyên qua mái nhà thấm xuống, rơi lên người hắn, lạnh thấu xương.
Đừng như vậy.
Thật sự đừng như vậy.
Thẩm Diễn Lễ một giọt nước mắt cũng không rơi xuống được, hắn nắm c.h.ặ.t cỏ xanh dưới tay, ông trời đều đang rơi lệ.
Bố túm lấy cổ áo hắn xách hắn lơ lửng giữa không trung lắc qua lắc lại: "Tại sao mày lại chạy ra ngoài! Tại sao lại chạy ra ngoài! Tại sao không thể nghe lời người nhà? Thẩm Diễn Lễ! Tại sao người c.h.ế.t không phải là mày!"
Hắn bị ném mạnh ra ngoài, ngã xuống đất, tứ chi đau điếng, hắn lăn lộn bò dậy, từng ngụm từng ngụm nôn ra m.á.u, tan biến trong mưa, tan biến trong cỏ xanh, biến mất không thấy đâu.
Đúng vậy.
Tại sao.
"Ông xã."
Thẩm Diễn Lễ yếu ớt mở mắt, Tống Kiều Kiều nắm lấy tay hắn, bên ngoài âm u trầm trầm, cổ họng hắn nóng rát như lửa đốt, khàn giọng hỏi: "Là trời mưa rồi sao?"
Tống Kiều Kiều kỳ lạ nhìn ra ngoài nhà: "Không có mà."
"Không có sao."
Sao có thể không có.
Rõ ràng mưa to lắm mà, hắn đều nhìn thấy rồi.
“Thẩm đại lão sao lại hỏi cái này thế?”
“Haizz, lần trước đại sư phân tích chẳng phải nói, khả năng Kiều Kiều bị cuốn trôi xuống đập lớn chỉ có mấy cái, trong đó có trời mưa to và mở đập xả nước, Thẩm Diễn Lễ hỏi có mưa không, có phải là nhớ ra cốt truyện quyển trước rồi không?”
“Người giấy thức tỉnh rồi?”
“Người giấy cái gì, Kiều Kiều nhà tui là người đấy!”
“Thiên tài à, không phải không có khả năng này”
“Sao có thể chứ, suy luận theo cốt truyện, lúc Kiều Kiều c.h.ế.t, Thẩm đại lão hẳn là mất trí nhớ rồi chứ? Sao anh ấy biết có mưa hay không?”
“Gấp c.h.ế.t mất gấp c.h.ế.t mất, rốt cuộc cốt truyện muốn phát triển thế nào đây!”
Tống Kiều Kiều thấy Thẩm Diễn Lễ lại nhắm mắt, lo lắng lay lay thanh niên trí thức bên cạnh: "Chồng tôi rốt cuộc làm sao vậy?"
"Cô đừng vội, bây giờ vội cũng vô dụng. Đồng chí Thẩm đây là lo lắng bốc hỏa, dẫn đến tâm hỏa quá vượng, hay còn gọi là cấp hỏa công tâm. Rơi vào hôn mê, thần trí không rõ. Châm cứu rồi, lát nữa có thể sẽ nôn thêm hai ngụm m.á.u bầm, đây đều là tình trạng bình thường. Lát nữa tôi kê cho anh ấy hai viên t.h.u.ố.c, gần đây ăn đồ thanh đạm chút, tốt nhất tìm ít bí đao mướp đắng, hạ bớt hỏa khí."
"Sao anh ấy lại có thể lo lắng bốc hỏa được chứ?"
Tống Kiều Kiều nói.
Thanh niên trí thức rất bất lực: "Tôi cũng đâu phải thần tiên, sao tôi biết được."
Tống Kiều Kiều ngẩn ra, rồi lại nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Diễn Lễ, lại chuẩn bị rơi nước mắt.
Cô nên nói sớm với ông xã.
Nhưng chuyện này cũng không có cách nào mà.
Cô nghĩ là, ký ức của Thẩm Diễn Lễ lộn xộn, loại chuyện không quan trọng này không nhắc đến cũng được, cuộc sống chẳng phải vẫn trôi qua tốt đẹp sao, đợi anh ấy khỏe hơn chút rồi từ từ nói, dù sao thần tiên cho nhiều đồ quá.
Mẹ Tống bưng hai bát thức ăn tới, phía sau là Thẩm thủ trưởng đang lo lắng: "Bố con còn phải chia lương thực cho người ta, không đến được. Tiểu Lưu, thằng bé nhà dì tình hình thế nào, có nghiêm trọng không."
"Không có việc gì lớn đâu ạ, chỉ là nhất thời nghĩ không thông, quá lo lắng thôi. Cảm ơn dì."
Thanh niên trí thức làm cả ngày, đói sớm rồi.
Bưng bánh bao thức ăn qua bắt đầu ăn ngấu nghiến.
Thẩm thủ trưởng nhíu mày: "Chuyện gì mà có thể lo lắng thành ra thế này?"
Mẹ Tống hỏi: "Con nói gì với Diễn Lễ rồi?"
"Con có nói gì đâu." Tống Kiều Kiều nói: "Anh ấy chỉ hỏi con, có biết bơi không, con nói biết, anh ấy liền thành ra thế này."
Thẩm thủ trưởng nói: "Vậy thì đừng để ý đến nó, không biết thằng nhóc này cả ngày đều nghĩ cái gì, tự chuốc khổ vào thân."
"Ây da, Tiểu Thẩm chẳng phải đang bệnh sao." Mẹ Tống nói: "Đúng là tạo nghiệp, là phải tìm người dựng đũa thôi, sao cả ngày nay toàn xảy ra mấy chuyện tai tinh thế này."
Có tác dụng hay không không biết.
Người trong thôn cũng không biết rốt cuộc cái gì là có tác dụng, cái gì là vô dụng.
Chỉ muốn dùng hết những gì có thể dùng.
Thẩm thủ trưởng ngơ ngác.
Ông cảm thấy chuyện này chẳng liên quan gì đến mấy thứ đó, cái này trách Thẩm Diễn Lễ nghĩ không thông, nhưng nhà họ Tống bao gồm cả trong thôn, chẳng có ai nghĩ theo hướng này, đầu thôn còn có người bàn tán, có phải người c.h.ế.t đuối trong sông thời gian trước muốn tìm người c.h.ế.t thay không đấy.
Thần thần bí bí.
Cho dù tin chút chuyện hư vô mờ mịt, cũng không ai nói một câu, Thẩm Diễn Lễ sao mà hẹp hòi thế, tự mình còn có thể chọc mình tức đến thổ huyết.
Thanh niên trí thức đối với loại ngôn luận này, thì đã sớm nhìn thoáng rồi, coi như không nghe thấy.
Thẩm Diễn Lễ nhặt mảnh vỡ trong bóng tối.
Cơn mưa đó xối những hình ảnh đó tan tác, hắn bắt đầu nhặt, muốn ghép những mảnh vỡ đó lại, nhưng ghép mãi ghép mãi, phát hiện ghép ra một tấm ảnh, là ảnh vợ hắn.
Bóng tối bỗng chốc sáng lên.
Tống Kiều Kiều đang cười: "Em có đẹp không ông xã?"
Thẩm Diễn Lễ không dám chạm vào, sợ chạm vào là vỡ, gật đầu từ xa nói: "Đẹp."
Kiều Kiều nhà hắn lúc nào cũng đẹp.
"Đừng lo lắng, anh sau này sẽ sống đặc biệt tốt, ở trong thành phố thi đỗ đại học Đế đô, còn cùng bố anh làm buôn bán nhỏ, sau này mở công ty."
"Anh còn có vợ mới, tên là... Ồ, đúng rồi. Tên là Lục Nam Chi. Thần tiên đều khen cô ấy không giống em."
Tống Kiều Kiều bẻ ngón tay đếm: "Cô ấy thông minh hơn em, có văn hóa, còn xinh đẹp. Em ngốc, còn là cô thôn nữ."
"Em có phải muốn cái mạng của anh không Tống Kiều Kiều."
Thẩm Diễn Lễ nghe mà nước mắt giàn giụa: "Cái gì gọi là vợ mới? Thần tiên gì?"
"Em đang nói hươu nói vượn cái gì thế?"
"Có phải anh quá chiều em rồi không Tống Kiều Kiều, lời gì cũng dám nói lung tung."